Đại Di Chấn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Đại Di Chấn
Hangul 대이진
Hanja (Hán tự) 大彝震
Hán-Việt Đại Di Chấn
Romaja quốc ngữ Dae Ijin
McCune-Reischauer Tae Ijin

Đại Di Chấn (trị vì 830–857) là vị quốc vương thứ 11 của Bột Hải. Ông là đích tôn của Tuyên Vương, vị quốc vương thứ 10 và là con của thế tử Đại Tân Đức. Ông chọn niên hiệu là Hàm Hòa (함화, 咸和, Hamhwa). Năm 831, Đường Văn Tông cử sứ thần sang sách phong cho Dại Di Chấn. Đại Di Chấn mô phỏng nhà Đường, thi hành Mộ binh chế, thành lập thần sách quân tả hữu, tả hữu tam quân, 120 ti. Năm 857, Đại Di Chấn qua đời, kì đệ là Đại Kiền Hoảng nối ngôi.

Oong có các vương tử là Đại Xương Huy, Đại Minh Huấn, Đại Minh Tuấn, Đại Diên Quảng, Đại Quang Thịnh, Đại Lập Ngạc.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]