Ahmad Shah Qajar

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Ahmad Shah Qajar

Ahmad Shah QajarShah (hoàng đế) thứ 7 và cuối cùng của nhà Qajar trị vị Ba Tư. Ông tại vị từ 16 tháng 7 năm 1909 đến 15 tháng 12 năm 1925 (16 năm).

Ahmad Shah Qajar sinh ngày 21 tháng 1 năm 1898 tại Tabriz, mất ngày 21 tháng 2 năm 1930, Paris. Tôn giáo: Hồi giáo Shia. Lên ngôi quốc vương sau khi vua cha Mohammad Ali Shah Qajar thoái vị năm 1909. Ông đi sang Pháp năm 1923 rồi 2 năm sau đó mất ngôi về tay người thủ tướng, Reza Khan. Ahmad Shah Qajar mất tại Pháp năm 1930 ở tuổi 32.

Vua tiền nhiệm: Mohammad Ali Shah Qajar

Vua Kế nhiệm: Reza Shah (triều đại Pahlavi, nhà Qajar kết thúc)Vua Ahmad Shah Qajar là con trai của vua Mohammad Ali Shah Qajar

Vợ ông là: Badr al-Molouk. Con cái: Irandokht, Fereydoun Mirza

Lên ngôi[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày 16 tháng 7 năm 1909, các lực lượng ủng hộ Hiến pháp đã lật đổ vua Mohammad Ali Shah Qajar để khôi phục hiến pháp. Sau đó các phiến quân gồm 500 đại biểu từ các thành phần khác nhau đã thống nhất đưa con trai 11 tuổi Ahmad của Mohammad Ali lên ngai vàng.

Do lên ngôi khi còn quá nhỏ, Ahmad Shah Qajar để chú của ông, Ali Reza Khan Azod al-Molk làm nhiếp chính cho ông.

Ahmad Shah Qajar chính thức lên ngôi Shah vào ngày 21 tháng 7 năm 1914. Ông đã cố gắng khắc phục những thiệt hại mà cha mình đã gây ra. Tuy nhiên, ông vẫn là một nhà cai trị kém khi phải đối mặt với tình trạng bất ổn của nội bộ và sự xâm nhập của nước ngoài.

Nền kinh tế yếu kém của Ba Tư khiến Ahmad và chính phủ của ông phải đặt mình vào tầm ảnh hưởng của nước ngoài.

Mất ngôi vào tay nhà Pahlavi[sửa | sửa mã nguồn]

Trong thời gian ở Pháp, Ahmad Shah Qajar bị Reza Khan tiếm quyền. Nhà Pahlavi thành lập vào ngày 12 tháng 5 năm 1925.



Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]