Lưu Biểu
Lưu Biểu (143-208) tự là Cảnh Thăng, quê ở Cao Bình, đất Sơn Dương là một lãnh chúa phong kiến thuộc hoàng tộc nhà Hán sống vào cuối đời Hán trong lịch sử Trung Quốc. Lưu Biểu là người trấn giữ Kinh Châu, một vùng đất có vị trí quân sự rất quan trọng nên luôn bị các thế lực phong kiến đời tiền Tam quốc dòm ngó. Trong tác phẩm Tam Quốc diễn nghĩa của La Quán Trung, Lưu Biểu được miêu tả là một người nhu nhược, có hư danh chứ không có thực tài. Ông nắm giữ trong tay một vị trí chiến lược quan trọng nhưng không biết cách phát huy thế mạnh.
Cuộc đời [sửa]
Năm 191, Tôn Kiên ở Giang Đông về phe với Viên Thuật đi đánh Lưu Biểu, bị quân Lưu Biểu bắn chết. Sau đó, Lưu Biểu liên kết với Trương Tú đánh nhau với Tào Tháo nhưng thất bại.
Năm 200, Lưu Bị đến Kinh Châu nương nhờ Lưu Biểu. Ông sai Lưu Bị đến trấn giữa Tân Dã. Vợ thứ Lưu Biểu là Sái thị cùng anh là Sái Mạo luôn tìm cách hãm hại Lưu Bị vì lo Bị sẽ đoạt cơ nghiệp của con mình sau này.
Lúc này Tào Tháo sau chiến thắng ở trận Quan Độ trước Viên Thiệu trở thành thế lực phong kiến mạnh nhất Trung Quốc nên có ý muốn chiếm Kinh Châu của Lưu Biểu cùng lúc đó Hạ Khẩu là vùng đất quan trọng của Kinh Châu do Hoàng Tổ trấn giữ lại bị Đông Ngô chiếm được khiến Lưu Biểu lo lắng sinh bệnh. Tào Tháo nghe tin Lưu Biểu bệnh sắp chết sợ Lưu Bị tọa hưởng Kinh Châu nên đem quân đến Tân Dã. Lưu Biểu nghe tin Tào Tháo kéo quân đến sợ quá nên bệnh chết.
Gia đình [sửa]
Vợ cả của Lưu Biểu mất sớm, Lưu Biểu lấy em gái Sái Mạo, tướng dưới quyền ông. Lưu Biểu có 2 người con trai là Lưu Kỳ (con của người vợ cả) và Lưu Tông con của Sái phu nhân. Lưu Biểu yêu Sái phu nhân, bèn quyết định cho Lưu Tông kế vị và sai Lưu Kỳ trấn giữ quận Giang Hạ.
Năm 208, Tào Tháo sau khi làm chủ miền bắc chuẩn bị mang đại quân đánh Kinh châu. Giữa lúc đó Lưu Biểu lâm bệnh qua đời, thọ 66 tuổi.