Hoa Hùng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Hoa Hùng (? - 190) là vị tướng quân đội dưới quyền Đổng Trác sống vào cuối đời Hán trong lịch sử Trung Quốc và cũng là một nhân vật trong tiểu thuyết Tam Quốc diễn nghĩa của La Quán Trung.

Trong lịch sử, năm 190, các chư hầu liên quân lại tiến đánh Đổng Trác. Trong một trận chiến chống lại liên quân, Hoa Hùng chết khi thua trận trước Tôn Kiên.[1]

Trong Tam Quốc diễn nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Ông được La Quán Trung miêu tả là mình cao 9 thước, tướng mạo oai phong, khi ông ra trận ở hồi 5 đã chém liên tiếp mấy tướng của liên quân chư hầu khiến Tôn Kiên phải rút quân. Về sau nhờ có Quan Vũ chém chết Hoa Hùng thì 18 đạo chư hầu mới tiến quân tiếp được.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Vương Tử Kim và Lê Đông Phương (2007), Kể chuyện Tần Hán, NXB Đà Nẵng, trang 353