Súng cầm tay

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Sample VC weapons.JPG

Súng cầm tay là một loại vũ khí bắn ra một hoặc nhiều đạn ở vận tốc cao bằng một vụ nổ có kiểm soát. Việc bắn xảy ra do sự dãn nở đột ngột của khí được tạo ra bằng cách đốt thuốc phóng. Trong các súng cầm tay cũ, nhiên liệu thường thuốc súng, nhưng ở các vũ khí hiện đại thường sử dụng bột hay chất nổ không khói hoặc các loại thuốc phóng khác. Hầu hết các vũ khí hiện đại (với ngoại lệ đáng chú ý là súng ngắn nòng trơn) có nòng có rãnh để cải thiện sự ổn định trong đường bay của đạn.

Miêu tả sớm nhất về súng cầm tay là một bức điêu khắc ở một hang động ở Tứ Xuyên, Trung Quốc.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  • Chase, Kenneth (2003), Firearms: A Global History to 1700, Cambridge University Press, ISBN 0-521-82274-2 
  • Crosby, Alfred W. (2002), Throwing Fire: Projectile Technology Through History, Cambridge University Press, ISBN 0-521-79158-8 
  • Needham, Joseph (1986), Science & Civilisation in China, V:7: The Gunpowder Epic, Cambridge University Press, ISBN 0521303583 

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]