Nectanebo II

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Nectanebo II
Nakhthoreb
Tiên vương:
Teos
Pharaông của Ai Cập
Vương triều thứ 30
Kế vị:
Artaxerxes III
Đầu tượng của Nectanebo II, tại Viện bảo tàng Nghệ thuật Boston
Niên đại 360 TCN - 343 TCN
Tên ngai
<
C1 C9 s nDm ib
Z1
U21
n
>

Snedjemibre
Pleasing to the Heart is Re, chosen of Onuris
Tên riêng
G39 N5
<
C9 mr D40 G5 W4 t
O49
>

Nakhthhorheb
Strong is His Lord, Beloved of Hathor[1]


Nectanebo II, hay Nakhthoreb, là một vị Pharaong của Ai Cập cổ đại thuộc Vương triều thứ 30, vương triều Ai Cập cuối cùng (360 TCN-343 TCN). Nectanebo II lên ngôi kế vị pharaong Teos và đã bị quân Ba Tư dưới sự chỉ huy của hoàng đế nhà AchaemenidArtaxerxes III. Nêctanbo II là vị Pharaông người Ai Cập cuối cùng nắm quyền ở Ai Cập. Dưới thời Nectanebo II, Ai Cập phát triển thịnh vượng.

Trong nhiều năm Nectanebo II đã thành công trong việc giữ Ai Cập an toàn khỏi Đế chế Achaemenid[2] tuy nhiên, ông đã bị phản bội bởi viên cận thần cũ,Mentor của Rhodes, Nectanebo II cuối cùng đã bị đánh bại bởi lực lượng Ba Tư-Hy Lạp kết hợp trong trận Pelusium. Trong năm 342 TCN, người Ba Tư chiếm đóng Memphis và phần còn lại của Ai Cập, xáp nhập các đất nước trở lại Đế chế Achaemenid. Nectanebo đã chạy trốn về phía nam và giữ được quyền lực của mình trong một thời gian, số phận tiếp theo của ông chưa được biết.

Vươn tới quyền lực[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 525 trước Công nguyên Ai Cập đã bị Đế chế Achaemenid chinh phục. Lợi dụng các cuộc tranh chấp nội bộ cho vị trí thừa kế hoàng gia trong đế chế [3] Ai Cập đã cố gắng để giành lại độc lập năm 404 trước Công nguyên. Tuy nhiên, Người Ba Tư đã kiên trì giành lại Ai Cập. Năm 389 trước Công nguyên, pharaoh Hakor đàm phán một hiệp ước với Athens và trong ba năm (từ 385 đến 383 trước Công nguyên) đã cố gắng kháng cự lại những nỗ lực của Ba Tư nhằm tái chiếm Ai Cập[4].

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Peter Clayton, Chronicle of the Pharaohs, Thames & Hudson Ltd., p.203
  2. ^ Sharpe, Samuel (1838). The history of Egypt under the Ptolomies. E.Maxon. tr. 19. 
  3. ^ “The End of Pharaonic Egypt”. The California Institute for Ancient Studies. Truy cập ngày 1 tháng 3 năm 2011. 
  4. ^ Grimal, p. 374