Điểm mốc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Ngọ môn tử cấm thành Huế

Điểm mốc hay Công trình mốc (tiếng Anh: Landmark; Hán-Việt: địa tiêu) nguyên thủy có nghĩa là một điểm địa lý, được dùng như là một dấu mốc để người thám hiểm nhận ra, khi tìm đường trở về hoặc đi qua một khu vực lạ.

Trong cách dùng hiện đại, điểm mốc là bất cứ gì dễ nhận ra như một công trình xây dựng, một tòa nhà, đài tưởng niệm, hay công trình kiến trúc. Lấy thí dụ tháp Eiffel là điểm mốc của thành phố Paris hay Chợ Bến Thành là điểm mốc của Thành phố Hồ Chí Minh.

Mục lục

Thuật từ tiếng Anh Landmark [sửa]

Trong tiếng Anh của người Mỹ, từ landmark là thuật từ được sử dụng để chỉ một địa điểm thu hút sự quan tâm của khách du lịch vì có những đặc tính vật chất đáng chú ý hay mang ý nghĩa lịch sử. Trong trường hợp này thuật từ này có ý nghĩa như "danh lam thắng cảnh" trong tiếng Việt.

Trong tiếng Anh của người Anh, từ landmark (điểm mốc) còn được sử dụng như dấu mốc để chỉ dẫn đường, ví như người đi biển nhận ra phao tiêu chỉ đường đi.

Các liên kết về điểm mốc trên thế giới [sửa]

Các điểm mốc có thể chia thành 2 loại: loại thiên nhiên (1 núi, 1 thác nước vv...) và loại nhân tạo (cây tháp, cây cầu, tòa nhà, 1 tượng vv...).

Loại thiên nhiên [sửa]

Điểm nhân tạo [sửa]

châu Phi [sửa]

châu Á [sửa]

Cờ của Việt Nam Việt Nam

châu Âu [sửa]

Bắc Mỹ [sửa]

Nam Mỹ [sửa]

Hình ảnh [sửa]