Chủ nghĩa vô trị

Đây là một bài viết cơ bản. Nhấn vào đây để biết thêm thông tin.
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
(đổi hướng từ Vô chính phủ)

Chủ nghĩa vô trị, còn gọi là chủ nghĩa vô chính phủ[1], là một hệ tư tưởng triết học chính trị bao trùm các học thuyết và thái độ ủng hộ việc loại bỏ tất cả các chính quyền cưỡng ép,[2][3][4][5] nghĩa là nhà nước. Các nhà vô trị cụ thể có thể có thêm các tiêu chí khác về những gì cấu thành nên chủ nghĩa vô trị, và họ thường bất đồng quan điểm về các tiêu chí này. Theo cuốn ‘’The Oxford Companion to Philosophy‘’, “không có một quan niệm mang tính định nghĩa duy nhất nào mà tất cả các nhà vô trị đều đồng ý, ngoại trừ việc họ đều bác bỏ chính phủ cưỡng ép, và những người được xem là vô trị cùng lắm là chia sẻ một sự hao hao giống (tiếng Đức: Familienähnlichkeit) nhau như những người trong gia đình”.[6]

Tư tưởng vô trị được cổ vũ bởi những người cộng sản khi xây dựng một xã hội hậu xã hội chủ nghĩa, những người theo Chủ nghĩa Hiện sinh, chủ nghĩa tự do cá nhân, phong trào New Age, phong trào Anonymous, đặc biệt là những người đề cao đời sống tâm linh và sự phát triển cá nhân… Chủ nghĩa vô trị từ trước đến giờ vẫn luôn bị coi là một tình trạng mất trật tự, mất kiểm soát mà không một chính trị gia nào muốn đối mặt. Nhưng có thể rằng, cùng với sự phát triển của thị trường tự do, Internet, đời sống tâm linh… Chủ nghĩa vô trị sẽ dần được định nghĩa lại một cách đúng đắn hơn trong tương lai dù bản chất thì không đổi.

Có nhiều loại và truyền thống của chủ nghĩa vô trị,[7][8] không phải tất cả đều tách biệt lẫn nhau.[9] Chủ nghĩa vô trị thường được nhiều người coi là một hệ tư tưởng cánh tả cấp tiến,[10] và do đó đa phần kinh tế vô trịtriết học luật pháp phản ảnh các cách giải thích mang tính chất bài quyền lực của các chủ nghĩa cộng sản, tập thể, công đoàn hay participatory economics; tuy nhiên, chủ nghĩa vô trị đã luôn luôn bao gồm cả một dòng cá nhân chủ nghĩa,[10] trong đó có những người ủng hộ chủ nghĩa tư bản (ví dụ những người theo chủ nghĩa vô trị thị trường: chủ nghĩa tư bản vô trị, agorism, v.v..) và các cấu trúc kinh tế định hướng thị trường khác, ví dụ: mutualism.[11][12][13] Như miêu tả của nhà vô trị thế kỉ 21 Cindy Milstein, chủ nghĩa vô trị là một “truyền thống chính trị mà đã không ngừng vật lộn với tình trạng căng thẳng giữa cá nhânxã hội.”[14] Những người khác, chẳng hạn như panarchistsanarchists without adjectives không ủng hộ cũng như phản đối bất cứ hình thức tổ chức cụ thể nào. Các trường phái tư tưởng vô trị khác nhau một cách căn bản, ủng hộ bất cứ cái gì từ chủ nghĩa cá nhân cực đoan đến chủ nghĩa tập thể hoàn toàn.[15] Một số nhà vô trị về cơ bản là phản đối mọi dạng cưỡng ép, trong khi những người khác ủng hộ việc sử dụng một số biện pháp cưỡng ép, trong đó có cách mạng bằng bạo lực, trong quá trình tiến tới tình trạng vô trị.[16]

Những người vô trị có đặc điểm chung là bài trừ quyền lực nhà nước. Tuy nhiên mục tiêu của các phong trào vô trị không giống nhau, và cách thức khác nhau. Phong trào vô trị mạnh nhất có mục tiêu xóa bỏ mọi nhà nước, mà họ cho là nguyên nhân của chiến tranh, đàn áp và bất công, phủ nhận mọi đảng phái tham gia vào các quá trình tranh cử hay nắm giữ quyền lực. Phong trào này bất đồng với những người cộng sản trong phương thức triệt tiêu quyền lực nhà nước. Nó thường được xem là một dạng chủ nghĩa tự do cực đoan, không tính đến các vấn đề xã hội, quốc gia và dân tộc… Do đó các nhà nước thường cấm đoán các phong trào này, trừ những người vô trị ôn hòa, hay hoạt động tôn trọng Hiến pháp.

Từ nguyên học, thuật ngữ và định nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Nguồn gốc từ nguyên của chủ nghĩa vô trị từ tiếng Hy Lạp cổ đại αναρχω, ‘’anarcho’’, có nghĩa là “không có người cai trị”,[17][18] bao gồm tiền tố an- (“không”) vàἄρχή (‘’arche’’, “cai trị”, “lãnn đạo”) + ισμός (từ thân từ -ιζειν). Hậu tố -ism biểu thị dòng ý thức hệ ủng hộ tình trạng vô trị[19]. Thuật ngữ này (‘’anarchism’’) được định nghĩa tại ‘’The Concise Oxford Dictionary of Politics’’ là “quan điểm rằng xã hội có thể và nên được tổ chức mà không cần một nhà nước cưỡng ép.”[15]

Thời gian đầu trong tiếng Anh từ vô trị được sử dụng để chỉ sự hỗn loạn[20]. Các phe phái khác nhau trong Cách mạng Pháp đã gọi đối thủ của họ là vô trị, mặc dù rất ít người bị gọi tên có chung quan điểm với những người vô trị sau này. Nhiều nhà cách mạng của thế kỷ 19 như William Godwin (1756-1836) và Wilhelm Weitling (1808-1871) đã đóng góp nhiều học thuyết vô trị quan trọng cho hế hệ sau nhưng lại không sử dụng khái niệm người vô trị hay chủ nghĩa vô trị trong việc mô tả bản thân hay niềm tin của họ.

Nhà triết học chính trị đầu tiên tự gọi mình là một người vô trị (tiếng Pháp: ‘’anarchiste’’) là Pierre-Joseph Proudhon (1809-1865), đánh dấu sự ra đời chính thức của chủ nghĩa vô trị vào giữa thế kỷ 19. Từ những năm 1890, bắt đầu ở Pháp, chủ nghĩa tự do thường được sử dụng như một từ đồng nghĩa với chủ nghĩa vô trị và việc sử dụng như một từ đồng nghĩa vẫn còn phổ biến bên ngoài Hoa Kỳ. Một vài ứng dụng của chủ nghĩa tự do có đề cập đến triết lý thị trường tự do cá nhân, và chủ nghĩa vô trị thị trường tự do thường được gọi là chủ nghĩa vô trị tự do.

Trong khi thuật ngữ tự do phần lớn đồng nghĩa với chủ nghĩa vô trị, ý nghĩa của nó gần đây đã bị pha loãng khi được áp dụng rộng rãi hơn bởi các nhóm khác nhau về ý thức hệ, bao gồm cả cánh tả mới và những người Marxist tự do, những người không giao du với những người xã hội chủ nghĩa độc tài hoặc một đảng tiên phong, và những người tự do văn hóa cực đoan, những người chủ yếu quan tâm đến tự do dân sự.  Ngoài ra, một số người vô trị sử dụng chủ nghĩa xã hội tự do nhằm tránh đi ý nghĩa tiêu cực của chủ nghĩa vô trị và nhấn mạnh mối liên hệ của nó với chủ nghĩa xã hội. Chủ nghĩa vô trị được sử dụng rộng rãi để gọi tên phe chống độc tài của phong trào xã hội chủ nghĩa. Chủ nghĩa vô trị trái ngược với các hình thức chủ nghĩa xa hội theo định hướng nhà nước.  Các học giả về chủ nghĩa vô trị thường nhấn mạnh vào các thông tin về chủ nghĩa xã hội vô trị và chỉ trích những nỗ lực tạo ra sự phân đôi giữa hai khái niệm. Một số học giả mô tả chủ nghĩa vô trị có nhiều ảnh hưởng từ chủ nghĩa tự do, nó không chỉ vừa là tự do vừa là chủ nghĩa xã hội mà còn nhiều hơn thế, trong khi hầu hết các học giả phủ nhận chủ nghĩa tư bản vô trị như một sự hiểu lầm, phản bội lại các nguyên tắc vô trị.

Tuy rằng mục tiêu chính của tư tưởng vô trị là phản đối lại sự tồn tại của nhà nước, hệ thống cai trị cưỡng ép, nhưng định nghĩa chính xác chủ nghĩa vô trị là gì lại là một vấn đề nan giải với các học giả, có rất nhiều cuộc thảo luận đã diễn ra giữa người vô trị và các học giả về vấn đề này, và với mỗi một định hướng khác nhau lại cho ra một định nghĩa về vô trị hơi khác nhau. Các yếu tố chính của chủ nghĩa vô trị thường bao gồm một xã hội không cưỡng chế, từ chối bộ máy nhà nước, niềm tin cho rằng bản chất con người cho phép chúng ta tồn tại và tiến được tới một xã hội không cưỡng chế, và những gợi ý để có thể tiến tới một xã hội vô trị.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Thời kỳ tiền hiện đại[sửa | sửa mã nguồn]

Zeno of Citium (c. 334 – c. 262 BC), whose ‘’Republic‘’ inspired Peter Kropotkin[21]

Trước khi con người thành lập các thị trấn và thành phố, không một tồn tại cơ quan quyền lực nào cả. Sau khi các thể chế quyền lực được tạo thành, tư tưởng vô trị trỗi dãy như một phản ứng với việc đấy.[22] Tiền thân đáng chú ý nhất của chủ nghĩa vô trị trong thế giới cổ đại đã tồn tại ở Trung Quốc và Hy Lạp. Ở Trung Quốc, triết học vô trị (cuộc thảo luận về tính hợp lý của nhà nước) đã được mô tả bởi các nhà triết học Đạo Lão Zhuang Zhou và Laozi.[23] Bên cạnh chủ nghĩa khắc kỷ, Đạo Lão được cho là đã có “dự đoán đáng kể” về chủ nghĩa vô trị.[24]

Xu hướng vô trị cũng được các nhà bi kịch và triết gia ở Hy Lạp thể hiện nổi bật trong các tác phẩm. AeschylusSophocles đã sử dụng huyền thoại về Antigone để minh họa cuộc xung đột giữa các quy tắc do nhà nước đặt ra và quyền tự do cá nhân. Socrates liên tục chất vấn chính quyền Athens và nhấn mạnh vào quyền tự do lương tâm cá nhân. Cynics luôn hoài nghi đã bác bỏ luật áp dụng lên con người (nomos) và các cơ quan quyền lực liên quan trong khi cố gắng sống thuận tự nhiên (physis). Stoics ủng hộ một xã hội dựa trên các mối quan hệ không chính thức và thân thiện giữa các công dân thay vì cần có sự hiện diện của một nhà nước. 

Ở châu Âu thời trung cổ, không có hoạt động vô trị ngoại trừ một số phong trào tôn giáo khổ hạnh. Những phong trào này và các phong trào Hồi giáo khác, sau đó đã sinh ra chủ nghĩa vô trị tôn giáo. Trong Đế chế Sasanian, Mazdak kêu gọi một xã hội bình đẳng và bãi bỏ chế độ quân chủ, để rồi sớm bị Hoàng đế Kavad I xử tử.[25]

Ở Basra, các giáo phái, tôn giáo thường rao giảng chống lại nhà nước. Ở châu Âu, nhiều giáo phái khác nhau đã phát triển các khuynh hướng chống nhà nước và tự do. Những ý tưởng tự do tiếp tục xuất hiện trong thời kỳ Phục hưng ở khắp châu Âu với sự lan rộng của chủ nghĩa nhân văn, chủ nghĩa duy lý và lý luận. Các tiểu thuyết gia đã viết ra các xã hội lý tưởng dựa trên sự tự nguyện thay vì là ép buộc. Thời đại Khai sáng tiếp tục hướng tới chủ nghĩa vô trị với sự lạc quan về một xã hội tiến bộ.[26]

Thời kỳ hiện đại[sửa | sửa mã nguồn]

Trong cách mạng Pháp, các nhóm đảng phái như Enragés và sans-culottes cho thấy một bước ngoặt lớn trong quá trình tư tưởng chống nhà nước và chính phủ.[27] Các xu hướng vô trị đầu tiên đã được phát triển trong suốt thế kỷ 18 ngay từ khi William Godwin tán thành triết học chủ nghĩa vô trị tại Anh, nó đã làm suy yếu đi tư tưởng về nhà nước, tư tưởng của Max Stirner đã mở đường cho chủ nghĩa cá nhân và lý thuyết tương hỗ của Pierre-Joseph Proudhon đã nở rộ ở nước Pháp.[28] Vào cuối những năm 1870, các trường phái tư tưởng vô trị khác nhau đã trở nên rõ ràng hơn, lan rộng, tạo ra một làn sóng chưa từng có lan rộng khắp thế giới từ những năm 1880 đến năm 1914. Thời kỳ vô trị cổ điển này kéo dài cho đến khi kết thúc Nội chiến Tây Ban Nha và được coi là thời kỳ hoàng kim của chủ nghĩa vô trị.[28]

Mikhail Bakunin opposed the Marxist aim of dictatorship of the proletariat and allied himself with the federalists in the First International before his expulsion by the Marxists.

Lấy cảm hứng từ chủ nghĩa tương hỗ, Mikhail Bakunin thành lập chủ nghĩa vô trị tập thể và gia nhập Hội Liên hiệp Lao động Quốc tế, một công đoàn của giai cấp lao động, sau này được gọi là Đệ Nhất Quốc tế được thành lập vào năm 1864 hướng tới sự đoàn kết của các tư tưởng cách mạng khác nhau. Đệ Nhất Quốc tế đã trở thành một lực lượng chính trị quan trọng, với Karl Marx là nhân vật chủ chốt, và ông cũng là thành viên của Hội đồng Chung. Phe Bakunin (Liên bang Jura) và những người theo Proudhon (những người theo chủ nghĩa tương hỗ) phản đối chủ nghĩa xã hội nhà nước, ủng hộ chủ nghĩa bỏ phiếu trắng chính trị và nắm giữ tài sản nhỏ.[29] Sau những tranh chấp gay gắt, những người Theo chủ nghĩa Bakunin đã bị những người Marxist trục xuất khỏi Đệ nhất Quốc tế tại Đại hội Hague năm 1872.[30] Những người vô trị đã bị đối xử tương tự ở Đệ nhị Quốc tế, bị trục xuất vào năm 1896. Bakunin nổi tiếng với dự đoán rằng nếu các nhà cách mạng giành được quyền lực theo các học thuyết của Marx, họ sẽ kết thúc những bạo chúa mới của giai cấp lao động. Để đối phó với việc họ bị trục xuất khỏi Đệ nhất Quốc tế, những người vô trị đã thành lập Quốc tế St. Imier, lấy cảm hứng từ Peter Kropotkin, một triết gia và nhà khoa học người Nga, chủ nghĩa cộng sản vô trị chồng chéo với chủ nghĩa tập thể.[31] Những người cộng sản vô trị lấy cảm hứng từ Công xã Paris năm 1871, ủng hộ liên bang tự do và phân phối hàng hóa theo nhu cầu của từng cá nhân.[32]

Vào đầu thế kỷ 20, chủ nghĩa vô trị đã lan rộng trên toàn thế giới,[33] đấy là một đặc điểm đáng chú ý của phong trào công đoàn quốc tế.[34] Tại Trung Quốc, các nhóm nhỏ sinh viên đã tìm hiểu thêm về phần khoa học nhân văn trong chủ nghĩa cộng sản vô trị.[35] Tokyo là một điểm nóng tập trung các thanh niên trẻ từ các quốc gia phương Đông, họ đi đến thủ đô Nhật Bản để học tập.[36] Ở Mỹ Latinh, Argentina là một thành trì của chủ nghĩa công đoàn vô trị, nơi nó trở thành hệ tư tưởng cánh tả nổi bật nhất.[37] Trong thời gian này, một thiểu số những người vô trị đã sử dụng các phương pháp bạo lực chính trị cách mạng. Phương pháp này được gọi là tuyên truyền bằng hành động.[38] Việc chia cắt phong trào chủ nghĩa xã hội Pháp thành nhiều nhóm và việc hành quyết, lưu đày nhiều Cộng đồng đến các thuộc địa sau khi Công xã Paris bị đàn áp đã làm tăng cao nhiều biểu hiện và hành động chính trị cá nhân. Mặc dù nhiều người vô trị đã luôn tránh xa những hành động khủng bố này, nhưng danh tiếng xấu đã bị đồn thổi và nhiều đạo luật đã được ban hành nhằm trừng phạt những người vô trị, bao gồm Đạo luật Nhập cư năm 1903, còn được gọi là Đạo luật loại trừ vô trị.[39] Chủ nghĩa bất hợp pháp là một chiến lược khác mà một số người vô trị đã áp dụng trong giai đoạn này.

Nestor Makhno seen with members of the anarchist Revolutionary Insurrectionary Army of Ukraine

Bất chấp những lo ngại, những người vô trị đã nhiệt tình tham gia Cách mạng Nga (1917) để chống lại Bạch vê; tuy nhiên, họ đã bị sự đàn áp tàn bạo sau khi chính phủ Lenin được ổn định. Một số người vô trị từ Petrograd và Moscow đã chạy trốn sang Ukraine,[40] đáng chú ý nhất là cuộc nổi dậy Kronstadtcuộc đấu tranh của Nestor Makhno trong Lãnh thổ Tự do (Makhnovshchina). Sau khi những người vô trị bị nghiền nát ở Nga, hai dòng xu hướng mới xuất hiện, cụ thể là chủ nghĩa cương lĩnh (platformism) và chủ nghĩa vô trị tổng hợp (synthesis anarchism.) Họ đã cố gắng tạo ra một nhóm thống nhất, thúc đẩy cách mạng và sau đấy chống lại bất cứ điều gì tương tự đang phải chính trị. Sau chiến thắng của những người Bolshevik trong Cách mạng Tháng Mười và nhìn thấy kết quả của nội chiến Nga, nhiều người lao động và các nhà hoạt động xã hội đã chuyển dần sang ủng hộ các đảng cộng sản, điều này đã tăng cường sự phát triển của chủ nghĩa vô trị và các phong trào chủ nghĩa xã hội khác. Tại Pháp và Hoa Kỳ, thành viên của các phong trào công đoàn lớn như Tổng Liên đoàn Lao độngCông nhân Công nghiệp thế giới rời khỏi tổ chức của họ và gia nhập Đệ Tam Quốc tế.[41]

Trong cuộc nội chiến Tây Ban Nha năm 1936, những người vô trị và những người công đoàn (syndicalists) (CNTFAI) một lần nữa cùng liên minh với các nhóm cánh tả khác nhau. Với truyền thống vô trị lâu đời tại Tây Ban Nha, những người vô trị đã đóng một vai trò nòng cốt chính trong chiến tranh. Để đối phó với cuộc nổi dậy của quân đội, một phong trào nông dân và công nhân lấy cảm hứng từ chủ nghĩa vô trị được ra đời và được hỗ trợ bởi dân quân vũ trang. Phong trào đã kiểm soát thành công Barcelona và các khu vực rộng lớn của vùng nông thôn Tây Ban Nha, nơi họ tập thể hóa đất đai. Liên Xô có cung cấp một số hỗ trợ hạn chế vào đầu cuộc chiến, nhưng kết quả lại là một cuộc chiến đẫm máu giữa những người “cộng sản” và người vô trị với tên gọi May Days, khi thống lĩnh lúc đó - Joseph Stalin cố gắng giành quyền kiểm soát đảng Cộng hòa.[42]

Thời kỳ hậu chiến tranh[sửa | sửa mã nguồn]

Rojava's support efforts for workers to form cooperatives is exemplified in this sewing cooperative.

Vào cuối Thế chiến thứ II, phong trào vô trị đã bị suy yếu nghiêm trọng.[43] Những năm 1960 đã chứng kiến sự trỗi dậy của chủ nghĩa vô trị, có thể là do sự thất bại của chủ nghĩa Marx-Lenin và những căng thẳng được tạo nên bởi Chiến tranh Lạnh.[44] Trong thời kỳ này, những phong trào của chỉ nghĩa vô trị tuy có thay đổi nhưng vẫn nhằm đả kích tư bản và chế độ nhà nước. Các phong trào có thể được kể đến như phong trào chống vũ khí hạt nhân, phong trào môi trườngphong trào hòa bình, văn hóa phản kháng của thập niên 1960Cánh Tả mới.[45] Thay vì tập trung vào cách mạng, giờ đây chủ nghĩa vô trị tập trung hơn vào việc cải cách chống chủ nghĩa tư bản.[46] Vô trị dần trở nên gắn liền với văn hóa Punk rock với các đại diện tiêu biểu như ban nhạc Crass hay Sex Pistols.[47] Phong trào nữ quyền của chủ nghĩa nữ quyền vô trị đã mang đến một sức sống mới trong làn sóng nữ quyền thứ hai.[48] Chủ nghĩa vô trị gốc Phi (Black anarchism) bắt đầu hình thành vào thời điểm này và tạo sự ảnh hưởng đến các phong trào vô trị tại trung tâm châu Âu.[49] Điều này trùng với sự thất bại của vô trị tại các nước ở Bắc Âu và thành công chưa từng có ở Mỹ Latinh.[50]

Vào khoảng đầu thế kỷ 21, chủ nghĩa vô trị ngày càng phổ biến và có ảnh hưởng lớn trong các phong trào chống tư bản, phản triênchống toàn cầu hóa.[51] Những người vô trị được biết đến với sự tham gia vào các cuộc biểu tình chống lại Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), G8Diễn đàn Kinh tế Thế giới. Trong các cuộc biểu tình này, các cán nhóm vô danh không lãnh đạo đặc biệt được biết đến với tên gọi khối đen (Black bloc) đã tham gia vào bạo loạn, phá hủy tài sản và đối đầu bạo lực với cảnh sát. Các chiến thuật tổ chức khác, đi tiên phong trong thời gian này bao gồm các nhóm ái lực (affinity groups), văn hóa bảo mật (security culture) và sử dụng các công nghệ phi tập trung như Internet. Một sự kiện quan trọng của giai đoạn này là cuộc biểu tình tại hội nghị SEATTLE WTO năm 1999.[51] Tư tưởng vô trị đã có ảnh hưởng đến sự phát triển của Zapatistas ở Mexico và Liên đoàn Dân chủ Miền Bắc Syria, thường được gọi là Rojava, một khu tự trị tế ở miền bắc Syria.[52]

Các trường phái tư tương[sửa | sửa mã nguồn]

Các trường phái tư tưởng vô trị thường được chia thành hai mảng lớn dựa theo truyền thống và lịch sử, chủ nghĩa vô trị xã hộichủ nghĩa vô trị cá nhân, sự phân chia này bắt nguồn từ nguồn gốc, giá trị và sự tiến hóa khác nhau của hai hướng đi.[53] Ở phía vô trị cá nhân, sự tự do tiêu cực thường được nhấn mạnh để chống lại các hạn chế đối với cá nhân tự do, trong khi vô trị xã hội lại nhấn mạnh vào tự do tích cực trong việc hướng tới tiềm năng tự do của toàn xã hội thông qua bình đẳng và quyền sở hữu xã hội.[54] Nếu phân theo sự phát triển của thời gian, chủ nghĩa vô trị có thể được chia thành vô trị cổ điển vào cuối thế kỷ 19 và các tư tưởng hậu cổ điển (vô trị nữ quyền, chủ nghĩa vô trị xanhchủ nghĩa hậu vô trị) phát triển sau đó.[55]

Ngoài các phong trào vô trị cấu thành chủ nghĩa vô trị chính trị còn có chủ nghĩa vô trị triết học.[56] Chủ nghĩa vô trị triết học cho rằng nhà nước thiếu tính hợp pháp về mặt đạo đức, và không nhất thiết phải chấp nhận làm cách mạng để loại bỏ nó. Là một thành phần đặc biệt của chủ nghĩa vô trị cá nhân,[57] chủ nghĩa vô trị triết học có thể chịu đựng được sự tồn tại của một nhà nước tối thiểu nhưng tuyên bố rằng công dân không có nghĩa vụ đạo đức phải tuân theo chính phủ khi nó mâu thuẫn với quyền tự trị cá nhân. Chủ nghĩa vô trị tập trung đáng kể đến các lập luận đạo đức, vì đạo đức có vai trò trung tâm trong triết học vô trị.[58] Sự nhấn mạnh của chủ nghĩa vô trị vào việc chống chủ nghĩa tư bản, chủ nghĩa quân bình, và cho sự mở rộng của cộng đồng và cá nhân là sự khác biệt rõ rệt so với chủ nghĩa tư bản vô trị và các loại chủ nghĩa tự do kinh tế khác.[59]

Chủ nghĩa vô trị thường được đặt ở phía cực tả của phổ chính trị.[60] Phần lớn các giải thích về kinh tếphát luật vô trị phản ánh các tư tưởng như chủ nghĩa chống chuyên chế, chủ nghĩa chống nhà nước, chủ nghĩa tự do cá nhân, chính trị cấp tiếnchủ nghĩa xã hội. Một vài ví dụ điển hình như chủ nghĩa tập thể, chủ nghĩa cộng sản vô trị, chủ nghĩa vô trị cá nhân, chủ nghĩa tương hỗchủ nghĩa công đoàn vô trị, trong số các lý thuyết tự do xã hội kinh tế khác.[61] Không như nhiều chủ nghĩa khác, chủ nghĩa vô trị không có một học giả nổi bật đại diện cho nó, vì vậy chủ nghĩa vô trị không có một học thuyết thống nhất mà tồn tại nhiều loại với các truyền thống vô trị khác nhau tương đối rộng rãi.[62] Một trong những phản ứng chống lại chủ nghĩa bè phái trong môi trường vô trị là chủ nghĩa vô trị không tính từ đi kèm (anarchism without adjectives.) Vào năm 1889, Fernando Tarrida del Mármol lần đầu tiên kêu gọi sự thống nhất và khoan dung giữa những người vô trị khác nhau, thay vì những cuộc tranh luận gay gắt của lý thuyết vô trị vào thời điểm đó.[63] Niềm tin vào chủ nghĩa hư vô chính trị đã được nhiều người vô trị đồng thuận.[64] Mặc dù tách biệt, các trường phái tư tưởng vô trị khác nhau không được coi là các tư tưởng riêng biệt, mà nó giống với việc các xu hướng xen kẽ nhau và được kết nối thông qua một tập hợp các nguyên tắc thống nhất như tự chủ cá nhân, và tự trị địa phương, tương trợ lẫn nhau, tổ chức mạng lưới, dân chủ cộng đồng, phân cấp và thẩm quyền hợp lý.[65]

Cổ điển[sửa | sửa mã nguồn]

Pierre-Joseph Proudhon is the primary proponent of mutualism and influenced many future individualist anarchist and social anarchist thinkers.[66]

Các luồng tư tưởng vô trị cổ điển bắt nguồn từ chủ nghĩa hỗ sinhchủ nghĩa cá nhân. Tiếp theo là các luồng tư tưởng về chủ nghĩa xã hội vô trị tập thể (tập thể, cộng sảncông đoàn). Các luông tư tưởng này khác nhau về các khía cạnh tổ chức và kinh tế của xã hội lý tưởng mong muốn đạt tới.[67]

Chủ nghĩa hỗ sinh là một lý thuyết kinh tế ra đời vào thế kỷ 18, được phát triển thành lý thuyết vô trị bởi Pierre-Joseph Proudhon. Mục tiêu hướng tới của lý thuyết bao gồm tương hỗ, tự do giao kết, hợp đồng tự nguyện, liên bang và cải cách tiền tệ trong cả tín dụng lẫn tiền tệ hiện hành. Việc cải cách tiền tệ sẽ được thực thực hiện bởi một ngân hàng của người dân.[68] Chủ nghĩa hỗ sinh đã được nhìn nhận như một ý thức hệ nằm giữa chủ nghĩa vô trị cá nhân và tập thể.[69] Trong quyển "tài sản là gì?"(1840), Proudhon lần đầu tiên mô tả mục tiêu của mình là “hình thức thứ ba của xã hội, là sự tổng hợp chủ nghĩa cộng sản và tài sản.” Chủ nghĩa vô trị tập thể là một hình thức vô trị được phát triển từ chủ nghĩa xã hội,[70] thường được nhắc đến cùng với Mikhail Bakunin.[71] Những người vô trị tập thể ủng hộ quyền sở hữu tập thể các tư liệu sản xuất, thứ theo lý thuyết sẽ đạt được nhờ cách mạng bạo động,[72] và người lao động sẽ được trả lương dựa theo thời gian làm việc, thay vì được phân phối theo nhu cầu như trong chủ nghĩa cộng sản. Chủ nghĩa vô trị tập thể phát triển song song cùng với chủ nghĩa Marx nhưng bác bỏ chế độ độc tài của vô sản, bất chấp mục tiêu đã nêu của những người Marxist về một xã hội tập thể không nhà nước.[73]

Chủ nghĩa cộng sản vô trị là một lý thuyết vô trị ủng hộ một xã hội cộng sản với quyền sở hữu chung các tư liệu sản xuất,[74] dân chủ trực tiếp và một mạng lưới ngang hàng của các giao kết tự nguyện, hội đồng lao động và hợp tác xã lao động, với sản xuất và tiêu dùng dựa trên nguyên tắc "làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu."[75] Tuy rằng sau Cách mạng Pháp,[76] chủ nghĩa cộng sản vô trị đã được phát triển từ các luồng chủ nghĩa xã hội cấp tiến nhưng phải đến tận Đệ nhất Quốc tế nó mới lần đầu tiên được thành hình tại Ý.[77] Sau đó nó được mở rộng trong các học thuyết của Peter Kropotkin,[78] lý thuyết này đã trở thành tiêu điểm chính của những người vô trị vào cuối thế kỷ 19.[79] Chủ nghĩa công đoàn vô trị là một nhánh của chủ nghĩa vô trị. Theo chủ nghĩa này, các công đoàn lao động sẽ là lực lượng tiềm năng chính cho cách mạng xã hội. Chủ nghĩa tư bản và nhà nước sẽ được thay thế bằng một xã hội mới do người lao động tự quản lý một cách dân chủ. Các nguyên tắc cơ bản của chủ nghĩa công đoàn vô trị bao gồm hành động trực tiếp, sự đoàn kết và tự quản của người lao động.[80]

Chủ nghĩa vô trị cá nhân là tập hợp của một số tư tưởng vô trị truyền thống, nó nhấn mạnh vào cá nhân và ý chí của họ cần đặt trên bất cứ yếu tố quyết định bên ngoài khác.[81] Những người đầu tiên đã tạo ra các ảnh hưởng tới chủ nghĩa vô trị cá nhân gồm: William Godwin, Max StirnerHenry David Thoreau. Ở nhiều quốc gia, chủ nghĩa vô trị cá nhân đã thu hút một lượng nhỏ nhưng đa dạng các nghệ sĩ và tri thức Bohemian[82] cũng như những người vô trị trẻ ngoài vòng pháp luật, cái mà về sau thường được gọi là chủ nghĩa bất hợp pháp và giành lại bản ngã.[83]

Hậu cổ điển và đương đại[sửa | sửa mã nguồn]

Lawrence Jarach (left) and John Zerzan (right) are two prominent contemporary anarchist authors, with Zerzan being a prominent voice within anarcho-primitivism and Jarach a notable advocate of post-left anarchy.

Các nguyên tắc vô trị ủng hộ các phong trào xã hội cánh tả cấp tiến đương đại. Sự quan tâm đến phong trào vô trị phát triển mạnh mẽ cùng với trong phong trào chống toàn cầu hóa,[84] mạng lưới thường được dẫn đầu bởi các nhà hoạt động xã hội vô trị.[85] Khi phong trào chủ nghĩa cấp tiến thế kỷ 21 được định hình, sử dụng nhiều nguyên tắc vô trị, sự quan tâm đến chủ nghĩa này như được hồi sinh lại.[85] Chủ nghĩa vô trị đã tiếp tục tạo thêm nhiều triết lý và phong trào, đôi khi cả chiết trung, dựa trên các nguồn gốc khác nhau và kết hợp các khái niệm khác nhau để tạo ra các phương pháp triết học mới.[86] Truyền thống chống chủ nghĩa tư bản của vô trị cổ điển vẫn luôn nổi bật trong dòng chảy đương đại.[87]

Tin tức đương đại đã luôn sử dụng lời lẽ tiêu cực về các cuộc biểu tình của khối đen. Điều này đã củng cố mối liên hệ lịch sử giữa chủ nghĩa vô trị với sự hỗn loạn và bạo lực trong con mắt đại chúng. Tuy vậy, sự nổi tiếng này cũng khiến nhiều học giả trong các lĩnh vực như nhân chủng họclịch sử tham gia vào phong trào vô trị, mặc dù chủ nghĩa vô trị đương đại ủng hộ các hành động trực tiếp hơn lý thuyết học thuật.[88] Sự đa dạng của các nhóm, khuynh hướng và trường phái tư tưởng vô trị tồn tại hiện nay, cũng gây khó khăn trong việc mô tả một phong trào vô trị thống nhất đương đại.[89] Một mặt các nhà lý thuyết và các nhà hoạt động xã hội đã thiết lập được "đường lối lâu dài cho các nguyên tắc vô trị", mặt khác lại không hề có sự đồng thuận nào về việc đâu là nguyên tắc cốt lõi của chủ nghĩa vô trị. Các nhà bình luận mô tả nhiều luồng chủ nghĩa vô trị chứ không phải một chủ nghĩa vô trị độc nhất. Có những nguyên tắc chung giữa các trường phái vô trị, tuy nhiên mức độ ưu tiên dành cho các nguyên tắc ấy ở mỗi luồng tư tưởng lại một khác nhau. Bình đẳng giới là một nguyên tắc chung, mặc dù nó được xếp hạng ưu tiên cao hơn đối với những người vô trị nữ quyền so với những người cộng sản vô trị.[90]

Những người vô trị thường cam kết chống lại chính quyền cưỡng chế dưới mọi hình thức, cụ thể là “tất cả các hình thức chính phủ tập trung và phân cấp (ví dụ: chế độ quân chủ, dân chủ đại diện, chủ nghĩa xã hội nhà nước, v.v.), hệ thống giai cấp kinh tế (ví dụ: chủ nghĩa tư bản, chủ nghĩa Bolshevik, phong kiến, chế độ nô lệ, v.v.), các tôn giáo chuyên quyền (ví dụ: Hồi giáo chính thống, Công giáo La Mã, v.v.), chế độ gia trưởng, chủ nghĩa dị tính luyến ái, da trắng thượng đẳng và chủ nghĩa đế quốc.”[91] Các trường vô trị khác nhau thường không đồng tình về các phương pháp được sử dụng để đấu tranh chống lại các hình thức kể trẻn.[92] Nguyên tắc tự do bình đẳng gần với đạo đức chính trị vô trị hơn ở việc nó vượt qua cả tự do và chủ nghĩa xã hội truyền thống. Vô trị cho rằng tự do và bình đẳng không thể đạt được trong xã hội nhà nước, việc này dẫn đến một loạt câu hỏi về tính thích đáng của tất cả các hình thức thống trị và phân cấp.[93]

Chiến thuật[sửa | sửa mã nguồn]

Người vô trị có nhiều chiến thuật hành động đa dạng với những phương thức khác nhau, nhưng tựu chung nhằm phục vụ hai mục đích chính, thứ nhất là phản đối việc thành lập các bộ máy chuyên quyền, thứ hai là thúc đẩy, truyền bá đạo đức, văn hóa và tầm nhìn của xã hội vô trị, khẳng định sự quan trọng của việc phải thống nhất phương tiện hành động và kết quả đạt tới.[94] Các chiến thuật có thể được phân thành hai loại, loại một cố gắng tiêu diệt các quốc gia và thể chế áp bức bằng phương tiện cách mạng, loại hai tập trung vào thay đổi xã hội bằng các phương tiện hiện đại hơn.[95] Các chiến thuật hiện đại bao gồm bất bạo động, từ chối bạo động và tiếp cận dần dần hơn đối với các mục tiêu vô trị, mặc dù có sự chồng chéo đáng kể giữa hai chiến thuật.[96]

Chiến thuật vô trị đã thay đổi nhiều trong suốt thế kỷ qua. Những người theo chủ nghĩa vô trị trong đầu thế kỷ 20 tập trung nhiều vào các cuộc đình công và chiến tranh trong khi những người vô trị đương đại sử dụng một loạt các cách tiếp cận khác rộng lớn hơn.[97]

Thời kỳ cổ điển[sửa | sửa mã nguồn]

The relationship between anarchism and violence is a controversial subject among anarchists as shown by anarchist Leon Czolgosz assassinating William McKinley.

Trong thời kỳ cổ điển, những người vô trị thường có khuynh hướng chiến đấu. Họ không chỉ đối đầu với các lực lượng vũ trang nhà nước, như ở Tây Ban Nha và Ukraine, mà một số còn sử dụng hình thức tuyên truyền bằng chiến công (chỉ hành động khi một người vô trị đi ám sát hay khủng bổ để tuyên truyền về sự dễ vỡ của bộ máy chính quyền, nhà nước, tư bản v.v...). Các âm mưu ám sát đã được thực hiện nhằm vào các nguyên thủ quốc gia, một số trong đó đã thành công. Những người vô trị cũng tham gia vào các cuộc cách mạng.[98] Nhiều người vô trị, đặc biệt là những người theo chủ nghĩa Gallean, tin rằng những nỗ lực này sẽ là động lực cho một cuộc cách mạng chống lại chủ nghĩa tư bản và nhà nước. Nhiều trong số những cuộc tấn công này được thực hiện bởi những các cá nhân và phần lớn diễn ra vào cuối những năm 1870, đầu những năm 1880 và 1890, với một số vẫn xảy ra vào đầu những năm 1900.[99] Sự giảm xút này này là kết quả của sự phát triển quyền lực tư pháp và việc nhà nước đã đi điều tra gắt gao tìm hiểu tiêu diệt các tổ chức vô trị.[100]

Góc nhìn của vô trị về các vấn đề bạo lực luôn gây tranh cãi.[101] Những người theo chủ nghĩa vô trị hòa bình ủng hộ hình thức đấu tranh bất bạo động để tiến tới trạng thái vô trị, tiến tới một cái kết không bạo lực.[102] Các nhóm vô trị khác ủng hộ hành động trực tiếp - một chiến thuật có thể bao gồm cả các hành động phá hoại hay khủng bố. Đây là các quan điểm khá nổi bật của thế kỷ trước, khi nhà nước được coi là một bạo chúa, và một số người vô trị tin rằng họ hoàn toàn có quyền chống lại sự áp bức bằng mọi cách có thể.[103] Emma GoldmanErrico Malatesta là những người ủng hộ hạn chế việc sử dụng bạo lực, họ cho rằng bạo lực chỉ đơn thuần là một phản ứng cần thiết để đối phó lại với hành vi bạo lực của nhà nước.[104]

Những người vô trị đóng một vai trò tích cực trong các cuộc đình công, mặc dù họ thường có ác cảm với chủ nghĩa công đoàn, họ coi đó là các nhà cải cách. Với người vô trị đây là một phần thiết yếu của phong trào tìm cách lật đổ nhà nước và chủ nghĩa tư bản.[105] Nhiều người vô trị cũng tăng cường sự tuyên truyền dưới các hình thức nghệ thuật, một số người trong đó cũng đi theo chủ nghĩa khỏa thân. Những người vô trị cũng xây dựng các cộng đồng dựa trên tình bạn và tham gia vào các phương tiện truyền thông.[106]

Chiến thuật cách mạng[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ (vô chính phủ là từ mượn cũ từ tiếng Hán, tuy vậy nó không mang đủ nghĩa của từ Anarchism vì có tồn tại những tầng lớp cai trị không phải chính phủ)
  2. ^ Errico Malatesta, “Towards Anarchism“, ‘’MAN!’’. Los Angeles: International Group of San Francisco. OCLC 3930443.
  3. ^ Agrell, Siri (ngày 14 tháng 5 năm 2007). “Working for The Man”. The Globe and Mail. Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2008.
  4. ^ Anarchism“. ‘’Encyclopædia Britannica’’. 2006. Encyclopædia Britannica Premium Service. 29 tháng 8 năm 2006
  5. ^ “Anarchism”. ‘’The Shorter Routledge Encyclopedia of Philosophy‘’. 2005. P. 14 “Anarchism is the view that a society without the state, or government, is both possible and desirable.”
  6. ^ “Anarchism”. ‘’The Oxford Companion to Philosophy‘’, Oxford University Press, 2007, tr. 31. “there is no single defining position that all anarchists hold, beyond their rejection of compulsory government, and those considered anarchists at best share a certain family resemblance
  7. ^ Kropotkin, Peter. ‘’Anarchism: A Collection of Revolutionary Writings’’, Courier Dover Publications, 2002, tr.5
  8. ^ R.B. Fowler (1972). “The Anarchist Tradition of Political Thought”. Western Political Quarterly. 25 (4): 738–752. doi:10.2307/446800.
  9. ^ Sylvan, Richard. “Anarchism”. ‘’A Companion to Contemporary Political Philosophy’’, editors Goodwin, Robert E. and Pettit, Philip. Blackwell Publishing, 1995, tr.231
  10. ^ a b Brooks, Frank H. (1994). The Individualist Anarchists: An Anthology of Liberty (1881–1908). Transaction Publishers. tr. xi. ISBN 1-56000-132-1. Usually considered to be an extreme left-wing ideology, anarchism has always included a significant strain of radical individualism, from the hyperrationalism of Godwin, to the egoism of Stirner, to the libertarians and anarcho-capitalists of today
  11. ^ Colin Moynihan (2007). “Book Fair Unites Anarchists. In Spirit, Anyway”. New York Times (16 April).
  12. ^ Dennis Roddy (2003). “Anarchists: Can they get it together?”. Pittsburgh Post-Gazette (02 February).
  13. ^ Joseph Kahn (2000). “Anarchism, the Creed That Won't Stay Dead; The Spread of World Capitalism Resurrects a Long-Dormant Movement”. The New York Times (5 August).
  14. ^ Milstein, Cindy (ngày 28 tháng 10 năm 2003). “Anarchism's Promise for Anti-Capitalist Resistance”. Institute for Social Ecology. Bản gốc lưu trữ ngày 17 tháng 4 năm 2008. Truy cập ngày 9 tháng 7 năm 2008., “political tradition that has consistently grappled with the tension between the individual and society.”
  15. ^ a b Slevin, Carl. “Anarchism”. ‘’The Concise Oxford Dictionary of Politics’’. Ed. Iain McLean and Alistair McMillan. Oxford University Press, 2003.
  16. ^ Fowler, R.B. “The Anarchist Tradition of Political Thought”. ‘’The Western Political Quarterly’’, Vol. 25, No. 4. (Dec., 1972), tr. 743–744
  17. ^ Anarchy
  18. ^ Merriam-Webster‘s Online dictionary
  19. ^ Bates, David (5 tháng 12 năm 2013), “Core, Periphery, and Networks”, The Normans and Empire, Oxford University Press, tr. 128–159, truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2021
  20. ^ Merriam-Webster 2019, “Anarchism”; Oxford English Dictionary 2005, “Anarchism”; Sylvan 2007, p. 260.
  21. ^ Marshall 1993, tr. 70.
  22. ^ Graham 2005, tr. xi–xiv.
  23. ^ Coutinho 2016; Marshall 1993, tr. 54.
  24. ^ Sylvan 2007, tr. 257.
  25. ^ Marshall 1993, tr. 86.
  26. ^ Adams 2014, tr. 33–63.
  27. ^ Marshall 1993, tr. 4.
  28. ^ a b Marshall 1993, tr. 4–5.
  29. ^ Dodson 2002, tr. 312; Thomas 1985, tr. 187; Chaliand & Blin 2007, tr. 116.
  30. ^ Graham 2019, tr. 334–336; Marshall 1993, tr. 24.
  31. ^ Marshall 1993, tr. 5.
  32. ^ Graham 2005, tr. xii.
  33. ^ Moya 2015, tr. 327.
  34. ^ Levy 2011, tr. 16.
  35. ^ Marshall 1993, tr. 519–521.
  36. ^ Dirlik 1991, tr. 133; Ramnath 2019, tr. 681–682.
  37. ^ Levy 2011, tr. 23; Laursen 2019, tr. 157; Marshall 1993, tr. 504–508.
  38. ^ Marshall 1993, tr. 633–636.
  39. ^ Marshall 1993, tr. 633–636; Lutz & Ulmschneider 2019, tr. 46.
  40. ^ Avrich 2006, tr. 204.
  41. ^ Nomad 1966, tr. 88.
  42. ^ Marshall 1993, tr. xi, 466.
  43. ^ Marshall 1993, tr. xi.
  44. ^ Marshall 1993, tr. 539.
  45. ^ Marshall 1993, tr. xi, 539.
  46. ^ Levy 2011, tr. 5.
  47. ^ Marshall 1993, tr. 493–494.
  48. ^ Marshall 1993, tr. 556–557.
  49. ^ Williams 2015, tr. 680.
  50. ^ Harmon 2011, tr. 70.
  51. ^ a b Rupert 2006, tr. 66.
  52. ^ Ramnath 2019, tr. 691.
  53. ^ McLean & McMillan 2003, "Anarchism"; Ostergaard 2003, tr. 14, "Anarchism".
  54. ^ Harrison & Boyd 2003, tr. 251.
  55. ^ Adams & Levy 2019, tr. 9.
  56. ^ Egoumenides 2014, tr. 2.
  57. ^ Ostergaard 2003, tr. 12; Gabardi 1986, tr. 300–302.
  58. ^ Franks 2019, tr. 549.
  59. ^ Marshall 1992, tr. 564–565; Jennings 1993, tr. 143; Gay & Gay 1999, tr. 15; Morriss 2008, tr. 13; Johnson 2008, tr. 169; Franks 2013, tr. 393–394.
  60. ^ Brooks 1994, tr. xi; Kahn 2000; Moynihan 2007.
  61. ^ Guérin 1970, tr. 35, "Critique of authoritarian socialism".
  62. ^ Sylvan 2007, tr. 262.
  63. ^ Avrich 1996, tr. 6.
  64. ^ Walter 2002, tr. 52.
  65. ^ Marshall 1993, tr. 1–6; Angelbeck & Grier 2012, tr. 551.
  66. ^ Wilbur 2019, tr. 216–218.
  67. ^ Adams & Levy 2019, tr. 2.
  68. ^ Wilbur 2019, tr. 213–218.
  69. ^ Avrich 1996, tr. 6; Miller 1991, tr. 11.
  70. ^ Morris 1993, tr. 76.
  71. ^ Shannon 2019, tr. 101.
  72. ^ Avrich 1996, tr. 3–4.
  73. ^ Heywood 2017, tr. 146–147; Bakunin 1990.
  74. ^ Mayne 1999, tr. 131.
  75. ^ Marshall 1993, tr. 327; Turcato 2019, tr. 237–323.
  76. ^ Graham 2005.
  77. ^ Pernicone 2009, tr. 111–113.
  78. ^ Turcato 2019, tr. 239–244.
  79. ^ Levy 2011, tr. 6.
  80. ^ Van der Walt 2019, tr. 249.
  81. ^ Ryley 2019, tr. 225.
  82. ^ Marshall 1993, tr. 440.
  83. ^ Imrie 1994; Parry 1987, tr. 15.
  84. ^ Evren 2011, tr. 1.
  85. ^ a b Evren 2011, tr. 2.
  86. ^ Williams 2007, tr. 303.
  87. ^ Williams 2018, tr. 4.
  88. ^ Williams 2010, tr. 110; Evren 2011, tr. 1; Angelbeck & Grier 2012, tr. 549.
  89. ^ Franks 2013, tr. 385–386.
  90. ^ Franks 2013, tr. 386.
  91. ^ Jun 2009, tr. 507–508.
  92. ^ Jun 2009, tr. 507.
  93. ^ Egoumenides 2014, tr. 91.
  94. ^ Williams 2019, tr. 107–108.
  95. ^ Williams 2018, tr. 4–5.
  96. ^ Kinna 2019, tr. 125.
  97. ^ Williams 2019, tr. 112.
  98. ^ Williams 2019, tr. 112–113.
  99. ^ Levy 2011, tr. 13; Nesser 2012, tr. 62.
  100. ^ Harmon 2011, tr. 55.
  101. ^ Carter 1978, tr. 320.
  102. ^ Fiala 2017, section 3.1.
  103. ^ Kinna 2019, tr. 116–117.
  104. ^ Carter 1978, tr. 320–325.
  105. ^ Williams 2019, tr. 113.
  106. ^ Williams 2019, tr. 114.

Nguồn[sửa | sửa mã nguồn]

Nguồn chính[sửa | sửa mã nguồn]

Nguồn phụ[sửa | sửa mã nguồn]

Thư mục[sửa | sửa mã nguồn]

  • ’’Anarchism: A Documentary History of Libertarian Ideas.’’ Robert Graham, editor.
    • ’’Volume One: From Anarchy to Anarchism (300CE to 1939)’’ Black Rose Books, Montréal and London 2005. ISBN 1551642506.
    • ’’Volume Two: The Anarchist Current (1939–2006)’’ Black Rose Books, Montréal 2007. ISBN 9781551643113.
  • ‘’Anarchism’’, George Woodcock (Penguin Books, 1962). OCLC 221147531.
  • ‘’Anarchy: A Graphic Guide’’, Clifford Harper (Camden Press, 1987): An overview, updating Woodcock’s classic, and illustrated throughout by Harper’s woodcut-style artwork.
  • ‘’The Anarchist Reader’’, George Woodcock (ed.) (Fontana/Collins 1977; ISBN 0006340113): An anthology of writings from anarchist thinkers and activists including Proudhon, Kropotkin, Bakunin, Malatesta, Bookchin, Goldman, and many others.
  • ‘’Anarchism: From Theory to Practice’’ by Daniel Guerin. Monthly Review Press. 1970. ISBN 0853451753
  • ‘’Anarchy through the times’’ by Max Nettlau. Gordon Press. 1979. ISBN 0849013976
  • ‘’Demanding the Impossible: A History of Anarchism’’ by Peter Marshall. PM Press. 2010. ISBN 1604860642
  • ‘’People Without Government: An Anthropology of Anarchy’’ (2nd ed.) by Harold Barclay, Left Bank Books, 1990 ISBN 1-871082-16-1
  • Ward, Colin. Anarchism: A Very Short Introduction. Oxford University Press 2004 tr. 62
  • Goodway, David. Anarchists Seed Beneath the Snow. Liverpool Press. 2006, tr. 4
  • MacDonald, Dwight & Wreszin, Michael. Interviews with Dwight Macdonald. University Press of Mississippi, 2003. tr. 82
  • Bufe, Charles. The Heretic’s Handbook of Quotations. See Sharp Press, 1992. p. iv
  • Gay, Kathlyn. Encyclopedia of Political Anarchy. ABC-CLIO / University of Michigan, 2006, tr. 126
  • Woodcock, George. Anarchism: A History of Libertarian Ideas and Movements. Broadview Press, 2004. (Uses the terms interchangeably, such as on page 10)
  • Skirda, Alexandre. Facing the Enemy: A History of Anarchist Organization from Proudhon to May 1968. AK Press 2002. tr. 183.
  • Fernandez, Frank. Cuban Anarchism. The History of a Movement. See Sharp Press, 2001, tr. 9.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]