Quy hoạch vùng đô thị Thành phố Hồ Chí Minh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Vùng đô thị Thành phố Hồ Chí Minh là một vùng đô thị dự kiến được hình thành tại khu vực vùng kinh tế trọng điểm phía nam. Quy hoạch vùng đô thị này đã được Bộ Xây dựng Việt Nam trình Thủ tướng Chính phủ Việt Nam ngày 23 tháng 4 năm 2008 với mục tiêu quy hoạch đến năm 2020 và tầm nhìn đến 2050. Phạm vi vùng đô thị này gồm 8 đơn vị cấp tỉnh: Thành phố Hồ Chí Minh, Bình Dương, Bình Phước, Tây Ninh, Long An, Đồng Nai, Bà Rịa - Vũng Tàu, Tiền Giang với tổng diện tích 30.404 km², bán kính ảnh hưởng từ 150–200 km. Đến năm 2020, dân số vùng đô thị này dự kiến từ 20 - 22 triệu người, dân số đô thị khoảng 16 - 17 triệu người, tỷ lệ đô thị hóa khoảng 77 - 80%. Tầm nhìn đến năm 2050, vùng đô thị này sẽ có 28 - 30 triệu người, trong đó dân số đô thị khoảng 25 - 27 triệu người, với tỷ lệ đô thị hóa khoảng 90%. Dự kiến đất xây dựng năm 2020 khoảng 1800 km²-2100 km².[1]

Giao thông[sửa | sửa mã nguồn]

Hệ thống giao thông nối các đô thị vệ tinh trong vùng sẽ gồm các đường vành đai 1, 2, 3 xung quanh Thành phố Hồ Chí Minh đi qua các địa phương trên, các tuyến đường cao tốc: Thành phố Hồ Chí Minh - Cần Thơ, Thành phố Hồ Chí Minh-Long Thành-Dầu Dây, Biên Hòa - Vũng Tàu, Thành phố Hồ Chí Minh - Phnôm Pênh. Sân bay Tân Sơn NhấtSân bay quốc tế Long Thành là hai sân bay chính của vùng. Các cảng: hệ thống cảng Sài Gòn, hệ thống cảng Thị Vải, hệ thống cảng Vũng Tàu.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]