George VI của Anh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
George VI
King George VI of England, formal photo portrait, circa 1940-1946.jpg
Chân dung, khoảng 1940–46.
Quốc vương
Vương quốc Liên hiệp và Các lãnh địa hải ngoại;
Hoàng đế Ấn Độ;
Quốc vương của Ireland
Tại vị 11 tháng 12 năm 19366 tháng 2 năm 1952
Ấn Độ: 1936–47
Ireland: 1936–49
Đăng quang 12 tháng 5 1937
Tiền nhiệm Edward VIII Vua hoặc hoàng đế
Kế nhiệm Elizabeth II Vua hoặc hoàng đế
Thông tin chung
Phối ngẫu Elizabeth Bowes-Lyon
Hậu duệ Elizabeth II
Công chúa Margaret, Nữ bá tước xứ Snowdon
Tên đầy đủ Albert Frederick Arthur George
Tước vị HM The King
HRH The Duke of York
HRH The Prince Albert
HRH Prince Albert of Wales
HRH Prince Albert of Cornwall
HRH Prince Albert of York
HH Prince Albert of York
Hoàng tộc House of Windsor
Hoàng gia ca God Save the King
Thân phụ George V Vua hoặc hoàng đế
Thân mẫu Mary of Teck
Sinh 14 tháng 12, 1895(1895-12-14)
Sandringham House, Norfolk
Rửa tội 17 tháng 2 1896
St. Mary Magdalene's Church, Sandringham
Mất 6 tháng 2, 1952 (56 tuổi)
Sandringham House, Norfolk
An táng 15 tháng 2 1952St George's Chapel, Windsor
Nghề nghiệp Sĩ quan Hải quân

George VI (18951952) là một Quốc vương của Vương quốc Liên hiệp và các lãnh địa hải ngoại (1936-1952), Hoàng đế Ấn Độ (1936-1947), Quốc vương Ái Nhĩ Lan (1936-1949). Ông là vị vua thứ ba của nhà Windsor.

Ông đã lên làm vua một cách bất đắc dĩ khi vua anh là Edward VIII bất ngờ thoái vị năm 1936 để lấy người tình là bà Wallis Simpson. Bà Wallis Simpson là một người Mỹ đã có 2 lần ly dị cho nên hoàng gia và chính phủ Anh không thể chấp thuận cho Edward VIII cưới bà. Vua Edward VIII quyết định thoái vị thay vì từ bỏ bà Simpson.

Vua George VI đã cùng với Thủ tướng Winston Churchill lãnh đạo nước Anh chống lại Đức Quốc xã trong Thế chiến thứ hai.

Vua George VI là cha của đương kim Nữ hoàng Anh Elizabeth II.

Thiếu thời[sửa | sửa mã nguồn]

Tên đầy đủ của ông là Albert Frederick Arthur George. Ông sinh ngày 14 tháng 12 năm 1895 tại Norfolk, Anh quốc; là con thứ hai của Thái tử George (sau là vua George V), là cháu gọi Nữ hoàng Victoria là cụ nội. Năm 1910, Hoàng đế Edward VII băng hà, cha của Albert, Thái tử George lên ngôi, lấy hiệu là George V. Anh ruột của Albert là Edward được phong làm Hoàng tử xứ Wales, kế thừa ngôi vị Thái tử, còn Hoàng tử Albert được xếp vào vị trí thứ hai trong thứ tự kế vị.

Phục vụ trong Hải quân Hoàng gia[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1909, ông theo học tại trường Cao đẳng Hải quân Hoàng gia tại Osborne với tư cách là một học viên hải quân. Năm 1911, ông tốt nghiệp hạng bét của lớp, nhưng bất chấp điều này, ông vẫn tiếp tục theo học tại trường Cao đẳng Hải quân Hoàng gia tại Dartmouth. Ông trở thành một Chuẩn úy hải quân vào ngày 15 tháng 9 năm 1913 và tham chiến trong Thế chiến thứ nhất một năm sau đó. Các sĩ quan đồng nghiệp của ông gán cho ông biệt danh "ông Johnson". Ông đã được đề cập trong despatches cho hành động của mình như là một sĩ quan tháp pháo trên tàu HMS Collingwood trong trận chiến Jutland (31 tháng 5 - 1 tháng 6 năm 1916), một hành động thiếu quyết đoán chống lại Đức Hải quân đã được hải quân lớn nhất hành động của chiến tranh. Ông không nhìn thấy hành động hơn nữa trong chiến tranh, phần lớn là vì sức khỏe kém gây ra bởi một vết loét tá tràng. Trong tháng 2 năm 1918, ông được bổ nhiệm làm Cán bộ phụ trách của Boys tại Royal Naval Air dịch vụ đào tạo của cơ sở 'ở Cranwell. Với việc thành lập Không quân Hoàng gia hai tháng sau đó và chuyển từ Hải quân Cranwell lực để kiểm soát nhiệt độ, anh chuyển từ Hải quân Hoàng gia cho Không quân Hoàng gia. Ông được bổ nhiệm làm Cán bộ chỉ huy Phi đội số 4 của Boys 'cánh ở Cranwell và ông ở lại đó cho đến tháng tám năm 1918. Trong những tuần cuối của cuộc chiến, ông phục vụ trong biên chế của Không quân Hoàng gia độc lập Không quân tại trụ sở chính tại Nancy. Sau khi tan rã của Independent Không quân vào tháng năm 1918, ông ở lại trên lục địa như là một sĩ quan của nhân viên với Không quân Hoàng gia.

Trong tháng 10 năm 1919, Albert đã lên đến Trinity College, Cambridge, nơi ông nghiên cứu lịch sử, kinh tế và công dân trong một năm. Ngày 4 tháng Sáu năm 1920, ông đã được tạo ra Công tước xứ York, Bá tước xứ Inverness và Nam tước Killarney. Ông sau đó bắt đầu nhận nhiệm vụ hoàng gia. Ông đại diện cho cha mình, nhà vua, và đi thăm các mỏ than, nhà máy, và railyards. Thông qua chuyến thăm này ông đã giành được các biệt danh của "công tử". của ông stammering, và bối rối của ông đối với nó, cùng với xu hướng của mình cho sự nhút nhát, làm ông xuất hiện ít hơn nhiều ấn tượng hơn so với anh trai mình, Edward. Tuy nhiên, ông đã vận động cơ thể và rất thích chơi quần vợt. Ông đã phát triển một quan tâm đến điều kiện làm việc, và đã được Chủ tịch Phúc lợi Xã hội công nghiệp. series của ông về trại hè hàng năm cho các bé trai từ năm 1921 và 1939 đã mang lại với nhau bé trai từ xã hội nền tảng khác nhau.

Hôn nhân[sửa | sửa mã nguồn]

Trong một thời gian khi hoàng gia được dự kiến sẽ kết hôn với ngừơi có dòng máu quý tộc, do đó là không bình thường khi mà Albert đã có một quyết định lớn trong việc tự do lựa chọn một người vợ tương lai. Năm 1920 ông gặp Lady Elizabeth Bowes-Lyon, con gái út của Bá tước xứ Strathmore và Kinghorne. Ông đã quyết định cưới cô ấy.

Mặc dù Lady Elizabeth là hậu duệ của vua Robert Bruce (Robert I của Scotland) và Vua Henry VII của Anh, tuy nhiên, theo luật của Anh, bà vẫn là một thường dân. Bà đã từ chối đề nghị của ông hai lần và do dự trong gần hai năm, vì bà không muốn hy sinh để trở thành một thành viên của gia đình hoàng gia. Theo lời của Elizabeth mẹ Lady, Albert sẽ "gặp trở ngại" bởi sự lựa chọn của mình, và sau một thời gian dài theo đuổi Elizabeth đã đồng ý lấy ông.

Họ đã kết hôn vào ngày 26 tháng 4 năm 1923 tại Westminster Abbey. Công ty phát thanh Anh mới được thành lập muốn ghi lại và phát sóng các sự kiện trên đài phát thanh, nhưng ý tưởng đã bị bác bỏ(mặc dù Dean, Herbert Edward Ryle, đã ủng hộ). Lady Elizabeth được phong tước hiệu Hoàng gia là Nữ công tước xứ York sau khi họ kết hôn. Albert kết hôn với một thường dân Anh được xem là một cử chỉ hiện đại hóa.

Do tật nói lắp của mình, Albert sợ nói trước công chúng. Diễn văn bế mạc của ông tại Triển lãm Đế quốc Anh ở Wembley vào 31 tháng Mười một 1925 là cả cuộc thử thách đối với diễn giả lẫn thính giả. Trải nghiệm này đã buộc công tước phải tìm cách chữa tật nói lắp, và sau một số lần chữa trị không thành, ông tìm tới Logue vào năm 1926.

Phân tích thấy sự kết hợp kém giữa thanh quản và cơ hoành của công tước, Logue yêu cầu ông dành một giờ mỗi ngày để luyện giọng. Phương pháp điều trị của Logue đem lại sự tự tin thư giãn cho ông và giảm sự co cơ do căng thẳng. Kết quả là, ông chỉ thỉnh thoảng gặp vài ngập ngừng trong lời nói. Năm 1927, ông đã nói chuyện tự tin và thực hiện vài diễn văn ở buổi khai mạc Tòa nhà Nghị viện ở Canberra mà không bị nói lắp.

Công tước và nữ công tước xứ York đã có hai con: Elizabeth (gọi là "Lilibet" của gia đình), và Margaret. Công tước và nữ công tước và hai cô con gái sống một cuộc sống tương đối tại London, 145 Piccadilly.

Ngai vàng miễn cưỡng[sửa | sửa mã nguồn]

Sự lên ngôi của người em, hoàng tử Albert, thay vì Edward là một điều khó khăn cho hoàng gia Anh. Từ lúc trẻ, thái tử Edward được người ta ưa chuộng vì ông đẹp trai, ăn nói hoạt bát, rất tự tin và được huấn luyện với tất cả trách nhiệm để một ngày kia lên làm vua. Trong khi đó hoàng tử Albert là người rụt rè, ông bị tật nói lắp, và không được huấn luyện về việc nước. Ông đã từng nói với vợ:

Ta không biết gì về làm vua, ta chỉ biết làm một sĩ quan hải quân mà thôi.

—Hoàng tử Albert

Triều đại[sửa | sửa mã nguồn]

Đế quốc tan vỡ[sửa | sửa mã nguồn]

Sức khỏe và chết sớm[sửa | sửa mã nguồn]

Ông qua đời ngày 6 tháng 2 năm 1952

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Bản mẫu:Raflist

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]