Không chốn dung thân

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Không chốn dung thân

No Country for Old Men poster.jpg
Poster chiếu rạp
Thông tin phim
Đạo diễnJoel Coen
Ethan Coen
Sản xuất
Kịch bản
  • Joel Coen
  • Ethan Coen
Dựa trênNo Country for Old Men
của Cormac McCarthy
Diễn viên
Âm nhạcCarter Burwell
Quay phimRoger Deakins
Dựng phim
  • Joel Coen
  • Ethan Coen
Hãng sản xuất
  • Scott Rudin Productions
  • Mike Zoss Productions
Phát hành
Công chiếu
  • 19 tháng 5, 2007 (2007-05-19) (Cannes)
  • 9 tháng 11, 2007 (2007-11-09) (Hoa Kỳ)
  • 11 tháng 4, 2008 (2008-04-11) (Việt Nam[1][2])
Độ dài
122 phút
Quốc giaHoa Kỳ
Ngôn ngữTiếng Anh
Kinh phí$25 triệu USD
Doanh thu$171.6 triệu USD

Không chốn dung thân[1][2] (tựa gốc tiếng Anh: No Country for Old Men) là một bộ phim năm 2007 đoạt Giải Oscar. Bộ phim này được Joel và Ethan Coen chuyển thể kịch bản và làm đạo diễn và do Tommy Lee Jones, Josh Brolin, và Javier Bardem thủ vai chính. Bộ phim này dựa trên một tiểu thuyết cùng tên của tác giả đoạt Giải Pulitzer Cormac McCarthy[3][4]. No Country for Old Men kể về một kẻ giết người bí ẩn truy tìm 2 triệu USD bị mất sau một phi vụ mua bán ma túy, ba người đàn ông truy lùng chéo nhau trong cảnh sa mạc Tây Texas năm 1980. Đây là bộ phim thứ 12 mang phong cách độc đáo và có phần kỳ dị mang dấu ấn của anh em nhà Coen.

Bộ phim đã nhận được lời khen ngợi từ các nhà phê bình. Roger Ebert của Chicago Sun-Times đã gọi phim này là "là bộ phim tốt nhất mà anh em Coen đã từng sản xuất"[5].

Nội dung tóm tắt[sửa | sửa mã nguồn]

Nội dung xoay quanh những diễn biến truy lùng đan chéo giữa 3 nhân vật: Llewelyn Moss, kẻ sát nhân máu lạnh Anton Chigurth và viên cảnh sát trưởng Bell.

Llewelyn Moss (Brolin) vốn là một cựu chiến binh Việt Nam, sống bình lặng và không bao giờ vi phạm pháp luật. Mọi rắc rối xảy ra khi anh tình cờ tìm thấy chiếc vali đựng 2 triệu đô la tiền mặt giữa những chiếc ô tô và thi thể đầy máu sau một cuộc thanh trừng của các băng nhóm ma túy. Khi Moss quyết định lấy đi số tiền cũng là lúc anh ấn nút khởi động cho guồng quay tội ác mà thậm chí cả luật pháp - thứ luật pháp còn tồn tại bên trong cơ thể già nua của viên cảnh sát trưởng Bell (Jones) - cũng không thể ngăn cản.

Từ đây, Moss trở thành con mồi của kẻ sát nhân máu lạnh Anton Chigurth (Bardem) - kẻ được thuê để lấy lại số tiền sẵn sàng giết người mà không bao giờ ghê tay.

Sản xuất[sửa | sửa mã nguồn]

Nhà sản xuất Scott Rudin mua bản quyền từ tiểu thuyết của MC 'Carthy để anh em nhà Coen chuyển thể, vào thời điểm đó anh em nhà Coen đang chuyển thể tuyết thuyết biển trắng của James Dickey. Vào tháng 8 năm 2005, anh em nhà Coen đã đồng ý trực tiếp chuyển thể cuốn tiểu thuyết Không chốn dung thân. Joel Coen nói về cách tiếp cận độc đáo cuốn tiểu thuyết khi hai anh em chuyển thể " Cuốn tiểu thuyết này rất quen thuộc, và rất thích hợp với chúng tôi, chúng tôi cố gắng để tiếp cận nó một cách tự nhiên nhất. Có một thực tế mà chúng tôi rất thích, đó là những người xấu thì sẽ không bao giờ gặp được những người tốt, không bao giờ. Mc Carthy luôn có lối viết rất đặc biệt, không theo một thể thức thông thường nào và người đọc thường không đoán trước được sự việc "

Âm nhạc[sửa | sửa mã nguồn]

No Country for Old Men gần như không có âm nhạc, và tập trung vào âm thanh – nhân tố tạo sự hồi hộp và sởn gai ốc của phim

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă “Không chốn dung thân”. Báo Dân trí. 11 tháng 4 năm 2008. Bản gốc lưu trữ ngày 31 tháng 8 năm 2018. 
  2. ^ a ă “Không chốn dung thân: Xứng đáng Oscar”. Báo điện tử Newszing. 11 tháng 4 năm 2008. Bản gốc lưu trữ ngày 31 tháng 8 năm 2018. 
  3. ^ Thompson, Gary (ngày 9 tháng 11 năm 2007). “Creep in the heart of Texas”. Philadelphia Daily News. Truy cập ngày 4 tháng 1 năm 2008. 
  4. ^ Schwarzbaum, Lisa (7 tháng 11 năm 2007). “No Country for Old Men”. EW.com. Truy cập 4 tháng 1 năm 2008.  Kiểm tra giá trị ngày tháng trong: |date= (trợ giúp)
  5. ^ Roger Ebert Chicago Sun-Times, 8 tháng 11 năm 2007.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Trích dẫn liên quan tới Không chốn dung thân tại Wikiquote

Bản mẫu:Anh em nhà Coen Bản mẫu:Cormac McCarthy