Cao Lãm

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Cao Lãm (chữ Hán: 高覽; bính âm: Gao Lan) là một viên tướng dưới trướng của lãnh chúa Viên Thiệu trong thời kỳ Tam Quốc của lịch sử Trung Quốc. Sau trận Quan Độ vì bất bình với cách thức chỉ huy, điều động binh lính của Viên Thiệu và bị đối xử, ông cùng với Trương Hợp đầu quân cho Tào Tháo và phục vụ dưới trướng Tào Tháo.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Trong trận Quan Độ, Cao Lãm là bộ tướng của Viên Thiệu, tham gia đánh trận với quân Tào, ông chiến đấu dũng cảm. Khi tướng của Viên Thiệu là Hàn Mãnh đem xe lương đến trại Viên Thiệu bị Từ Hoảng, Sử Hoán đem quân ra chẹn đường. Từ Hoảng thúc quân vào đốt sạch cả mấy nghìn cỗ xe. Viên Thiệu sai Trương Hợp, Cao Lãm đi cứu nhưng bị quân Tào đánh bại.

Khi kho lương Ô Sào bị quân Tào công phá. Cao Cán cùng Trương Hợp xuất binh đến giải cứu nhưng Viên Thiệu lại điều Trương Hợp và Cao Lãm lĩnh năm nghìn quân sang Quan Độ phá trại Tào. Khi Trương Hợp và Cao Lãm đánh trại Tào Tháo thì lại bị phục kích, hai viên tướng phải tháo chạy.

Sau khi kho lương Ô Sào mất, Quách Đồ tố cáo Cao Lãm và Trương Hợp vui mừng vì tin này. Trương Hợp và Cao Lãm vì sợ mất mạng nên đã sang hàng quân Tào. Tào Tháo phong cho Cao Lãm làm Thiên tướng quân tước Đông lai hầu. Sau này Cao Lãm phục vụ cho nhà Tào Ngụy cho đến khi mất. Cao Lãm chết trong một trận đánh với quân Thục, chết dưới tay của Triệu Vân.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]