Sách Ni

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Sách Ni (chữ Hán: 索尼; tiếng Mãn: ᠰᠣᠨᡳᠨChuyển tảSonin; 16011667) còn gọi là Tỏa Ni, Sách Nê, họ Hách Xá Lý thị, là công thần khai quốc của nhà Thanh, Nhất đẳng công tước. Năm Khang Hy thứ 4 (năm 1665), cháu gái của Sách Ni là Hách Xá Lý thị trở thành Hoàng hậu của Hoàng đế Khang Hy. Năm Khang Hy thứ 6 (năm 1667), Sách Ni qua đời tại Bắc Kinh, thụy hiệuVăn Trung, con là Sách Ngạch Đồ kế thừa chức tước của phụ thân.

Thân Thế[sửa | sửa mã nguồn]

Ông xuất thân từ gia tộc Hách Xá Lý thị thuộc Mãn Châu Chính Hoàng Kỳ.

Sách Ni nguyên là người thuộc bộ lạc Cáp Đạt. Cả nhà đều tinh thông Mãn văn, Mông vănHán văn. Sau khi Thanh Thái Tổ Nỗ Nhĩ Cáp Xích thôn tính bộ lạc Cáp Đạt, Sách Ni cùng gia tộc và toàn thể bộ lạc quy thuận Thái Tổ, bèn đổi làm người của Chính Hoàng kỳ Mãn Châu.

Làm quan[sửa | sửa mã nguồn]

Ông từng là Hộ Bộ Thượng Thư kiêm kỳ chủ Chính Hoàng Kỳ dưới thời Thanh Thái Tông Hoàng Thái Cực và Thuận Trị Đế.

Ông được Hiếu Trang Thái hậu chỉ định là một trong bốn vị đại thần phụ chính cho Hoàng đế Khang Hy.

Gia quyến[sửa | sửa mã nguồn]

Thân tộc
Con cái
Cháu chắt

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]