Nhất đại tông sư

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Nhất đại tông sư

Poster phim Nhất đại tông sư 2013.jpg
Áp phích chiếu rạp tại Việt Nam.
Thông tin phim
Phồn thể一代宗師
Giản thể一代宗师
Quan ThoạiYīdài Zōngshī
Việt bínhJat1 Doi6 Zung1 Si1
Đạo diễnVương Gia Vệ
Sản xuấtNgô Tư Viễn
Megan Ellison
Vương Gia Vệ
Kịch bảnVương Gia Vệ
Trâu Tĩnh Chi
Từ Hạo Phong
Cốt truyệnVương Gia Vệ
Diễn viênLương Triều Vĩ
Chương Tử Di
Trương Chấn
Triệu Bổn Sơn
Song Hye-kyo
Vương Khánh Tường
Trương Tấn
Người dẫn chuyệnLương Triều Vĩ
Âm nhạcShigeru Umebayashi
Stefano Lentini
Nathaniel Méchaly
Quay phimPhilippe Le Sourd
Dựng phimTrương Thúc Bình
Hãng sản xuất
Block 2 Pictures
Jet Tone Films
Sil-Metropole Organisation
Bona International Film Group
Annapurna Pictures
Phát hànhSil-Metropole Organisation
Bona Film Group
Công chiếu
  • 8 tháng 1, 2013 (2013-01-08) (Trung Quốc)
  • 10 tháng 1, 2013 (2013-01-10) (Hồng Kông)
  • 8 tháng 2, 2013 (2013-02-08) (Việt Nam[1])
Độ dài
130 phút
Quốc giaFlag of Hong Kong.svg Hồng Kông[2]
Flag of the People's Republic of China.svg Trung Quốc[2]
Ngôn ngữTiếng Quan thoại[2]
Tiếng Quảng Đông
Kinh phí240 triệu Nhân dân tệ (38,6 triệu USD)[3]
Doanh thu64,076,736 USD[4]

Nhất đại tông sư[1] (chữ Hán: 一代宗師, tựa tiếng Anh: The Grandmaster) là một bộ phim điện ảnh chính kịch võ thuật Hồng Kông-Trung Quốc năm 2013 dựa trên cuộc đời thực của võ sư Vịnh Xuân quyền Diệp Vấn[2][5]. Phim do Vương Gia Vệ đạo diễn kiêm viết kịch bản với sự góp mặt của Lương Triều VĩChương Tử Di. Phim được phát hành tại Trung Quốc vào ngày 8 tháng 1 năm 2013. Đây là phim chiếu mở màn tại Liên hoan phim quốc tế Berlin lần thứ 63 vào tháng 2 năm 2013[6] và tranh cử tại Liên hoan phim quốc tế Hồng Kông 2013[7]. The Weinstein Company là đơn vị giành được quyền phân phối quốc tế của phim[8]. Nhất đại tông sư nằm trong danh sách đệ trình lên giải Oscar cho phim ngoại ngữ hay nhất tại lễ trao giải Oscar lần thứ 86[9], từng nằm trong danh sách rút gọn vào tháng 1 nhưng không thể lọt vào danh sách ứng cử 5 phim cuối cùng[10]. Tuy nhiên phim đã giành được hai đề cử cho hạng mục quay phim xuất sắc nhất (Philippe Le Sourd) và thiết kế phục trang đẹp nhất (Trương Thúc Bình).[11][12]

Nội dung[sửa | sửa mã nguồn]

Phần sau đây có thể cho bạn biết trước nội dung của tác phẩm.

Bộ phim kể về cuộc đời của võ sư Vịnh Xuân quyền Diệp Vấn, bắt đầu từ những năm 1930 tại Phật Sơn và di cư tới Hồng Kông sau Chiến tranh Trung-Nhật.

Bộ phim bắt đầu với việc Diệp Vấn suy nghĩ về võ thuật, và sau đó chuyển sang cảnh chiến đấu dưới mưa giữa Diệp Vấn và rất nhiều tên côn đồ. Diệp sư phụ chiến thắng và trải qua những hồi tưởng về cuộc đời mình, từ khi bắt đầu luyện võ từ năm bảy tuổi đến khi được sư phụ Trần Hoa Thuận thu nhận, và kết hôn với Trương Vĩnh Thành.

Cuộc sống yên bình của Diệp Vấn bị đe dọa bởi sự xuất hiện của Cung Bảo Sâm, võ sư Võ Đang quyền đến từ miền Bắc Trung Quốc, tuyên bố rằng ông đã nghỉ hưu và bổ nhiệm Mã Tam làm người thừa kế ở miền Bắc. Sau đó, ông thừa nhận rằng miền Nam nên có người thừa kế riêng. Nhiều võ sư cố gắng thách thức Cung sư phụ, nhưng tất cả họ đều bị Mã Tam hạ gục. Khi các võ sư miền Nam đang cân nhắc về một người đại diện, con gái của Cung Bảo Sâm là Cung Nhị đến và cô thuyết phục cha mình không nên tiếp tục tỉ võ, vì cô cảm thấy không có ai xứng đáng. Trong khi đó, các võ sư miền Nam quyết định chọn Diệp Vấn đại diện cho họ, và Diệp sư phụ được thử sức bởi ba võ sư miền Nam trước khi anh thách đấu Cung Bảo Sâm. Tuy nhiên, "trận đấu" giữa Diệp Vấn và Cung sư phụ hóa ra lại là một cuộc trao đổi ý tưởng triết học. Cung sư phụ tuyên bố Diệp Vấn là người chiến thắng và trở về miền Bắc. Cung Nhị muốn lấy lại danh dự cho gia đình mình bằng cách thách đấu Diệp Vấn và họ đồng ý rằng nếu có bất cứ đồ đạc gì bị vỡ, Diệp sư phụ sẽ thua. "Võ thuật là về độ chính xác", vì vậy bất cứ ai làm vỡ một mảnh đồ đạc trong trận đấu sẽ là kẻ thua cuộc. Một trận đấu dữ dội diễn ra giữa Diệp Vấn và Cung Nhị, kết thúc bằng chiến thắng của Cung Nhị vì Diệp Vấn đã làm nứt bậc thang cuối cùng (chỉ vì anh cứu Cung Nhị khỏi bị ngã). Diệp Vấn và Cung Nhị sau đó tạm biệt nhau một cách vui vẻ, Diệp sư phụ nói rằng anh vẫn muốn một trận tái đấu.

Diệp Vấn và Cung Nhị vẫn giữ liên lạc bằng cách trao đổi thư từ và Diệp sư phụ dự định đưa gia đình mình tới miền Bắc, nhưng kế hoạch của anh bị phá sản sau khi Chiến tranh Trung-Nhật diễn ra vào năm 1937. Trong chiến tranh, gia đình Diệp Vấn lâm vào cảnh nghèo khó và hai cô con gái của anh chết vì đói. Trong khi đó ở miền Bắc, Mã Tam trở thành kẻ phản quốc và giết chết Cung sư phụ. Khi Cung Nhị trở về, những người lớn tuổi nói với cô rằng mong muốn cuối cùng của cha cô là cô được sống hạnh phúc và đừng tìm cách trả thù. Cung Nhị không chấp nhận điều đó, cô thề sẽ không bao giờ dạy võ, kết hôn hay sinh con và dành toàn bộ cuộc đời mình để trả thù.

Diệp Vấn chuyển đến Hồng Kông với hi vọng bắt đầu sự nghiệp dạy võ, nhưng phải đối mặt với đủ loại thử thách vì cũng gặp nhiều vị võ sư khác. Anh đánh bại họ một cách rõ ràng và có được danh tiếng. Anh gặp lại Cung Nhị vào đêm giao thừa năm 1950 và khuyên cô nên đấu võ một lần nữa trong khi ngụ ý rằng cô nên mở một võ đường cho riêng mình. Tuy nhiên, Cung Nhị từ chối điều này. Một cảnh hồi tưởng mười năm trước cho thấy cuộc đối đầu giữa Cung Nhị và Mã Tam tại một nhà ga xe lửa vào đêm giao thừa năm 1940. Cung Nhị đã đánh bại Mã Tam sau một cuộc giao chiến gây cấn và dữ dội, cô bị thương nặng sau cuộc giao chiến và mất đi lòng ham muốn sử dụng võ thuật.

Bộ phim sau đó chuyển cảnh đến năm 1952, khi Diệp Vấn và Cung Nhị gặp nhau lần cuối. Cung Nhị thú nhận với Diệp sư phụ rằng cô đã có tình cảm với anh ngay từ lần đầu gặp nhau. Vài ngày sau cô qua đời. Diệp Vấn giải thích rằng trong cuộc giao chiến với Mã Tam, Cung Nhị bị thương nặng đến nỗi phải dùng thuốc phiện thường xuyên để giảm đau và đây là sự suy sụp của cô. Những cảnh cuối cùng của phim cho thấy võ đường của Diệp Vấn ngày càng phát triển mạnh mẽ, anh đã giúp Vịnh Xuân quyền nổi tiếng trên toàn thế giới và đệ tử nổi tiếng nhất của anh là Lý Tiểu Long. Dòng chữ cuối cùng nói rằng Diệp Vấn đã qua đời vào năm 1972.

Hết phần cho biết trước nội dung của tác phẩm.

Diễn viên[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă "Nhất đại tông sư" bị cắt, Lương Triều Vĩ bất bình”. Petrotimes.vn. Bản gốc lưu trữ ngày 17 tháng 9 năm 2018. Truy cập ngày 9 tháng 9 năm 2018. 
  2. ^ a ă â b Lee, Maggie (ngày 8 tháng 1 năm 2013). “The Grandmaster”. Variety. Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2013. 
  3. ^ Stephen Cremin and Patrick Frater (ngày 15 tháng 1 năm 2013). “Grandmaster has masterful BO debut”. Film Business Asia. Bản gốc lưu trữ ngày 17 tháng 1 năm 2013. Truy cập ngày 16 tháng 1 năm 2013.  Đã bỏ qua tham số không rõ |df= (trợ giúp)
  4. ^ “The Grandmaster”. Box Office Mojo. Truy cập ngày 10 tháng 1 năm 2015. 
  5. ^ Elley, Derek (ngày 28 tháng 1 năm 2013). “The Grandmaster”. Film Business Asia. Bản gốc lưu trữ ngày 18 tháng 3 năm 2013. Truy cập ngày 5 tháng 5 năm 2013.  Đã bỏ qua tham số không rõ |df= (trợ giúp)
  6. ^ “WONG Kar Wai's The Grandmaster to open 63rd Berlinale”. Berlinale. Truy cập ngày 19 tháng 12 năm 2012. 
  7. ^ “HKIFF Review: The Grandmaster”. HK Neo Reviews. Truy cập ngày 4 tháng 4 năm 2013. 
  8. ^ “Berlin: So Much For Bad Blood Between Harvey And Megan Ellison; TWC Acquires Wong Kar Wai’s ‘The Grandmaster’”. Deadline Hollywood. Truy cập ngày 17 tháng 5 năm 2013. 
  9. ^ “Oscars: Hong Kong Nominates Wong Kar-wai's 'The Grandmaster' for Foreign Language Category”. Hollywood Reporter. Truy cập ngày 23 tháng 9 năm 2013. 
  10. ^ “9 Foreign Language Films Advance in Oscar Race”. Oscars. Truy cập ngày 20 tháng 12 năm 2013. 
  11. ^ Peter Knegt, 2014 Oscar Predictions: Best Cinematography, http://www.indiewire.com/article/2014-oscar-predictions-best-cinematography
  12. ^ Oscars, William Chang Suk Ping, Best Costume Design, http://oscar.go.com/nominees/costume-design/the-grandmaster

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]