James I của Anh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
James VI và I
Vua của Scotland, AnhIreland
JamesIEngland.jpg
James I của Anh từ giai đoạn 1603–1613, tranh của Paul van Somer I (1576–1621)
Tại vị Ở Scotland: 24 tháng 7 năm 156727 tháng 3 năm 1625
ở Anh và Ireland: 24 tháng 3 năm 160327 tháng 3 năm 1625
Tiền nhiệm Mary, Nữ hoàng Scot
Elizabeth I
Nhiếp chính James, Bá tước của Moray (1567–70)
Matthew, Bá tước của Lennox (1570–71)
John, Bá tước của Mar (1571–72)
James, Bá tước của Morton (1572–81)
Kế nhiệm Charles I
Thông tin chung
Phối ngẫu Anne của Đan Mạch
Hậu duệ Henry Frederick, Hoàng tử Wales
Elizabeth của Bohemia
Charles I
Robert Stuart, Công tước của Kintyre
Tước vị HM The King of England
His Grace The King of Scots
The Duke of Rothesay
The Duke of Albany
Thân phụ Lord Darnley
Thân mẫu Mary, Nữ hoàng Scot
Sinh 19 tháng 6, 1566(1566-06-19)
Lâu đài Edinburgh
Mất 27 tháng 3, 1625 (58 tuổi)
Theobalds House
An táng Westminster Abbey

James VI và I (19 tháng 6 năm 156627 tháng 3 năm 1625) là vua Scotland với vương hiệu là James VI, và là vua Anhvua Ireland với vương hiệu là James I. Ông trị vì ở Scotland với vương hiệu James VI từ ngày 24 tháng 7 năm 1567, khi ông mới một tuổi và kế vị mẹ của mình là Mary, Nữ hoàng Scot. Các người nhiếp chính đã cai quản khi ông còn nhỏ và chỉ chính thức chấm dứt năm 1578, dù ông không có đầy đủ quyền kiểm soát triều chính cho đến năm 1581[1]. Ngày 24 tháng 3 năm 1603, với vương hiệu là James I, ông đã kế vị quốc vương nhà Tudor cuối cùng của AnhIreland, Elizabeth I, khi Elizabeth I băng hà mà không có người nối dõi[2]. Sau đó ông trị vì Anh, Scotland và Ireland trong 22 năm, cho đến khi ông băng hà ở tuổi 58[3].

James giành được phần lớn mục tiêu của ông ở Scotland nhưng lại phải đối mặt với nhiều khó khăn lớn ở Anh[4], bao gồm cả vụ âm mưu thuốc súng năm 1605 và các xung đột liên tục với Nghị viện Anh.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Stewart, trang 47; Croft, trang 16; Willson, trang 29–31.
  2. ^ James's claim to the English throne, as the great great grandson of Henry VII, was far superior to any other. However, Henry VIII's will had passed over the Scottish line of his sister Margaret Tudor in favour of that of their younger sister Mary Tudor. In the event, Henry's will was successfully challenged. Stewart, trang 159–161; Willson, các trang 138–141.
  3. ^ After the personal union of the three crowns, James was the first to style himself "King of Great Britain", but the title was rejected by the English Parliament and had no basis in law. The Parliament of Scotland also opposed it. Croft, p 67; Willson, pp 249–52. See also: the early history of the Union Flag.
  4. ^ For a summary of historians' differing interpretations of James's reigns, see the introduction to Pauline Croft's King James. Much recent scholarship has emphasised James's success in Scotland (though there have been partial dissenters, such as Michael Lynch), and there is an emerging appreciation of James's successes in the early part of his reign in England. Croft, pp 1–9.