Gia Cát Thượng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Gia Cát Thượng (chữ Hán:諸葛尚; bính âm: Zhuge Shang; 245-263) là một vị viên chỉ huy quân sự của Thục Hán trong thời Tam Quốc của lịch sử Trung Quốc. Ông là con trai của Gia Cát Chiêm và cháu trai của Gia Cát Lượng. Sau khi quân Ngụy tấn công Thục Hán, khi Đặng Ngải kéo quân qua cửa ải Âm Bình tiến đánh Thành Đô, Gia Cát Thượng cùng cha được Thục Chủ Lưu Thiện tín nhiệm giao quyền lập phòng lũy kháng cự cuối cùng tại Miên Trúc nhưng thất bại, Gia Cát Thượng cùng cha chiến đấu anh dũng và tử trận. Trong cuộc chiến đấu không cân sức này, Gia Cát Chiêm tự tử bằng cách cắt cổ, Gia Cát Thượng theo gương cha tự cắt cổ chết theo để không phải rơi vào tay kẻ thù.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]