Không gian

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Không gian, xem xét như là tập hợp các đối tượng trong toán học

Không giankhái niệm trong toán họcvật lý học, chỉ tập hợp những điều kiện để các sự vậthiện tượng diễn ra.

Theo ý nghĩa truyền thống, không gian thường được hiểu là không gian ba chiều được biểu diễn bằng ba trục tọa độ vuông góc trong hệ tọa độ Descartes. Trong vật lý hiện đại, người ta thường xét không gian trong mối liên hệ giữa ba chiều đó và chiều thứ tư, chiều thời gian và hình thành nên không-thời gian bốn chiều

Không gian còn được xem xét như là khoảng không vũ trụ nằm ngoài bầu khí quyển của Trái Đất

Lịch sử nghiên cứu[sửa | sửa mã nguồn]

Lịch sử ghi nhận khái niệm không gian ba chiều bắt đầu được nghiên cứu bởi triết gia Alhazen (Abū ‘Alī al-Ḥasan ibn al-Ḥasan ibn al-Haytham, (Tiếng Ả Rập: ابو علی، حسن بن حسن بن الهيثم, Tiếng Ba Tư: ابن هیثم, tiếng Latinh: Alhacen hay Alhazen) từ đầu thế kỷ 11 trong "Sách về Quang học" năm 1021.

Các khái niệm không gian toán học[sửa | sửa mã nguồn]

Trong toán học, không gian được hiểu là tập hợp các đối tượng (phần tử) với các quan hệ giữa chúng

Không gian nhiều chiều[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]