Eugenio Montale

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Eugenio Montale
Sinh 12 tháng 10, 1896
Genoa, Italy
Mất 12 tháng 9, 1981
Milano, Italy
Công việc Nhà thơ
Quốc gia người Ý

Eugenio Montale (12 tháng 10 năm 1896 - 12 tháng 9 năm 1981) là nhà thơ, nhà văn, dịch giả và biên tập viên, nhà phê bình văn học người Ý, đoạt giải Nobel Văn học năm 1975. Ông được công nhận là nhà thơ Ý trữ tình vĩ đại kể từ sau Giacomo Leopardi.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Ông sinh năm 1896 tại Genova, Ý. Từ nhỏ do bị ốm nặng không đến trường được nên ông đọc rất nhiều sách văn học, triết học, thu lượm nhiều kiến thức về văn hóa, âm nhạc, hội họa, tư tưởng nghệ thuật của những triết gia hàng đầu châu Âu. Trong Thế chiến thứ nhất ông là sĩ quan bộ binh, chiến đấu ở mặt trận nước Áo 2 năm. Ông làm giám đốc thư viện Gabinetto Vieusseux trong 10 năm.

Sự nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Eugenio Montale

Năm 1925 ông xuất bản tập thơ đầu tiên Ossi di seppia (Những chiếc mai cá mực) được dư luận chú ý bởi giọng thơ cách tân khác biệt với những nhà thơ đương thời. Phong cách thơ của Montale gần gũi với T. S. Eliot, không ngẫu nhiên mà ông dịch The Waste Land (Đất hoang) của Eliot ra tiếng Ý. Năm 1948 ông bắt đầu viết phê bình văn học và âm nhạc cho tờ Corriere della Sera, một nhật báo uy tín ở Milano. Năm 1956 Montale cho ra đời tập thơ được đánh giá là tiêu biểu nhất của ông La bufera e altro (Giông tố và những bài thơ khác). Các tác phẩm của ông mang đậm vẻ đẹp của nền văn hóa Ý và nêu cao tinh thần chống chủ nghĩa phát xít. Ngôn ngữ thơ ông gần với tiếng Ý bình dân. Năm 1967, ông được bổ nhiệm là thượng nghị sĩ trọn đời của Quốc hội Ý. Năm 1975 Montale nhận giải Nobel vì "các tác phẩm thơ ca đặc sắc thể hiện quan điểm và cảm xúc lớn lao về một cuộc sống bị tước bỏ ảo ảnh". Sự tìm tòi một ngôn ngữ thơ nguyên thủy khiến Montale trở thành một trong những nhà thơ lớn nhất của Ý trong thế kỷ 20. Thơ của ông được dịch ra nhiều thứ tiếng, trong đó có tiếng Việt.

Ông mất năm 1981 tại Milano, thọ 85 tuổi.

Tác phẩm[sửa | sửa mã nguồn]

  • Ossi di seppia (Những chiếc mai cá mực, 1925), thơ
  • Lacasa dei doganieri edaltri versi (Ngôi nhà hải quan và các bài thơ khác, 1932), thơ
  • Le Occasioni (Cơ hội, 1939), thơ
  • Finisterre (Cuối đất, 1943), thơ
  • La bufera e altro (Giông tố và những bài thơ khác, 1956), thơ
  • Xenia (1966), thơ
  • Satura (1971), thơ
  • Diario del 71 del 72 (Nhật kí năm 71 và 72), thơ
  • New poem (Thơ mới, 1976), thơ
  • Quaderno di quattro anni (Sổ ghi chép trong bốn năm, 1977), thơ

Một số bài thơ[sửa | sửa mã nguồn]

Vittorini và Montale
Trong khói
Đã bao lần anh đợi em ở nhà ga
trong giá buốt, đấy là chưa nói gì sương khói!
đi tới đi lui, nhìn qua ngó lại
rồi hút thuốc, mua những tờ báo rẻ tiền
quả là anh thật ngớ ngẩn, phải không em?
Chuyến tàu đã bị hoãn hay đã đi nhầm đường
anh nhìn theo những chiếc xe chở đầy hành lý
xem thử có không hành lý của em
còn em luôn xuất hiện sau cùng
bước thản nhiên theo chiếc xe sau chót.
Cảnh tượng này luôn hiện ra trong giấc ngủ của anh.
Cái ác và cái thiện
Cái ác giữ vẻ bất di, bất dịch của mình
Khi như sông, khi như người chết đuối
Khi như lá vàng, khi như cá nổi
Khi lại như con ngựa bị cùng đường.
Còn cái Thiện tôi chưa biết một lần
Nếu có chăng, chỉ vô tình, ngẫu hứng
Khi trong mơ, khi trong mây xa thẳm
Khi như chim bay về chốn xa xăm.
Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]