Chiến dịch Ninh Bình

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Chiến dịch Mouette
Một phần của Chiến tranh Đông Dương
French indochina napalm 1953-12 1.png
Máy bay Pháp ném bom napalm vào vị trí của Đại đoàn 320 trong Chiến dịch Hải Âu
.
Thời gian 15 tháng 10 năm 19536 tháng 11 năm 1953
Địa điểm Thanh HóaNinh Bình (Việt Nam)
Kết quả Quân đội Nhân dân Việt Nam thắng
Tham chiến
Liên hiệp Pháp Việt Nam Dân chủ Cộng hòa Quân đội nhân dân Việt Nam
(Việt Nam Dân chủ Cộng hòa)
Chỉ huy
Henri Navarre
Jean Gilles
Văn Tiến Dũng
Lực lượng
22 tiểu đoànhải quân 1 đại đoàn và lực lượng quân sự địa phương
Tổn thất
Theo Pháp: 113 chết, 151 mất tích, 505 bị thương[cần dẫn nguồn]
Theo Việt Nam: 4.000 quân bị loại khỏi vòng chiến
Theo Pháp: 1.000 chết, 2.500 bị thương, 182 bị bắt[cần dẫn nguồn]
.

Chiến dịch Hải Âu hay Chiến dịch Mouette là một trận chiến lớn trong Chiến tranh Đông Dương. Được cấu thành từ hai cuộc hành quân lớn là cuộc hành quân Mouette (Hải Âu) vào tây nam Ninh Bình nhằm vào Đại đoàn 320 của Việt Minh và cuộc hành quân Pélican (Bồ nông) vào ven biển Thanh Hóa. Đây là một trong những chiến dịch lớn trong 1953-1954 của tướng Henri Navarre.

Bối cảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Chiến tranh Đông Dương bùng nổ từ ngày 19 tháng 12 năm 1946, với chiến thuật thường dùng là chiến tranh du kích. Đến năm 1949 thì dần phát triển theo đương lối quân sự chính quy. Các đơn vị QĐNDVN được tăng cường cả về quy mô lẫn vũ khí, trang bị từ sự trợ giúp của Cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Khi đó, chiến thuật sử dụng các khu vực chiếm đóng nhỏ, các tiền đồn phòng thủ yếu ớt rải khắp chiến trường Đông Dương, đặc biệt là biên giới Việt-Trung, đã bị phá sản.

Ngược lại, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa càng thành công khi biến một "phong trào du kích bí mật thành một đội quân chính quy hùng mạnh", một điều chưa từng được biết ở các nước phương Tây.

Trong năm tháng 10 năm 1952, cuộc chiến tại Đồng bằng sông Hồng đã bén lửa tới Tây Bắc, vùng mà Liên hiệp Pháp lập ra nhiều xứ tự trị làm hậu thuẫn, khi Quân đội nhân dân Việt Nam mở Chiến dịch Tây Bắc. Tuy nhiên, thất bại của QĐNDVN trong Đợt 3 chiến dịch-Trận tấn công Nà Sản-đã làm cho quân Pháp rút ra được nhiều bài học: Sử dụng các căn cứ mạnh, có sự yểm hộ của máy bay, và một căn cứ kiểu mẫu trong Mặt trận Miến Điện của Anh, làm nền tảng cho một kế hoạch quân sự mới.

Vào tháng 5 năm 1953, tướng Henri Navarre sang Đông Dương nắm quyền Tổng chỉ huy quân đội viễn chinh thay cho tướng Raoul Salan. Henri Navarre đã nhắc đến một chiến lược tiến công mới, sử dụng các lực lượng quân sự mạnh và cơ động để thay đổi tình hình trên chiến trường Đông Dương.

Trong lúc đó, Đại tướng Võ Nguyên Giáp cùng các đồng chí của mình đang chuẩn bị kế hoạch cho Chiến cục đông-xuân 1953-1954, một đòn tiến công chiến lược trên nhiều hướng để phân tán quân Pháp, mở một con đường thông Lào để đưa bộ đội chủ lực vào Nam Bộ. Chiến trường đồng bằng Bắc Bộ do tướng Văn Tiến Dũng chỉ huy sẽ là hướng phối hợp. Đồng thời, bộ đội mật mã Việt Nam đã tìm cách và đã thành công trong việc lừa quân Pháp rằng hướng chủ yếu trong 1953-1954 sẽ là đồng bằng.

Tướng Navare đã tin vào những gì họ đã thu được cùng với tin rằng quân đội Việt Nam đang lấy Nho Quan làm căn cứ hậu cần. Do đó, Chiến dịch Mouette được mở màn.

Diễn biến[sửa | sửa mã nguồn]

Chuyến thăm của Phó Tổng thống Mỹ[sửa | sửa mã nguồn]

Kết quả[sửa | sửa mã nguồn]

Sự thất bại của cuộc hành quân Mouette khiến cho Navarre bắt đầu lo ngại về cuộc chiến.

Ký giả Pháp Pierre Rocolle đã viết: "Tướng Navarre rút ra kết luận: Quân viễn chinh Pháp kém khả năng chiến đấu khi gặp chiến trường phức tạp và phải đương đầu với những trận tao ngộ chiến. Thí dụ: Binh đoàn cơ động số 4 đã mất đứt 1 tiểu đoàn trong ngày 27-10-1953"[1]

Trong bản tương trình 707 ngày 10-11-1953 gửi chính phủ Pháp, tướng Navarre đã viết: "Theo ý kiến của tôi, tướng Cogny và tướng Gilles, nếu chúng ta đưa lục quân của chúng ta, với chất lượng như hiện thời, ra khỏi một bán kính 10 km có pháo binh yểm trợ, thì nếu chạm trán với bộ binh địch, nó sẽ bị đánh bại".

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  • Trần Thái Bình, Võ Nguyên Giáp trong cuộc trường chinh thế kỷ, Nhà xuất bản Văn hóa Sài Gòn, 2007, trang 467-468
  • Lê Mậu Hãn (chủ biên), Đại cương lịch sử Việt Nam, tập 3, Nhà xuất bản Giáo dục, trang 114-115
  1. ^ Pierre Rocolle, Pourquoi Điện Biên Phủ?, Nhà xuất bản Flammarion, Paris, 1968.
    Trần Thái Bình, Võ Nguyên Giáp trong cuộc trường chinh thế kỷ, Nhà xuất bản Văn hóa Sài Gòn, 2007, trang 468 dẫn lại.