Hạ Hầu Đôn
|
Hình minh họa Hạ Hầu Đôn nuốt con mắt bị trúng tên của mình trong tiểu thuyết Tam Quốc Diễn Nghĩa thời nhà Thanh.
|
|
| Names | |
|---|---|
| Giản thể: | 夏侯惇 |
| Phồn thể: | 夏侯惇 |
| Bính âm: | Xiàhóu Dūn |
| Wade-Giles: | Hsiahou Tun |
| Tự: | Nguyên Nhượng (元讓) |
| Tên khác: | Manh Hạ Hầu (Hạ Hầu mù) (盲夏侯) |
Hạ Hầu Đôn (chữ Hán: 夏侯惇; ? – 220), tự là Nguyên Nhượng (元讓) là công thần khai quốc nhà Tào Ngụy thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Hạ Hầu Đôn và Tào Tháo có quan hệ họ hàng với nhau. Ông là một trong những tướng trung thành với Tào Tháo, góp công trong những trận đánh với Lưu Bị, Tôn Quyền, Lã Bố.
Hạ Hầu Đôn là một mãnh tướng anh dũng. Trong một trận chiến vào năm 198, Hạ Hầu Đôn bị mất mắt trái và từ đó có biệt danh Manh Hạ Hầu (Hạ Hầu mù). Hình ảnh này được mô tả trong Tam Quốc diễn nghĩa, khi Hạ Hầu Đôn bị Tào Tính bắn trúng mắt, đã rút tên nuốt con ngươi và làm đối phương khiếp sợ.
Trong Tam Quốc chí mô tả Hạ Hầu Đôn là người rộng rãi và khiêm nhường. Ông đưa cả thầy giáo đến doanh trại để có thể tiếp tục việc học hành ngay giữa trận chiến. Ông cũng phân phát của cải dư thừa, chỉ giữ lại số tài sản đủ để sống. Sau khi mất, Hạ Hầu Đôn được phong tước Trung hầu (忠侯), tôn vinh lòng trung thành của ông.
Cuộc đời [sửa]
Hạ Hầu Đôn sinh tại đất Tiếu (譙, nay là Bạc Châu, An Huy). Khi 14 tuổi, Hạ Hầu Đôn đã giết một người xúc phạm đến thầy giáo mình. Năm 190, Hạ Hầu Đôn gia nhập lực lượng của Tào Tháo, cùng tham gia Trận chiến chống Đổng Trác. Hạ Hầu Đôn trở nên một tướng thân tín với Tào Tháo sau trận đầu tiên đánh Đổng Trác và trận Duyện Châu, trở thành một tướng chỉ huy. Tuy nhiên, năm 194, ông bị bắt làm con tin ngay trong doanh trại của mình. Vào thời điểm đó Tào Tháo đang dẫn quân đi đánh Đào Khiêm, thứ sử Từ Châu (nay là bắc Giang Tô), người bị Tào Tháo buộc tội đã giết cha mình. Hạ Hầu Đôn ở lại trấn thủ Bộc Dương. Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa mô tả trước khi Tào Tháo mất đã cho gọi ông vào tiếp kiến thì ông bỗng trông thấy Phục hoàng hậu, Đổng quý nhân, hai hoàng tử, và bọn Phục Hoàn, Đổng Thừa, đứng cả ở trong đám mây mù trước cửa điện. Đôn giật mình ngã quay xuống đất. Tả hữu vực dậy đem ra, từ bấy giờ mắc bệnh, ít lâu sau thì mất.