Miền Việt Nam

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Lãnh thổ Việt Nam trải dài từ Bắc xuống Nam từ hơn ba trăm năm nay đã hình thành 3 miền địa lý là Bắc Bộ, Trung Bộ và Nam Bộ. Đây là kết quả của quá trình Nam tiến kéo dài suốt một ngàn năm gần đây trong lịch sử Việt Nam.

Cách gọi Bắc Bộ, Trung Bộ, và Nam Bộ có từ thời Đế quốc Việt Nam năm 1945. Trước đó, ba miền được gọi là Bắc Kỳ, Trung Kỳ, và Nam Kỳ. Ba miền còn có tên là Bắc Phần, Trung Phần, và Nam Phần từ năm 1948 tới năm 1955 thời Chính phủ Trung ương lâm thời Việt Nam, rồi Quốc gia Việt Nam, cũng như sau đó từ 1955 tới 1975 theo cách gọi của Việt Nam Cộng hòa.

Phân loại các vùng miền hiện nay

Ngày nay phần lớn các nghiên cứu và ứng dụng chính sách kinh tế, văn hóa, xã hội, dân cư, địa lý thường chia từng miền thành các vùng hoặc khu vực nhỏ hơn. Hiện nay toàn lãnh thổ Việt Nam được tổ chức thành 63 đơn vị hành chính cấp tỉnh, được xếp vào các miền và vùng như sau:

1. Bắc Bộ (còn gọi là miền Bắc) gồm các tỉnh thành phía bắc tỉnh Thanh Hóa. Có 2 thành phố trực thuộc trung ương.

2. Trung Bộ (còn gọi là miền Trung) bao gồm các tỉnh duyên hải từ Thanh Hóa tới Bình Thuận và các tỉnh Tây Nguyên. Có 1 thành phố trực thuộc trung ương.

3. Nam Bộ (còn gọi là miền Nam) gồm các tỉnh nằm phía sau các tỉnh vùng Tây Nguyên và vùng Duyên hải Nam Trung Bộ. Có 2 thành phố trực thuộc trung ương.

Ngoài cách phân loại Việt Nam làm 3 miền (Bắc Bộ, Trung Bộ, Nam Bộ) như trên, còn có cách phân chia thành 2 miền, tùy vào ngữ cảnh cụ thể mà có ranh giới khác nhau: Miền Bắc (Việt Nam)Miền Nam (Việt Nam).

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]


Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]