Tào Chân

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Tào Chân (chữ Hán:曹真; bính âm: Cao Zhen; 172-231); tự là Tử Đan (子丹), là một vị tướng của triều đình Tào Ngụy trong thời Tam Quốc của lịch sử Trung Quốc. Ông là bà con và từng phục vụ dưới trướng của Tào Tháo. Tào Chân là cha của Tào Sảng. Trong Tam Quốc diễn nghĩa, Tào Chân được mô tả là một vị tướng được hoàng đế nhà Ngụy tin dùng phong làm đại đô đốc vì thân thuộc (các vị vua nhà Ngụy trọng dụng Tào Chân mà không trọng dụng Tư Mã Ý). Chính vì vậy trong những lần Bắc phạt, Gia Cát Lượng đã dùng nhiều mưu kế để liên tiếp đánh bại quân Tào. Khi Tư Mã Ý được bổ nhiệm làm đô đốc để chống Thục thì tình thế chuyển biến theo hướng tích cực hơn cho quân Ngụy.

Tào Chân chết năm 231 trong doanh trại, sau khi bị quân Thục phục kích và trọng thương. Thật ra ông bị Tư Mã Ý hại chết [cần dẫn nguồn].

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]