Seleukos IV Philopator

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tiền của Seleucus IV Philopator, trên có dòng chữ Hy Lạp: (Β)ΑΣΙΛΕΩΣ (ΣΕ)ΛΕΥΚΟΥ

Seleucus IV Philopator[1] (tiếng Hy Lạp: Σέλευκος Δ' Φιλοπάτωρ), là hoàng đế thứ 7 của đế chế Seleucid Hy Lạp hóa, cai trị từ năm 187 TCN đến năm 175 TCN. Lãnh thổ của ông năm trên vùng đất Syria (bao gồm cả Cilicia, Judea, Lưỡng Hà, Babylon và các lãnh thổ lân cận Iran (MediaBa Tư).

Ông đã theo đuổi một chính sách tham vọng do việc buộc phải trả một khoản bồi thường chiến phí lớn từ cuộc chiến tranh nặng nề với La Mã. Trong một nỗ lực để kiếm tiền trả cho La Mã, ông đã gửi vị tể tướng Heliodoros tới Jerusalem để thu giữ kho vàng của ngôi đền. Sau khi Heliodoros trở về, ông ta đã ám sát Seleukos và chiếm đoạt ngai vàng cho mình.

Người thừa kế thực sự Demetrius, con của Seleukos đang ở Rome làm con tin, vì thế vương quốc bị chiếm đoạt bởi em trai của Seleukos, Antiochus IV Epiphanes, người đã tìm cách lật đổ và giết chết Heliodorus, cùng với một người con trai sơ sinh của ông cũng tên là Antiochos, và trở thành người đứng đầu vương quốc cho tới khi bị Epiphanes giết.

Liên kết bên ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Seleukos IV Philopator
Sinh: Không rõ Mất: 175 TCN
Tiền vị:
Antiochus III Đại đế
Vua nhà Seleukos
187–175 TCN
Kế vị
Antiochus IV Epiphanes