Lưu Chương (lãnh chúa)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Lưu Chương
Ích Châu Mục nhà Đông Ngô
Sinh 162
Mất 219
Tên
Giản thể 刘璋
Phồn thể 劉璋
Bính âm Líu Zhāng
Tự Quý Ngọc (季玉)

Lưu Chương (162 - 219) tự Quý Ngọc (季玉), là một chư hầu thời kỳ Hậu Hán, là người trong dòng dõi hoàng tộc nhà Hán. Ông được giao cho cai quản một vùng rộng lớn và có địa thế khá hiểm trở là khu vực Ích Châu (益州) hay còn gọi là Ba Thục, đây cũng là nơi sau này Lưu Bị chiếm lấy và lập ra nhà Thục Hán. Sau khi Lã Mông chiếm được Kinh Châu năm 219, Lưu Chương đã quy hàng Tôn Quyền. Ông mất không lâu sau đó.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Cai quản Ích Châu[sửa | sửa mã nguồn]

Ông là con trai út của Lưu Yên, thuở đầu ông phò tá 2 người anh ruột là Lưu Phạm và Lưu Đản trong triều đình nhà Hán. Khoảng thời gian đó, triều đình đang bị đặt dưới sự kiểm soát của Lý ThôiQuách Dĩ. Lưu Chương đã được triều đình phái đi để khiển trách cha ông, Lưu Yên vì những hành vi ngang ngược. Khi ông vừa về đến nhà thì cha ông đã không cho phép ông trở lại triều đình nữa.

Năm 194, 2 người anh ruột và cha ông lần lượt qua đời, ông thừa kế quyền cai quản Ích Châu. Trong suốt thời gian dưới sự cai trị của ông, Ích châu hoàn toàn yên bình. Ông cũng được đánh giá là 1 con người không có tham vọng nào trong việc tranh đoạt địa bàn và mở rộng lãnh thổ, và là một chúa công tốt.

Năm 200, Trương Lỗ, 1 bộ hạ cũ của cha ông, đã nổi lên chống lại ông. Lưu Chương đã xử trảm cả nhà Trương Lỗ.

Năm 211, ông nghe theo đề nghị của Trương Tùng mời Lưu Bị vào Xuyên Thục để hỗ trợ chống lại Trương Lỗ. Thực sự việc mời Lưu Bị vào Thục chỉ là kế của của Trương Tùng, Pháp ChínhMạnh Đạt nhằm thay thế chúa công Lưu Chương của họ, bởi vì nhóm người ngày nhận thấy rằng Lưu Bị là người có tham vọng và đáng để phụng sự hơn Lưu Chương. Vương Lũy, Hoàng Quyền, Lý Khôi cùng những quan thần khác đã phản đối kịch liệt việc mời Lưu Bị nhập Xuyên, nhưng Lưu Chương đã phớt lờ ý kiến của họ và tự mình thân chinh nghênh đón Lưu Bị vào Thục Trung chống lại Trương Lỗ.

Khi ý đồ thực sự của Trương Tùng bị chính anh ruột là Trương Túc tố cáo với Lưu Chương, ông đã chém đầu Trương Tùng và phát động 1 cuộc chiến chống lại Lưu Bị, người mà sau này đã làm chủ toàn bộ Tây Xuyên. Mặc dù đại tướng Trương Nhiệm của ông đã cố gắng chiến đấu, nhưng không thể chống lại quân đội của Lưu Bị. Đến năm 214, lực lượng của Lưu Bị đã bao vây thủ phủ của Ích châu là Thành Đô. Mặc dù các mưu sĩ của Lưu Chương như Lưu Ba khuyên ông kiên quyết chống trả, nhưng ông đã không nghe theo và đáp " Ta không muốn bá tánh phải chịu khổ thêm nữa ". Sau đó ông đầu hàng Lưu Bị.

Cuối đời[sửa | sửa mã nguồn]

Ngay sau khi dâng thành nộp đất, Lưu Chương và con thứ của ông là Lưu Xiển đã bị Lưu Bị phái tới khu vực phía tây Kinh Châu tiếp giáp biên giới của Tôn Quyền. Năm 219, Lã Mông thống lĩnh quân Đông Ngô đột kích Kinh Châu, bắt giết Quan Vũ và chiếm được Kinh Châu. Lưu Chương và con ông bị quân Ngô bắt, và Tôn Quyền vì quyết ổn định phần lãnh thổ tiếp giáp Lưu Bị đã phong cho ông làm Ích Châu Mục, chức danh mà ông có được trước khi đầu hàng Lưu Bị. Tuy nhiêu, quân Ngô cũng không còn muốn tấn công sang lãnh thổ của Lưu Bị, Lưu Chương cũng mất không lâu sau đó sau khi trở thành 1 chư hầu của Tôn Quyền. Con trưởng Lưu Tuần tiếp tục phục vụ Thục Hán, còn con thứ của ông là Lưu Xiển thì phục vụ nhà Đông Ngô.

Gia đình[sửa | sửa mã nguồn]

Nhận định lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Trong tiểu thuyết lịch sử Tam Quốc diễn nghĩa của La Quán Trung, Lưu Chương được phát họa như 1 vị chúa công ngu ngốc và kém tài.

Trong Tam Quốc chí của Trần Thọ, quãng thời gian cai trị của Lưu Chương được mô tả là rất thanh bình cho đến khi Lưu Bị chiếm được Thục. Tuy nhiên, Trần Thọ đã từng phục vụ Lưu Chương nên ít nhiều vẫn dành sự đồng cảm cho ông. Trần Thọ cho rằng chính Lưu Bị đã cướp đoạt quyền cai trị Ích Châu từ tay Lưu Chương.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]