Chongjin

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Ch'ŏngjin
Chuyển tự Tiếng Triều Tiên
 • Hangul청진시
 • Hanja淸津市
 • Romaja quốc ngữCheongjin-si
 • McCune–ReischauerCh'ŏngjin-si
Trung tâm Chongjin vào tháng 9 năm 2011, nhìn từ tượng đài Kim Il-sung của thành phố.
Trung tâm Chongjin vào tháng 9 năm 2011, nhìn từ tượng đài Kim Il-sung của thành phố.
DPRK2006 hambuk-Chongjin.PNG
Ch'ŏngjin trên bản đồ Thế giới
Ch'ŏngjin
Ch'ŏngjin
Quốc giaBắc Triều Tiên
Diện tích
 • Tổng cộng269 km2 (104 mi2)
Dân số (2008)
 • Tổng cộng627.000
 • Mật độ2,300/km2 (6,000/mi2)
Múi giờUTC+9 sửa dữ liệu
Thành phố kết nghĩaKhabarovsk, Trường Xuân, Cát Lâm sửa dữ liệu
Tiếng địa phươngHamgyŏng

Ch'ŏngjin (phát âm tiếng Triều Tiên: [tsʰʌŋ.dʑin]; Chosŏn'gŭl청진시; MRCh'ŏngjin-si; Hán Việt: Thanh Tân) là thành phố thủ phủ của tỉnh Hamgyong Bắc và là thành phố lớn thứ ba tại Bắc Triều Tiên. Nó đôi khi còn được gọi là "thành phố sắt".[1] Từ 1960 đến 1967 và từ 1977 đến 1985, Ch'ŏngjin được tách khỏi tỉnh Hamgyŏng Bắc và trở thành thành phố trực thuộc trung ương (Chikhalsi). Trước năm 1960, từ 1967 đến 1977, và từ 1985 đến nay, thành phố sáp nhập trở lại vào tỉnh Hamgyŏng Bắc.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Chongjin là một làng chài nhỏ trước khi Nhật Bản chiếm đóng Triều Tiên; ngày thành lập của nó là không rõ. Các ký tự Trung Quốc cho tên của nó có nghĩa là 'vượt sông'.[1] Trong Chiến tranh Nga-Nhật năm 1904-1905, các lực lượng Nhật Bản đổ bộ vào Chongjin và thành lập một căn cứ tiếp tế do nằm gần chiến tuyến trong Mãn Châu. Người Nhật vẫn ở lại sau khi kết thúc chiến tranh, và vào năm 1908, tuyên bố thành phố là một cảng giao dịch mở cho cả việc vận chuyển tài nguyên của Triều Tiên và là điểm dừng chân của các nguồn lực từ Trung Quốc.[2] Thành phố này được biết đến trong thời kỳ này với tên gọi là “Seishin”, theo cách phát âm tiếng Nhật của các ký tự Trung Quốc cho tên của nó. Sư đoàn 19 của Quân đội Hoàng gia Nhật Bản có trụ sở tại Ranam từ năm 1918, nơi Nhật Bản xây dựng một thành phố theo kế hoạch mới dựa trên một mạng lưới đường phố hình chữ nhật.[1] Năm 1930, Nippon Steel đã xây dựng một nhà máy thép lớn, Seishin Iron and Steel Works, trong thành phố. Ranam bị sáp nhập vào Chongjin năm 1940, được nâng lên thành thành phố. Thành phố đã bị tràn ngập sau một cuộc kháng chiến ngắn ngủi của Liên Xô vào ngày 13 tháng 8 năm 1945, chỉ hai ngày trước khi kết thúc Thế chiến II. Dưới sự quản lý của Bắc Triều Tiên, Chongjin vẫn là một trung tâm quân sự và công nghiệp quan trọng. Nó được quản lý trực tiếp bởi chính phủ trung ương từ 1960-1967 và từ 1977-1988. Trong nạn đói Bắc Triều Tiên những năm 1990, Chongjin là một trong những địa điểm bị ảnh hưởng nặng nề nhất ở nước này; tỷ lệ tử vong có thể lên tới 20 %.[1] Điều kiện vẫn còn kém về khả năng cung cấp thực phẩm.[1] Vấn đề này đã gây ra một số trường hợp bất ổn dân sự ở Chongjin, một điều hiếm thấy ở Bắc Triều Tiên. Ngày 4 tháng 3 năm 2008, một đám đông thương nhân nữ đã phản đối việc kiểm soát chặt chẽ thị trường.[1] Giá ngũ cốc tăng và các nỗ lực của chính phủ nhằm cấm "bán hàng rong trên thị trường" đã được trích dẫn là nguyên nhân của các cuộc biểu tình.[1] Do cuộc biểu tình, chính quyền địa phương Chongjin "đã đăng một tuyên bố cho phép bán hàng rong trên các chợ."[3] Vào ngày 24 tháng 8 năm 2008, một cuộc đụng độ đã xảy ra giữa các nhân viên tuần tra và các thương nhân nữ, đã leo thang thành một "cuộc biểu tình lớn". Được biết, chính quyền địa phương Chongjin đã ban hành các hướng dẫn bằng lời nói làm giảm bớt hoạt động thực thi cho đến thời điểm khẩu phần ngũ cốc tiếp theo..[3]

Năm 2003, chính quyền Bắc Triều Tiên đã cho hình thành nên một thương cảng cho vùng đông bắc Bắc Triều Tiên tại đây. Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và Nga cũng mở các lãnh sự quán của mình tại Chongjin và là thành phố duy nhất tại Bắc Triều Tiên có lãnh sự quán.

Hành chính[sửa | sửa mã nguồn]

Từ 1948 đến 1960, 1967 đến 1977, và 1987 đến nay, Ch'ŏngjin là một phần của tỉnh Hamgyong Bắc. Từ 1960 cho đến 1967, và từ 1977 đến 1987, Chongjin được quản lý như một thành phố trực thuộc trung ương.[4]

Ch'ŏngjin được chia thành 7 phường ("Kuyŏk").

  • Ch'ŏngam-guyŏk (청암구역; 青岩區域)
  • P'ohang-guyŏk (포항구역; 浦港區域)
  • Puyun-guyŏk (부윤구역; 富潤區域)
  • Ranam-guyŏk (라남구역; 羅南區域)
  • Sinam-guyŏk (신암구역; 新岩區域)
  • Songp'yŏng-guyŏk (송평구역; 松坪區域)
  • Sunam-guyŏk (수남구역; 水南區域)

Chongjin được chia thành 7 khu vực: Khu vực Thương mại Trung tâm phát triển về phía nam, và khu vực bờ biển gần với cửa sông Sosongchon. Thành phố cách biên giới Trung Quốc 80 km, và ví trí gần gũi đó cho phép thành phố có một thị trường phát triển với các hành hóa Trung Quốc được bán trên đường phố. Ngoài thủ đô Bình Nhưỡng, Chongjin là một trong những nơi tiêu thụ hàng hóa lớn nhất tại Bắc Triều Tiên.

Địa lý[sửa | sửa mã nguồn]

Chongjin nằm ở đông bắc Bắc Triều Tiên, thuộc tỉnh Hamgyong Bắc, gần Vịnh Đông Triều Tiên (vịnh Kyŏngsŏng)[5] thuộc Biển Nhật Bản. Sông Sosong chạy qua thành phố; có trong thành phố là Suối Sonam và Núi Komal.

Khí hậu[sửa | sửa mã nguồn]

Chongjin có khí hậu lục địa ẩm (phân loại khí hậu Köppen: Dwb ) với mùa đông lạnh, khô và mùa hè mưa rất ấm áp.

Dữ liệu khí hậu của Chongjin
Tháng 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 Năm
Trung bình cao °C (°F) 0.0 1.6 6.8 13.3 18.2 20.6 24.5 25.7 22.5 16.8 8.8 2.1 13.41
Trung bình ngày, °C (°F) −5.6 −4.3 1.0 6.9 11.2 15.7 20.3 21.5 17.1 10.7 3.5 −3.1 7.91
Trung bình thấp, °C (°F) −11.1 −10.1 −4.7 0.5 5.6 10.8 16.1 17.3 11.7 4.6 −1.8 −8.3 2.55
Giáng thủy mm (inch) 10
(0.39)
10
(0.39)
19
(0.75)
30
(1.18)
57
(2.24)
94
(3.7)
112
(4.41)
155
(6.1)
94
(3.7)
44
(1.73)
30
(1.18)
14
(0.55)
669
(26,34)
Nguồn: Climate-Data.org[6]

Kinh tế[sửa | sửa mã nguồn]

Chongjin là một trong những trung tâm công nghiệp thép và sợi quan trọng của Triều Tiên. Nó có một nhà máy đóng tàu, đầu máy, và một nhà máy cao su. gần cảng là Chongjin Steel Co., Chemical Textile Co., May 10 Coal Mine Machinery Factory, và Kimchaek Iron & Steel (được gọi là Nippon Steel trong thời kỳ chiếm đóng của Nhật Bản);[1] tuy nhiên các hoạt động công nghiệp trong thành phố đã bị trì trệ nghiêm trọng do thiếu nguồn lực. Mặc dù vậy, Chongjin được ước tính đóng góp 24% ngoại thương của Triều Tiên và nơi đặt một lãnh sự Trung Quốc thường trú phục vụ các thương nhân và doanh nhân Trung Quốc hoạt động ở phía đông bắc của đất nước.[7] Chongjin cũng có Sunam Market, một ví dụ về kinh tế thị trường ở Bắc Triều Tiên.[8]

Do tập trung nhiều ngành công nghiệp trong khu vực, Chongjin cũng là điểm đen ô nhiễm không khí của Triều Tiên.[cần dẫn nguồn] Với sự sụp đổ của Liên Xô và sự thiếu hụt dầu sau đó để tạo ra điện, nhiều các nhà máy đã bị đóng cửa. Một trong những quan chức cấp cao đầu tiên của Liên Hợp Quốc được phép đến thăm khu vực này, Tun Myat, đã quan sát vào năm 1997 khi cuộc khủng hoảng kinh tế Bắc Triều Tiên lên đến đỉnh điểm, "Chongjin giống như một khu rừng kim loại phế liệu, với những nhà máy khổng lồ dường như biến mất trên hàng dặm và dặm đã được biến thành xô gỉ. tôi đã ở khắp nơi trên thế giới, và tôi chưa bao giờ thấy bất cứ điều gì giống như thế này."

Các ngành công nghiệp khác[sửa | sửa mã nguồn]

  • Chosun Clothing Factory – sản xuất vải Vinalon
  • North Hangyong Provincial Broadcasting Company - Công ty phát thanh truyền hình tỉnh Hangyong Bắc
  • Majon Deer Company – làm thuốc từ gạc hươu
  • Second Metal Construction Company
  • Onpho Hot Springs – suối nước nóng được dành cho các quan chức của đảng và được bảo vệ bởi quân đội
  • Soenggiryong mines – mỏ cao lanh

Khu vực này có ít đất canh tác, vì vậy nạn đói trong những năm 1990 đã khiến cư dân Chongjin đặc biệt khó khăn. Vào cuối những năm 1990, cư dân thành phố đã trải qua một số tỷ lệ tử vong cao nhất từ nạn đói, có thể lên tới 20% dân số.[9] Đến năm 1995, số ếch địa phương bị xóa sổ do săn bắt quá mức.[1]

Nhà tù[sửa | sửa mã nguồn]

  • Trong nhà tù Chongjin (Kwan-li-so No. 25), một nhà tù lớn ở Susong-dong (phía bắc của Chongjin), hơn 3.000 tù nhân buộc phải sản xuất xe đạp và các sản phẩm tiêu dùng khác.[10]
  • Nhà tù Chongori (Kyo-hwa-so No. 12) nằm ở giữa Chongjin và Hoeryong.[1]
  • Trại giam Nongpo, được xây dựng trong thời kỳ chiếm đóng của Nhật Bản, vẫn đang được sử dụng nhưng dưới sự quản lý mới.[1]

Hàng hải[sửa | sửa mã nguồn]

Cảng Chongjin đã trở thành một thành phần quan trọng trong vận tải thương mại quốc tế bận rộn với các khu vực lân cận của Đông Bắc Á và Đông Nam Á. Trong số tám cảng vận chuyển quốc tế của Bắc Triều Tiên, Chongjin được cho là quan trọng nhất về kinh tế (sau cảng Nampho ở bờ tây)[11] và phục vụ như một cơ sở thương mại cho Nga và Nhật Bản. Chongjin cũng tự hào có một câu lạc bộ thủy thủ phục vụ cho các thuyền viên nước ngoài cũng như một cơ sở gặp gỡ cho người Bắc Triều Tiên và người nước ngoài tham gia vào vận tải thương mại.[7]

Trung QuốcNga đã thành lập lãnh sự quán của họ ở Chongjin. Nó là thành phố duy nhất của Bắc Triều Tiên ngoài Bình Nhưỡng có một lãnh sự quán nước ngoài. Chongjin là trung tâm hành chính của tỉnh Bắc Hamgyong.

Giao thông[sửa | sửa mã nguồn]

Hàng không[sửa | sửa mã nguồn]

Orang Airport có một đường bẵng 2.000 m (6.600 ft) phục vụ cho cả mục địch quân sự và dân sự (CHO). đã lên kế hoạch nâng cấp một sân bay cũ gần Hamhung vào cuối năm 2003, để nó có đường băng 4.000 m (13.000 ft) à sẽ hoạt động như một sân bay quốc tế thứ hai của quốc gia. Tuy nhiên, nó vẫn chưa được hoàn thành.

Đường sắt[sửa | sửa mã nguồn]

Đường sắt Wonson-Rason và Đường sắt Chongjin-Rason (Pyongra Line) được vận hành bởi Korean State Railway kết nối Rason và thủ đô Pyongyang.

Giao thông đô thị[sửa | sửa mã nguồn]

Chongjin là thành phố duy nhất ở Bắc Triều Tiên ngoài Bình Nhưỡng vận hành hệ thống xe điện. Những chuyến tàu này đều đã qua sử dụng từ Bình Nhưỡng. Ban đầu, nó được lên kế hoạch là một hệ thống 32 km (20 mi),nhưng chỉ có giai đoạn 1, 6 km (3,7 mi), và giai đoạn 2, 7 km (4,3 mi), đã hoàn thành. Giai đoạn 3,8 km (5,0 mi), đã không được hoàn thành do thiếu vốn. Ngoài ra, do thiếu điện, xe điện chạy không thường xuyên. Bên cạnh xe điện, xe buýt bánh hơi đẩy cũng hoạt động, nhưng chúng chỉ hoạt động hai giờ một ngày. Taxi tư nhân không tồn tại.

Đường chính và duy nhất, được gọi là Đường số 1, là đường cao tốc sáu làn giao cắt với thành phố.[1]

Giáo dục[sửa | sửa mã nguồn]

Các trường đại học và cao đẳng[sửa | sửa mã nguồn]

Có một số cơ sở giáo dục đại học do nhà nước đặt tại đây, chẳng hạn như:

Trường Đại học Sư phạm Kim Jong-suk, được đặt theo tên mẹ của Kim Jong-il, Kim Jong-suk, ở Chongjin.[1]

Trường học[sửa | sửa mã nguồn]

Các trường dành cho học sinh tài năng và năng khiếu bao gồm:

Văn hóa[sửa | sửa mã nguồn]

Có một trung tâm nghiên cứu thủy sản. Các danh lam thắng cảnh nổi tiếng bao gồm suối nước nóng và núi Chilbo. Nó có một sở thú không có động vật trong đó. Sản phẩm nổi tiếng nhất của Chongjin là mực chế biến sẵn. Thành phố này là quê hương của đội bóng, Ch'ŏngjin Chandongcha.

tờ báo địa phương là Hambuk Daily.[1]

Chongjin được giới thiệu trong cuốn sách Nothing to Envy: Ordinary Lives in North Korea của Barbara Demick.[1]

Địa điểm văn hóa khác[sửa | sửa mã nguồn]

  • Nhà hát tỉnh Hamgyong Bắc
  • Khách sạn Chonmasan cho du khách nước ngoài ở lại, được xây dựng để truyền đạt sức mạnh của chính phủ đối với cá nhân; vào năm 1997, một nhân viên cứu trợ người Pháp từ Action contre la Faim đã được phép ở lại đó nhưng không được ra khỏi khách sạn để quan sát tình trạng nạn đói.[1]
  • Quảng trường Pohanng có tượng đồng cao 25 feet và Bảo tàng Lịch sử Cách mạng
  • Đại học đường

Thành phố kết nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Chongjin có hai thành phố kết nghĩa:

Hình ảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă â b c d đ e ê g h i k l m n Demick, Barbara (2010). Nothing to Envy: Real Lives in North Korea . Granta Publications. ISBN 978-1-84708-141-4. 
  2. ^ “Woolverton Inn - Ceremony - North Korea's Geography & Major cities - A Map viewing major cities and the capital of North Korea. Highlighting important geographical locations and points of interest. One in particular being the 38th parallel.”. www.communitywalk.com. 
  3. ^ a ă Good Friends, “North Korea Today,” No. 113 (Mar. 14, 2008)
  4. ^ “Archived copy”. Bản gốc lưu trữ ngày 2 tháng 11 năm 2006. Truy cập ngày 2 tháng 11 năm 2006.  Đã bỏ qua tham số không rõ |url-status= (trợ giúp)
  5. ^ “Chongjin”. Encyclopaeida Britannica’s. Truy cập ngày 8 tháng 12 năm 2012. 
  6. ^ “Climate: Chongjin - Climate-Data.org”. Truy cập tháng 11 năm 2017. 
  7. ^ a ă Smith, Hazel (2009).North Korean Shipping:A Potential for WMD Proliferation?, Asia Pacific Issues. No. 87. Retrieved on 2010-12-28.
  8. ^ Kim, Jieun (9 tháng 6 năm 2017). “North Korea Party Officials Monopolize Local Market Stands”. Radio Free Asia. The source referred to thriving Sunam Market in North Hamgyong’s capital Chongjin—North Korea’s third-largest city—where profits from running a stand can generate profits as high as those earned by foreign currency-generating organizations. 
  9. ^ Demick, Barbara (2010). Nothing to Envy. Real Lives in North Korea. W11 4QR London, UK: Granta Publications. tr. 145. ISBN 978-1-84708-141-4. 
  10. ^ “KINU White paper on human rights in North Korea 2009 (Chapter G. Human Rights Violations Inside Political Concentration Camps (Kwanliso), page 125)” (PDF). 
  11. ^ Asia Trade Hub, http://www.asiatradehub.com/n.korea/ports.asp Lưu trữ 2016-03-29 tại Wayback Machine..
  12. ^ “Chongjin(D.P.R.K.)”. Changchun Municipal People's Government. Truy cập ngày 22 tháng 10 năm 2017. 
  13. ^ “Chongjin(D.P.R.K.)”. People's Government of Jilin. 12 tháng 4 năm 2011. Truy cập ngày 22 tháng 10 năm 2017. 

Tọa độ: 41°48′B 129°47′Đ / 41,8°B 129,783°Đ / 41.800; 129.783