Đảo Ba Bình
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Đảo Ba Bình (tên quốc tế: Itu Aba) (toạ độ 10° 23’ bắc, 114° 22’ đông) là hòn đảo lớn nhất trong quần đảo Trường Sa mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền tuy nhiên đảo hiện đang bị Đài Loan chiếm giữ. Trung Quốc và Đài Loan gọi đảo này là đảo Thái Bình (太平島). Đảo có chu vi 2,8 km, diện tích 43,2 hectare và có một vòng đá san hô bao chung quanh. Chiều dài đảo là 1470m, chiều rộng 500m, có độ cao trung bình 2,8m. Trên đảo có mọc các loại cây dừa, chuối, đu đủ, cây cọ cao khoảng 7m và nhiều bụi rậm. Trên đảo có một giếng nước và có nhiều công sự bỏ hoang ở phía tây nam.
Theo học giả Vương Hồng Sển, tên của nó có thể bắt nguồn từ việc một vị quan cai trị người Pháp phải đặt mật hiệu cho hòn đảo này nhưng còn chưa nghĩ ra. Sau đó ông đặt tên cho nó theo hai người hầu ở trong nhà ông là Chị Tư và Chị Ba. Vì người Pháp không đọc âm "h" nên thành Itu Aba[1]. Điều này trái ngược hoàn toàn với cách giải thích rằng tên hòn đảo bắt nguồn từ tiếng Malaysia là "Widuabe".
[sửa] Ghi chú
- ^ Vương Hồng Sển, Nguồn gốc tên đảo (x. cuối chương, Hơn nửa đời hư - Chương 18. Những việc gì xảy ra từ năm 1939 đến năm 1943
[sửa] Liên kết ngoài
- Đảo Ba Bình nhìn từ vệ tinh (Google Maps)
- Nguyễn Nhã, Đài Loan thừa gió bẻ măng, chiếm đảo Ba Bình, Tuổi Trẻ, 31/01/2008

