Gia Cát Cẩn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Gia Cát Cẩn (chữ Hán: 諸葛瑾, bính âm: Zhuge Jin; 174241) tự là Tử Du (子瑜) là một vị quan của nhà Đông Ngô thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Gia Cát Cẩn là anh trai của Gia Cát Lượng cũng là anh trai của Gia Cát Quân và là cha của Gia Cát Khác, Gia Cát Cẩn là đại thần của nhà Ngô, được các vua Ngô tin cẩn. Khi Tào Tháo chuẩn bị tấn công Giang Đông, Gia Cát Cẩn được cử sang làm sứ giả để xây dựng liên minh Tôn - Lưu. Gia Cát Cẩn cũng được Tôn Quyền cử sang cầu hôn con gái của Quan Vũ cho con trai Tôn Quyền nhưng bị Quan Vũ sỉ nhục. Sau khi Quan Vũ bị Đông Ngô giết, Lưu Bị chuẩn bị xuất quân trả thù, Gia Cát Cẩn lại được cử sang cầu hòa nhưng không thành, ở Đông Ngô ai cũng nghĩ Gia Cát Cẩn sẽ hàng Thục nhưng ông vẫn quay về Đông Ngô. Gia Cát Cẩn có ngoại hình xấu xí, mặt dài như con lừa, nên Tôn Quyền tặng cho một con lừa và ghi tên ông ở trên đó, nhưng con ông là Gia Cát Khác đã ứng đối để gỡ thể diện.

Gia đình[sửa | sửa mã nguồn]