BTR-D

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
BTR-D
Btr-d Belarus.jpg
LoạiXe bọc thép chở quân bánh xích đa công năng lội nước và đổ bộ đường không
Quốc gia chế tạo Liên Xô
Lược sử hoạt động
Phục vụ1974 – nay
Lược sử chế tạo
Người thiết kếNhà máy máy kéo Volgograd
Năm thiết kế1970–1974
Nhà sản xuấtNhà máy máy kéo Volgograd
Giai đoạn sản xuất1974 – ? (ngừng sản xuất)
Thông số (BTR-D)
Khối lượng8 tấn
8.5 tonnes (combat weight)
Chiều dài6,74 m (22,1 ft)
Chiều rộng2,94 m[1][2]
Chiều cao1,67 m[3][4][5]
Kíp chiến đấu3 (trưởng xe, lái xe và xạ thủ) (+ 10 lính)

Phương tiện bọc thép15 mm tại 78° trên ở mũi xe[6][7]
15 mm ở 50° dưới ở mũi xe[6][7]
10 mm ở phần thân còn lại[8][9]
Vũ khí
chính
súng phóng lựu tự động (AGS-17, AGS-30 hoặc AGS-57) và/hoặc súng máy (PKM, 6P41, "Utyos" hoặc "Kord").
Vũ khí
phụ
2× súng máy đa năng 7,62 mm PKB (2.000 viên đạn)[10]
Động cơdiesel 5D-20 6 xy-lanh 4 thì làm lạnh bằng chất lỏng[7][11]
241 hp (180 kW) tại vòng tua 2.600[7][12]
Công suất/trọng lượng30,1 hp/tấn (22,5 kW/ tấn)
28,4 hp/ tấn (21,3 kW/ tấn) (đầy đủ trang bị)
Hệ thống treothanh xoắn
Khoảng sáng gầmđiều chỉnh được[7][13]
100 mm tới 450 mm[12][13]
Sức chứa nhiên liệu300 lít[12]
Tầm hoạt động500 km (đường tốt)[3][4][5]
116 km (dưới nước)[12]
Tốc độ61 km/h (đường tốt)[3][4][5]
35 km/h (đường đất)[3][4][5]
10 km/h (bơi)[3][4][5]

BTR-D là một loại xe bọc thép chở quân bánh xa đa năng đổ bộ đường không của Liên Xô, đưa vào trang bị năm 1974 và phương Tây nhìn thấy nó lần đầu vào năm 1979 trong Chiến tranh Xô viết ở Afghanistan. BTR-D là từ viết tắt của Bronetransportyor Desanta (БТР, Бронетранспортер Десанта, nghĩa là "xe bọc thép chở quân dùng cho đổ bộ đường không").[14] Nó dựa trên xe chiến đấu bộ binh đổ bộ đường không BMD-1. Tên định danh NATO là BMD M1979.[1][2][3][4][5][10]

Phát triển[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1969 xe chiến đấu bộ binh đổ bộ đường không BMD-1 được đưa vào trang bị cho Lục quân Liên Xô. Xe có nhiều nhược điểm, nhưng lớn nhất là khoang chở quân quá chật hẹp và chỉ có thể chở được 4 lính; nhưng thực tế chỉ chở được 3 lính. Do đó đầu thập niên 1970, phòng thiết kế của Nhà máy máy kéo Volgograd từng thiết kế ra BMD-1 bắt tay vào thiết kế một xe bọc thép chở quân dựa vào xe BMD-1. Mẫu thử hoàn thành vào năm 1974 và cùng năm nó vượt qua được các cuộc thử nghiệm và đưa vào sản xuất, trang bị cho Lực quân Liên Xô với tên gọi BTR-D.

Quốc gia sử dụng[sửa | sửa mã nguồn]

  •  Belarus – 117 xe vào năm 1995, 22 xe vào năm 2000, 2003 và 2005.[15]
  •  Cameroon- khoảng 92 xe vào năm 2012.
  •  Moldova – 44 xe BMD-1, BMD-1P và BTR-D.
  •  Nga – khoảng 514 xe.[5]
  •  Ukraina – 40 xe vào năm 1995, 42 xe vào năm 2000 và 44 xe vào năm 2005.[16]
  •  Uzbekistan – 70 xe vào năm 1995, 50 xe vào năm 2000 và 2005.[17]

Từng sử dụng[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Global Security BMD-1. Globalsecurity.org. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2011.
  2. ^ a ă BMD-1. Fas.org. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2011.
  3. ^ a ă â b c d Global Security. Global Security. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2011.
  4. ^ a ă â b c d fas.org. fas.org. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2011.
  5. ^ a ă â b c d đ warfare.ru. warfare.ru. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2011.
  6. ^ a ă Gary's Combat Vehicle Reference GuideBản mẫu:Self-published inline
  7. ^ a ă â b c Pancerni.net BMD-1 1. Pancerni.abajt.pl. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2011.
  8. ^ Global Security BMD-2. Globalsecurity.org. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2011.
  9. ^ BMD-2. Fas.org. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2011.
  10. ^ a ă JED[liên kết hỏng]Bản mẫu:Self-published inline
  11. ^ Pancerni.net BMD-2 1. Pancerni.abajt.pl. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2011.
  12. ^ a ă â b Pancerni.net BMD-1 2. Pancerni.abajt.pl. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2011.
  13. ^ a ă JED BMD-1[liên kết hỏng]Bản mẫu:Self-published inline
  14. ^ [1][liên kết hỏng]
  15. ^ Belarus Army Equipment. Globalsecurity.org. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2011.
  16. ^ Ground Forces Equipment – Ukraine. Globalsecurity.org. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2011.
  17. ^ Uzbek-Army Equipment. Globalsecurity.org. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2011.