Lãnh địa Giáo hoàng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
(đổi hướng từ Lãnh thổ Giáo hoàng)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Lãnh địa Giáo hội

Stato della Chiesa
Status Pontificius
754–1870
Những gián đoạn: 1798–1799, 1809-18141849
{{{coat_alt}}}
Quốc huy cho tới thế kỷ 19
Quốc ca: Noi vogliam Dio, Vergine Maria (– 1857)
Marcia trionfale (1857–1870)
Bản đồ Lãnh địa Giáo hoàng năm 1815 sau các cuộc chiến tranh của Napoléon
Bản đồ Lãnh địa Giáo hoàng năm 1815 sau các cuộc chiến tranh của Napoléon
Bản đồ Lãnh địa Giáo hoàng năm 1700
Bản đồ Lãnh địa Giáo hoàng năm 1700
Thủ đôRoma
Ngôn ngữTiếng Latinh, tiếng Ý, tiếng Occitan
Tôn giáo
Công giáo La Mã
Chính quyềnQuân chủ tuyển cử chuyên chế thần quyền
Giáo hoàng 
• 754–757
Stephen II (đầu tiên)
• 1846–1870
Pius IX (cuối cùng)
Hồng y Quốc vụ khanh 
• 1551–1555
Girolamo Dandini (đầu tiên)
• 1848–1870
Giacomo Antonelli (cuối cùng)
Lịch sử 
• Thành lập
754
781
• Hiệp ước Venice (Độc lập khỏi Đế quốc La Mã Thần Thánh)
1177
15 tháng 2 năm 1798
17 tháng 5 năm 1809
September 20, 1870
11 tháng 2 năm 1929
Tiền tệScudo Lãnh địa Giáo hoàng
(tới năm 1866)
Lira Lãnh địa Giáo hoàng
(1866–1870)
Tiền thân
Kế tục
Đế quốc Đông La Mã
Vương quốc Ý (Đế quốc La Mã Thần Thánh)
Cộng hòa La Mã (thế kỷ 18)
Đệ nhất Đế chế Pháp
Cộng hòa La Mã (thế kỷ 19)
Vương quốc Ý (Napoleon)
Cộng hòa La Mã (thế kỷ 18)
Đệ nhất Đế chế Pháp
Cộng hòa La Mã (thế kỷ 19)
Vương quốc Ý
Tù binh Thành Vatican
Hiện nay là một phần của Pháp
 Ý
  Thành Vatican

Giáo hoàng quốc, tên chính thức là Lãnh địa Giáo hội, là những lãnh địa nằm trên bán đảo Ý nằm dưới quyền của Giáo hoàng, từ thế kỷ 8 đến 1870. Đây từng là một trong những nhà nước lớn tại Ý cho tới năm 1861 khi bán đảo Ý dần được thống nhất. Ở đỉnh cao, Lãnh địa Giáo hoàng gồm hầu hết Lazio (có cả Roma), Marche, UmbriaRomagna, và một phần Emilia.

Tới năm 1861, đa phần Lãnh địa Giáo hoàng đã bị đánh chiếm bởi Vương quốc Ý. Chỉ Lazio, gồm cả Roma, vẫn nằm trong tầm kiểm soát của Giáo hoàng. Năm 1870, Giáo hoàng mất cả Lazio và Roma. Thủ lĩnh phát xít Benito Mussolini đã kết thúc cuộc khủng hoảng giữa nước Ý thống nhất và Vatican bằng việc ký kết Hiệp ước Lateran, chấp nhận chủ quyền Thành Vatican.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]