Phượng Liên

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Phượng Liên
Tên khai sinh Lữ Phụng Liên
Nghệ danh Phượng Liên
Sinh 14 tháng 7, 1947 (70 tuổi)
Cần Thơ
Quốc tịch Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam Việt Nam
Lĩnh vực hoạt động Cải lương
Tác phẩm Lấy chồng xứ lạ
Đời cô Hạnh
Cô gái Đồ Long
Con gái của mẹ
...
Giải thưởng 1966: Giải Thanh Tâm
2015: Nghệ sĩ Ưu tú

Phượng Liên tên thật là Lữ Phụng Liên (sinh ngày 14 tháng 7 năm 1947 tại Cần Thơ), là nghệ sĩ cải lương.[1]

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Cha của Phượng Liên không thích nghề ca hát (ca nhạc lẫn cải lương) vì bị tư tưởng "Xướng ca vô loại" áp đặt. Thế nhưng, bên cạnh việc học hành, Phượng Liên vẫn say mê ca hát nhưng lại ca nhạc. Cô tham gia ban nhạc Tây Đô cùng với nữ nghệ sĩ Mộng Tiền (Kim Liên) và hát rất nhiều bài nhạc hay. Thế rồi một hôm, đang nô giỡn trên đường cùng bè bạn, Phượng Liên ngâm vài câu vọng cổ trong vở tuồng "Người vợ không bao giờ cưới" của Thành ĐượcÚt Bạch Lan, thế là được nghệ sĩ Phước Hậu phát hiện và nhất quyết theo đuổi tới tận nhà, xin ba mẹ của cô để anh có thể dạy cho Phượng Liên hát vọng cổ. Từ đó, Phượng Liên say mê vọng cổ, học rất mau lẹ, tập đóng vài vai đào con, và theo các đoàn nhỏ để hát. Danh tiếng của cô đào 15 tuổi này nhanh chóng lan đến tai các bầu đoàn và cũng làm cho Phượng Liên càng nuôi tham vọng được cả nước biết đến, được đóng đào chính và được Giải Thanh Tâm như Thanh Nga, Bạch Tuyết, Mỹ Châu...[cần dẫn nguồn]

Phượng Liên xin mẹ lên Sài Gòn lập nghiệp ca hát nhưng bị ngăn cản, nhưng sau cũng lên Sài Gòn và tham gia nhiều đoàn như Tinh Hoa, Tuấn Kiệt (cùng Kim Ngọc, Phương Quang) và tới đoàn Kim Chưởng làm đào chánh. Phượng Liên cùng với Dũng Thanh Lâm đã nổi tiếng với các vở Tiếng hạc trong trăng, Quỷ Bảo, Mùa trăng và nước mắt... như hiện tượng của sân khấu thời đó, lập tức sánh ngang với Thanh Nga, Mỹ Châu, Lệ Thủy... Và năm 1966, với vở Người nhạn trắng cùng với Phương Quang, Phượng Liên được vinh danh với giải Thanh Tâm xuất sắc được trao bởi Thanh Nga.[2][2]

Sau đó, cô không hề bị vùi chôn trong thành công mà càng sáng lên với qua các đoàn hát nổi tiếng như Dạ Lý Hương, Bạch Tuyết Hùng Cường, Thái Dương, Sài Gòn Một... với các vai trong Lục Vân Tiên Kiều Nguyệt Nga, Lấy chồng xứ lạ, Đời là một chữ tê, Đời cô lẻ, Ngao Sò Ốc Hến, Lữ Bố Điêu Thuyền...

Phượng Liên thời đó cùng với Mỹ Châu, được đánh giá là hai "bà hoàng của các hãng đĩa nhựa", cùng với Tấn Tài, đã có nhiều CD của Phượng Liên đã phát hành từ đó cho đến tận bây giờ.[3]

Sau 1975, Phượng Liên lại sáng lên với các vở diễn trong Chuyện cổ Bát Tràng, Nỗi oan Thị Kính, Qua cầu đắng cay, Sân khấu về khuya (gây so sánh với Thanh Nga nhưng theo quan điểm trong nghề thì mỗi người 1 vẻ, 10 phân vẹn 10), Thúy Vân trong vở Kim Vân Kiều... và đặc biệt là vai The trong Nửa đời hương phấn làm Phượng Liên trở thành vai diễn để đời.

Bà đã diễn, hát chung với: Minh Cảnh, Thanh Sang, Lệ Thủy, Bạch Tuyết, Văn Ngà, Ba Sây, Minh Phụng, Út Bạch Lan, Hồng Nga, Bảo Quốc, Ngọc Giàu, Chí Tâm...

Giải thưởng tiêu biểu[sửa | sửa mã nguồn]

Các vai diễn nổi bật[sửa | sửa mã nguồn]

Cải lương[sửa | sửa mã nguồn]

  • Tâm sự loài chim biển (vai Diệp Thúy Oanh)
  • Tiếng trống Mê Linh (vai Trưng Trắc)
  • Quỷ bão (vai Đông Phương Huệ
  • Sân khấu về khuya (vai Giáng Hương)
  • Hẹn một mùa xuân (vai Kiều Yến Phương)
  • Lấy chồng xứ lạ (vai Liễu)
  • Chuyện cổ Bát Tràng (vai Lụa)
  • Quán khuya sầu viễn khách (vai Hoàng Tuyết Hương)
  • Tuyệt tình ca (vai Lê Trường An)
  • Nửa đời hương phấn (vai The – Hương)
  • Xin một lần yêu nhau (vai Hạ Cơ)
  • Đời cô Hạnh (vai Hạnh)
  • Cô gái Đồ Long (vai Hân Ly)
  • Dập tắt lửa lòng (vai Hoa)
  • Manh áo quê nghèo (vai Phượng Anh)
  • Song long thần chưởng (vai Quách Phù)
  • Trăng thề vườn thúy (vai Thúy Vân)
  • Mùa trăng nhiều nước mắt (vai Túy Lữ Lam Kiều)
  • Mùa thu trên Bạch Mã Sơn (vai Chu Mộng Thúy)
  • San Hậu (vai lão bà)

Tân cổ giao duyên[sửa | sửa mã nguồn]

  • Hoa mua trắng
  • Chuyến xe lam chiều
  • Hoa bất diệt
  • Chút tình dạ cổ hoài lang (Viễn Châu)
  • Kiếp cầm ca
  • Xuân này con không về
  • Chút tình dạ cổ hoài lang (Viễn Châu)
  • Tâm sự mộng cầm
  • Con đường mang tên em
  • Chiều
  • Nỗi buồn đêm đông
  • Phút cuối tân cổ
  • Nước mắt quê hương
  • Đêm đông
  • Thương hoài ngàn năm
  • Áo cưới màu hoa cà
  • Hãy quên nhau
  • Xa vắng
  • Tình yêu cách biệt
  • Tình thắm duyên quê
  • Trong cuộc tình sầu
  • Người bạn tình xưa
  • Nhạt nắng
  • Chuyến xe lam
  • Tình thắm duyên quê
  • Lòng mẹ
  • Con gái của mẹ (Nhạc: Giao Tiên; lời vọng cổ: Loan Thảo)
  • Tàu đêm năm cũ
  • Cô lái đò
  • Mật đắng
  • Bà mẹ quê
  • Chuyện một cây cầu đã gãy
  • Rồi 20 năm sau
  • Gõ cửa
  • Bông Ô Môi
  • Nhớ kẻ phụ tình
  • Vòng tay nào cho em
  • Nhớ nhau hoài
  • Trả tôi về

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “Nghệ sĩ Phượng Liên nghẹn ngào tiễn biệt mẹ”. Người lao động. Truy cập ngày 10 tháng 7 năm 2017. 
  2. ^ a ă “Dấu ấn Phượng Liên”. Tuổi Trẻ Online. Truy cập ngày 10 tháng 7 năm 2017. 
  3. ^ “Nghệ sĩ Phượng Liên: Người giữ lửa cải lương”. Phụ Nữ Online. Truy cập ngày 10 tháng 7 năm 2017.