Đinh Phụng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tranh vẽ về Đinh Phụng

Đinh Phụng (chữ Hán: 丁奉; bính âm: Ding Feng; ???- 271) tự Thừa Uyên (承淵), Ông là một tướng lĩnh của Đông Ngô trong thời Tam Quốc của lịch sử Trung Quốc. Ông được biết đến là người dũng cảm và tháo vát và trưởng thành từ vị trí của một tiểu tốt dần thăng chức lên Tả thượng thư Bộ Binh. Em trai của ông cũng phục vụ cho Đông Ngô.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Đinh Phụng quê ở An Huy ông bắt đầu sự nghiệp của mình bằng cách phục vụ cho quân Ngô và làm một đội trưởng dưới quyền Cam Ninh, trong các trận chiến, ông luôn xung phong đi đầu và hăng hái chiến đấu, lập nhiều chiến công vang dội. Sau này Đinh Phụng là một trong những tướng võ thời Tam Quốc. Ông theo phò Ngô từ thời Tôn Sách, hay cầm quân chung với với viên tướng Từ Thịnh. Sau khi Tôn Sách chết ông theo phò Tôn Quyền và tiếp đến là Tôn Hưu...

Năm 263, tướng của Tư mã Chiêu là Đặng Ngải sang đánh lấy Thục, con Gia Cát Lượng là Gia Cát Chiêm viết thư cầu cứu Đông Ngô, lão tướng Đinh Phụng vẫn còn cầm quân sang cứu Thục nhưng không thành công. Ngô Chúa sau này là Tôn Hạo ngông cuồng nên bị Tấn Công Tư mã Viêm sai Đỗ Dự đánh lấy Đông Ngô lúc đó Đinh Phụng đã mất nên rường cột không còn nên góp phần làm Đông Ngô nhanh chóng sụp đổ.

Trong Tam Quốc diễn nghĩa[sửa | sửa mã nguồn]

Trong Tam Quốc diễn nghĩa, Đinh Phụng được nhắc đến khi là tướng cùng với Từ Thịnh đem quân rượt đuổi đoàn xe của Lưu Bị và Tôn phu nhân khi hai người định chạy về Kinh Châu. Lúc này Tôn phu nhân dừng xe và quát mắng Đinh Phụng và Từ Thịnh, cả hai người đều kinh sợ và rút lui.

Trong trận Lữ Mông đuổi theo và giết chết Quan Vũ, Đinh Phụng cùng với Từ Thịnh là một trong các tướng cùng nhau rượt đuổi Quan Vũ và góp phần làm Quan Vũ tử trận. Quân của Đinh Phụng phục từ trong hang núi xông ra với khí thế dậy đất, chiêng trống rầm trời, vây khốn Quan Công mà đánh.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]