Edward I của Anh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Edward I
Gal nations edward i.jpg
Chân dung ở Tu viện Westminster, được cho là cuả Edward I
Vua của Anh(more...)
Tại vị 16 tháng 11 1272 – 7 tháng 7 1307
Đăng quang 19 tháng 8 1274
Tiền nhiệm Henry III
Kế nhiệm Edward II
Thông tin chung
Phối ngẫu Eleanor xứ Castile
(m. 1254–1290)
Margaret của Pháp
(m. 1299–1307)
Hậu duệ Eleanor, Bá tước phu nhân xứ Bar
Joan, Bá tước phu nhân Hertford
Alphonso, Bá tước Chester
Margaret, Công nương xứ Brabant
Mary xứ Woodstock
Elizabeth, Bá tước phu nhân xứ Hereford
Edward II của Anh
Thomas, Bá tước Norfolk
Edmund, Bá tước xứ Kent
Hoàng tộc Plantagenet
Thân phụ Henry III của Anh
Thân mẫu Eleanor xứ Provence
Sinh 17/18 tháng 6 1239
Mất 7 tháng 7, 1307 (68 tuổi)
Burgh by Sands, Cumberland, Anh
An táng Tu viện Westminster Abbey, London, Anh quốc

Edward I (17/18 tháng 6 1239 – 7 tháng 7 1307), còn được gọi lav Edward LongshanksKẻ đánh bại người Scots (Latin: Malleus Scotorum), là Vua của Anh từ 1272 đến 1307. Là trưởng tử của Henry III, Edward có dính líu đến những âm mưu chính trị dưới thời phụ hoàng, bao gồm cả cuộc nổi dậy của các nam tước. Năm 1259, ông tham gia vào phong trào cải cách của các nam tước trong một thời gian ngắn, ủng hộ Điều khoản Oxford. Tuy nhiên, sau khi hòa giải với phụ thân, ông lại đứng về phía hoàng gia trong cuộc xung đột vũ trang sau đó, được gọi là Chiến tranh Nam tước lần thứ hai. Sau trận Lewes, Edward bị các nam tước nổi loạn bắt làm con tin, song ông trốn thoát sau vài tháng và tham gia vào cuộc chiến chống lại Simon de Montfort. Montfort bị đánh bại trại trận Evesham năm 1265, và trong vòng hai năm tiếp theo cuộc nổi dậy bị dẹp tan. Nền hòa bình tái lập ở nước Anh, Edward lại tham gia Cuộc Thập tự chinh thứ chín vào vùng Đất Thánh. Cuộc Thập tự chinh kết thúc sau một thời gian ngắn, và Edward đang trên đường trở về quê hương năm 1272 khi ông nhận được tin phụ vương đã băng hà. Trở về một cách chậm chạp, ông đặt chân tới Anh quốc năm 1274 và làm lễ gia miện tại Westminster ngày 19 tháng 8.

Trong triều đại của mình, ông dành nhiều thời gian cải cách chính phủ hoàng gia và luật pháp công cộng. Qua một cuộc điều tra pháp lí quy mô lớn, Edward điều tra về sự chiếm hữu đất đai của nhiều quý tộc phong kiến, trong khi luật pháp được cải cách thông qua một loạt các đạo luật chỉnh đốn hình phạt và quyền sử hữu. Tuy nhiên, càng ngày, mối quan tâm của Edward lại càng hướng về những chiến dịch quân sự ở nước ngoài. Sau khi đàn áp một cuộc nổi loạn nhỏ ở Wales năm 1276–77, Edward đáo lại cuộc nổi loạn thứ hai năm 1282–83 bằng một cuộc chiến tranh xâm lược toàn diện. Sau thành công của chiến dịch, Edward đắt xứ Wales dưới quyền tể trị của Anh, xây dựng hàng loạt lâu đàithị trấn ở nông thôn và đưa người Anh đến định cư. Sau đó, mối quan tâm của ông hướng về Scotland. Ban đầu được mời giải quyết tranh chấp thừa kế, Edward tuyên bố quyền bá chủ phong kiến đối với vương quốc này. Trong cuộc chiến tranh diễn ra sau đó, người Scots vẫn kiên trì chiến đấu, dù cho người Anh có vẻ đã sắp chiến thắng tại nhiều thời điểm. Cùng lúc đó trong nước xảy ra nhiều vân đề. Giữa những năm 1290, những chiến dịch quân sự quy mô lớn đòi hỏi phải tăng thuế, và Edward phải đối mặt với phe chống đối. Những cuộc khủng hoảng ban đầu đã được ngăn chặn, nhưng vẫn đề vẫn chưa giải quyết triệt để. Khi nhà vua băng hà năm 1307, để lại con trai ông, Edward II, một cuộc chiến tranh với Scotland vẫn còn tiếp diễn và nhiều vẫn đề tài chính, chính trị.

Edward I là một người cao lớn trong thời đại của mình, vì thế có biệt danh "Longshanks". Tính khí của ông thất thường, và điều đó, cùng với chiều cao của ông, khiến ông trở thành một người đáng sợ, và ông thường đem đến nỗi sợ hãi cho người cùng thời với ông. Tuy nhiên, ông dành sự tôn trọng cho các thần dân và thể hiện là một vị vua thành công, như một người lính, một nhà cai trị và một người sùng đạo. Các sử gia hiện đại khi đánh giá về Edward I chi ra hai luồng ý kiến: trong khi một số khen ngợi ông vì những đóng góp của ông cho pháp luật và hành chính, những người khác chỉ trích ông vì thái độ kiên quyết đối với giới quý tộc. Hiện nay, Edward I được ghi nhận là đã có được nhiều thành tựu trong thời gian trị vì, bao gồm cả trung hưng quyền lực hoàng gia sau thời Henry III, thiết lạp Quốc hội là một tổ chức thường trực và vì thế cũng là một hệ thống để tăng thuế, và cải cách pháp luật thông qua các đạo luật. Cùng lúc đó, ông cũng bị chỉ trích bởi những hành động khác, chẳng hạn những hành vi tàn bạo đối với người Scots, và ban hành Sắc lệnh Trục xuất năm 1290, đuổi cổ người Do Thái ra khỏi nước Anh. Sắc lệnh vẫn có hiệu lực suốt phần còn lại của thời Trung Cổ, và kéo dài hơn 350 năm cho đến khi nó bị bãi bỏ bởi Oliver Cromwell năm 1656.

Cuộc sống ban đầu, 1239 – 63[sửa | sửa mã nguồn]

Tuổi thơ và hôn nhân[sửa | sửa mã nguồn]

Inside an initial letter are drawn two heads with necks, a male over a female. They are both wearing coronets. The man's left eye is drawn different both from his right and those of the woman.
Bản thảo vào đầu thế kỉ XIV về Edward và vợ ông Eleanor. Người họa sĩ có vẻ đã cố gắng mô tả chứng sụp mi của Edward, một đặc điểm của ông được di truyền từ phụ thân.[1]

Edward chào đời tại Cung điện Westminster vào đêm ngày 17–18 tháng 6, 1239, là con của Henry IIIEleanor xứ Provence.[2][a] Edward là một cái tên Anglo-Saxon, và không thường được đặt cho các thành viên hoàng tộc sau Cuộc chinh phục của người Norman, nhưng Henry rất tôn kính Edward the Confessor, và quyết định dùng tên này đặt làm tên thánh cho con trai trưởng của mình.[3][b] Trong số những người bạn hồi nhỏ của ông có Henry xứ Almain, con người anh trai của Henry là Richard xứ Cornwall.[5] Henry xứ Almain vẫn tiếp tục là một người bạn thân thiết của hoàng tử, họ đồng hành trong cuộc nội chiến và sau đó là cuộc Thập tự chinh.[6] Edward được chăm sóc bởi Hugh Giffard – phụt hân của Quan Thủ quỹ sau này Godfrey Giffard – cho đến khi Bartholomew Pecche lên thay khi Giffard chết năm 1246.[7]

Có những mối lo ngại về sức khỏe của Edward trong thời trẻ, ông ngã bệnh năm 1246, 12471251.[5] Tuy nhiên, ông trở thành một người đàn ông tráng kiện; cao 6 feet 2 inches (1.88 m) vượt qua hầu hết những người cùng thời, và có lẽ do đó ông có biệt danh "Longshanks", có nghĩa là "chân dài" hay "cẳng chân dài". Sử gia Michael Prestwich nói rõ rằng "cánh tay dài mang lại cho ông những thợi thế của một kiếm vị, đùi dài cần cho một kị sĩ. Vào thời trẻ, ông có mái tóc xoăn vàng; đến lúc trường thành là màu tối, và khi về già nó ngả sang màu trắng. [Những nét nổi bật của ông bị làm hỏng bởi mí mắt trái vị cụp.] Cách ăn nói của ông, dù là nói ngọng, được cho là có sức thuyết phục."[8]

Năm 1254, người Anh lo ngại về một cuộc xâm lược của Castile vào tỉnh Gascony nên cha của Edward đã sắp xếp một cuộc hôn nhân giữa đứa con trai 14 tuổi của mình và Eleanor 13 tuổi, em gái khác mẹ của Alfonso X của Castile.[9] Eleanor và Edward kết hôn vào 1 tháng 11 1254 ở Nhà nguyện Santa María la Real de Las Huelgas thuộc Castile.[10] Một phần của thỏa thuận hôn nhân, hoàng tử trẻ được nhận trợ cấp trị giá 15,000 marks một năm.[11] Mặc dù vua Henry đã gửi một khoản bộng lộc khá lớn, chúng cho Edward một ít sự độc lập. Ông đã được phong đất Gascony đầu 1249, nhưng Simon de Montfort, Bá tước Leicester thứ 6, đã được bổ nhiệm làm Trung úy hoàng gia vào năm trước đó, do vậy, đã lấy hết lợi tức ở đây, cho nên trong thực tế Edward không nhận được gì nhiều từ cả chính quyền và cả từ các nguồn thu trong tỉnh này.[12] Phụ cấp ông nhận được năm 1254 bao gồm phần lớn Ireland, nhiều vùng đất ở Wales và Anh, bao gồm Lãnh địa Bá tước Chester, nhưng nhà vua vẫn giữa lại nhiều quyền kiểm soát đối với những vùng đất đó, đặc biệt ở Ireland, nên quyền lực của Edward bị giới hạn, và nhà vua nhận phần lớn lợi tức từ các vùng đất này.[13]

Từ 1254 đến 1257, Edward nằm dưới sự ảnh hưởng của người bà con bên ngoại, được gọi là Savoyards,[14] người đáng chủ ý nhất là Peter xứ Savoy, cậu của hoàng hậu.[15] Sau 1257, Edward ngày càng gắn bó với phái Poitevin và Lusignan – em trai khác mẹ của nhà vua Henry  III – dẫn đầu là William de Valence.[16][c] Sự liên kết này là đáng chú ý, bởi vì hai nhóm quý tộc gốc ngoại quốc nắm nhiều đặc quyền đang bực bội với tầng lớp quý tộc Anh, và họ sẽ đứng trung tâm trong phong trào cải cách của các nam tước những năm tiếp theo.[18] Có những câu chuyện kể về các hành vi ngang ngược và bạo lực bởi Edward và phe cánh Lusignan của ông, trong đó đặt ra câu hỏi về phẩm chất cá nhân của người thừa kế hoàng gia. Những năm tiếp theo sẽ hình thành con người Edward.[19]

Khát vọng ban đầu[sửa | sửa mã nguồn]

Edward thể hiện sự độc lập của mình về chính trị vào đầu 1255, khi ông đứng về phía gia tộc Soler ở Gascony, trong cuộc xung đột dai dẳng giữa hai nhà Soler và Colomb. Điều này trái với chính sách chủ trương hòa giải giữa các phe phái địa phương của phụ thân ông.[20] Tháng 5 năm 1258, một nhóm người có quyền thế đã lập ra một yêu sách cải cách chính phủ của nhà vua - nó được gọi là Điều khoản Oxford – nội dung chủ yếu là chống lại Lusignans. Edward đứng về phía các đồng minh chính trị của mình và phản đối mạnh mẽ Điều khoản. Phong trào cải cách thành công trong việc hạn chế ảnh hưởng của Lusignan, tuy nhiên, dần dần thái độ của Edward bắt đầu thay đổi. Tháng 3 năm 1259, ông tham gia liên minh với một trong những nhà lãnh đạo phái cải cách, Richard de Clare, Bá tước Gloucester. Sau đó, vào 15 tháng 10 1259, ông tuyên bố rằng ông ủng hộ mục đích của các nam tước, và lãnh đạo của họ, Simon de Montfort.[21]

Động cơ đằng sau sự thay đổi của Edward có thể là hoàn toàn thực dụng; Montfort sẽ hỗ trợ đáng kể cho sự nghiệp của ông ở Gascony.[22] Khi nhà vua sang Pháp vào tháng 11, những hành vi của Edward trở nên hoàn toàn không chịu phục tùng. Ông có rất nhiều cuộc hẹn với các nhà lãnh đạo của cách, khiến phụ vương của ông tin rằng ông đang lên kế hoạch về một cuộc đảo chính.[23] Khi nhà vua trở về từ Pháp, ban đầu ông từ chối gặp con trai, nhưng qua sự trung gian hòa giải của Bá tước Cornwall và Tổng Giám mục Canterbury, hai người đã hòa giải với nhau.[24] Edward được gửi ra nước ngoài, vào tháng 11 năm 1260 ông lại liên minh với Lusignans, người đã bị đày sang Pháp.[25]

Trở về Anh quốc, đầu năm 1262, Edward bị mất ưu thế cùng với một vì đồng minh Lusignan do vấn đề tài chính. Năm sau, vua Henry cử ông đến một chiến dịch ở Wales chống lại Llywelyn ap Gruffudd, và chỉ giành được những kết quả không đáng kể.[26] Vào lúc này, Simon de Montfort, người đã rời khỏi đất nước năm 1261, trở về Anh và khơi lại phong trào cải cách nam tước.[27] Vào thời khác đó, nhà vua dường như chuẩn bị thoái vị để đáp ứng đòi hỏi của các nam tước, và Edward bắt đầu kiểm soát tình hình. Trong khi đó, dù trước kia đã lưỡng lự không đứng về phe nào, đến nay Edward kiên quyết bảo vệ quyền lực của hoàng gia và của phụ thân của ông.[28] Ông liên minh lại với những người mà ông đã xa lánh trước kia, trong số đó có người bạn thân thời trẻ, Henry xứ Almain, và John de Warenne, Bá tước Surrey – và lấy lại Lâu đài Windsor từ tay quân phiến loạn.[29] Qua sự trung gian của Vua Louis IX của Pháp, một thỏa thuận được lập ra giữa hai bên. Đó gọi là Mise of Amiens với phần lớn các điều khoản thuận lợi cho phe hoàng gia, và gieo mầm cho cuộc xung đột lớn hơn nữa.[30]

Nội chiến và Thập tự chinh, 1264–73[sửa | sửa mã nguồn]

Chiến tranh Nam tước thứ hai[sửa | sửa mã nguồn]

Những năm 1264 - 1267 chứng kiến cuộc xung đột gọi là Chiến tranh Nam tước thứ hai, giữa lực lượng các nam tước chống đối dẫn đầu là Simon de Montfort chống lại những người trung thành với nhà vua. Trận chiến đầu tiên diễn ra ở thành phố Gloucester, mà Edward khơi nguồn nhằm chiếm lại đất này từ tay quân thù. Khi Robert de Ferrers, Bá tước Derby, đến hỗ trợ lực lượng phiến quân, Edward đàm phán một thỏa thuận ngừng chiến với bá tước, thỏa thuận này sau đó bị ông phá vỡ. Sau Edward lấy được Northampton từ con trai của Montfort là Simon, trước khi bắt đầu chiến dịch trả đũa vào lãnh địa của Derby.[31] Phe nam tước và hoàng gia lại gặp nhau ở Trận Lewes, ngày 14 tháng 5, 1264. Edward, chỉ huy hữu quân, chiến đấu tốt, và sớm tất công lực lượng của Montfort ở London. Tuy nhiên, một cách dại dột, ông đã mải mê đuổi theo quân thù, và khi ông trở lại thì lực lượng hoàng gia còn lại đã bị đánh bại.[32] Theo thỏa thuận Mise of Lewes, Edward và Henry xứ Almain bị đưa đến làm con tin của Montfort.[33]

There are three sections. In the left, a groups of knights in armour are holding a naked body, seemingly attacking it with their swords. In the middle, a naked body lies with severed arms, legs and head nest to a uniform, arms and another prone body. The right section seemingly depicts a pile of dead bodies in armour.
Một bản thảo thời Trung Cổ mô tả Simon de Montfort đang bị phân thây ở chiến trường Evesham

Edward bị giam cầm cho đến tháng 3, và thậm chí là sau khi được phóng thích ông vẫn bị canh giữ một cách nghiêm ngặt.[34] Sau đó, ngày 28 tháng 5, ông tìm cách trốn thoát khỏi người cai quản và hợp tác với Bá tước Gloucester, người không lâu trước đó đã bỏ sang phe nhà vua.[35][d]

Sự ủng hộ dành cho Montfort ngày càng cạn kiệt, và Edward giành lại Worcester và Gloucester mà không cần nhiều cố gắng.[36] Trong khi đó, Montfort lập liên minh với Llywelyn và bắt đầu tiến về phía đông để hợp nhất lực lượng với con trai Simon. Edward lập kế mở cuộc tấn công bất ngờ vào Lâu đài Kenilworth, nơi Montfort con bị phanh thây, trước khi ông tiếp tục đánh bá tước Leiceiter.[37] Hai bên gặp nhau trận đại chiến thứ hai trong Chiến tranh Nam tước, là Trận Evesham, ngày 4 tháng 8 1265. Montfort không có nhiều hi vọng có thể đánh thắng quân đội hoàng gia, và sau khi thua trận ông bị giết và phanh thây trên chiến trường.[38]

Gia đình và con cái[sửa | sửa mã nguồn]

Carving of Edward
Edward
Carving of Eleanor
Eleanor xứ Castile

Edward kết hôn hai lần:

Hôn nhân thứ nhất[sửa | sửa mã nguồn]

Với người vợ đầu Eleanor of Castile, Edward có ít nhất 14 người con, có thể lên đến 16. Trong số đó, năm cô con gái sống đến tuổi trưởng thành, nhưng chỉ có một cậu con trai chết sau cha mình, tức là Edward II (1307–1327).[39] Các con của ông với Eleanor xứ Castile bao gồm:

Con trai từ cuộc hôn nhân đầu tiên[sửa | sửa mã nguồn]

  • John (13 tháng 7 1266 – 3 tháng 8 1271), chết trước cha của mình và qua đời ở Wallingford trong khi bị tạm giam bởi ông chú Richard, Bá tước Cornwall, an táng ở Tu viện Westminster.
  • Henry (6 tháng 5 1268 – 14 tháng 10 1274), chết trước cha mình, chôn ở Tu viện Westminster.
  • Alphonso, Bá tước Chester (24 tháng 11 1273 – 19 tháng 8 1284), chết trước cha mình, chôn ở Tu viện Westminster.
  • Con trai (1280/81 – 1280/81), chết trước cha mình; rất ít bằng chứng về sự tồn tại của đứa trẻ này.
  • Vua Edward II (25 tháng 4 1284 – 21 tháng 9 1327), con trai sống sót và người thừa kế, kế vị cha mình làm vua của Anh. Năm 1308, ông kết hôn với Isabella của Pháp, họ có 4 người con.

Con gái từ cuộc hôn nhân thứ nhất[sửa | sửa mã nguồn]

Hôn nhân thứ hai[sửa | sửa mã nguồn]

Với Margaret của Pháp ông có hai con trai, cả hai đều sống qua tuổi trưởng thành, và một con gái chết yểu.[40] Biên niên sử Hailes Abbey cho rằng John Botetourt có thể là con ngoại hôn của Edward; tuy nhiên, tuyên bố này là vô căn cứ.[41] His progeny by Margaret of France was as follows:

Con trai từ chộc hôn nhân thứ hai[sửa | sửa mã nguồn]

Con gái từ cuộc hôn nhân thứ hai[sửa | sửa mã nguồn]

Tổ tiên[sửa | sửa mã nguồn]

Ghi chú[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Vì những nguồn cho thông tin về thời gian đơn giản là đêm giữa ngày 17 và 18 tháng 8, chúng ta không thể biết chính xác ngày sinh của Edward.[2]
  2. ^ Số chỉ thứ tự không phổ biến vào thời Edward; vì ông là vị vua đầu tiên sau cuộc chinh phạt mang tên này,[4] khi đó ông chỉ đơn giản được gọi là "Vua Edward" hoặc "Vua Edward, con trai của vua Henry". Chỉ sau khi người con trai của ông và sau đó là cháu nội ông đều mang cùng tên đó, thì "Edward I" mới được sử dụng phổ biến.[3]
  3. ^ Mẹ của Henry III Isabella xứ Angoulême tái hôn với Hugh X xứ Lusignan sau cái chết của vua John.[17]
  4. ^ Gilbert de Clare, con trai của Richard de Clare đã nói ở trên.[35]

Chú thích nguồn[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Morris 2009, tr. 22
  2. ^ a ă Morris 2009, tr. 2
  3. ^ a ă Carpenter, David (2007). “King Henry III and Saint Edward the Confessor: the origins of the cult”. English Historical Review. cxxii (498): 865–91. doi:10.1093/ehr/cem214. 
  4. ^ Morris 2009, tr. xv–xvi
  5. ^ a ă Prestwich 1997, tr. 6
  6. ^ Prestwich 1997, tr. 46, 69
  7. ^ Prestwich 1997, tr. 5–6
  8. ^ Prestwich 2007, tr. 177
  9. ^ Morris 2009, tr. 14–18
  10. ^ Morris 2009, tr. 20
  11. ^ Prestwich 1997, tr. 10
  12. ^ Prestwich 1997, tr. 7–8
  13. ^ Prestwich 1997, tr. 11–14
  14. ^ Prestwich 2007, tr. 96
  15. ^ Morris 2009, tr. 7
  16. ^ Prestwich 1997, tr. 22–23
  17. ^ Prestwich 1997, tr. 21
  18. ^ Prestwich 2007, tr. 95
  19. ^ Prestwich 1997, tr. 23
  20. ^ Prestwich 1997, tr. 15–16
  21. ^ Carpenter, David (1985). “The Lord Edward's oath to aid and counsel Simon de Montfort, 15 October 1259”. Bulletin of the Institute of Historical Research 58: 226–37. doi:10.1111/j.1468-2281.1985.tb01170.x. 
  22. ^ Prestwich 1997, tr. 31–32
  23. ^ Prestwich 1997, tr. 32–33
  24. ^ Morris 2009, tr. 44–45
  25. ^ Prestwich 1997, tr. 34
  26. ^ Powicke 1962, tr. 171–172
  27. ^ Maddicott 1994, tr. 225
  28. ^ Powicke 1962, tr. 178
  29. ^ Prestwich 1997, tr. 41
  30. ^ Prestwich 2007, tr. 113
  31. ^ Prestwich 1997, tr. 42–43
  32. ^ Sadler 2008, tr. 55–69
  33. ^ Maddicott 1983, tr. 592–599
  34. ^ Prestwich 1997, tr. 47–48
  35. ^ a ă Prestwich 1997, tr. 48–49
  36. ^ Prestwich 1997, tr. 49–50
  37. ^ Powicke 1962, tr. 201–202
  38. ^ Sadler 2008, tr. 105–109
  39. ^ Powicke 1962, tr. 719
  40. ^ Thông tin về các con của Edward với Eleanor dựa vào Parsons, John Carmi (1984). “The Year of Eleanor of Castile's Birth and her Children by Edward I”. Medieval Studies XLVI: 245–65. 
  41. ^ Gorski, Richard (2009). “Botetourt, John, first Lord Botetourt (d. 1324)”. Oxford Dictionary of National Biography, online edition. Oxford, UK: Oxford University Press. doi:10.1093/ref:odnb/2966.  (yêu cầu đăng ký hoặc có quyền thành viên của thư viện công cộng Anh)
  42. ^ Waugh, Scott L. (2004). “Thomas, 1st Earl of Norfolk (1300–1338)”. Oxford Dictionary of National Biography. Oxford, UK: Oxford University Press. doi:10.1093/ref:odnb/27196.  (yêu cầu đăng ký hoặc có quyền thành viên của thư viện công cộng Anh)
  43. ^ Waugh, Scott L. (2004). “Edmund, first earl of Kent (1301–1330)”. Oxford Dictionary of National Biography. Oxford, UK: Oxford University Press. doi:10.1093/ref:odnb/8506.  (yêu cầu đăng ký hoặc có quyền thành viên của thư viện công cộng Anh)
  44. ^ Parsons, John Carmi (2008). “Margaret (1279?–1318)”. Oxford Dictionary of National Biography, online edition. Oxford, UK: Oxford University Press. doi:10.1093/ref:odnb/18046.  (yêu cầu đăng ký hoặc có quyền thành viên của thư viện công cộng Anh)

Nguồn tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Barrow, G. W. S. (1965). Robert Bruce and the Community of the Realm of Scotland. London, UK: Eyre and Spottiswoode. OCLC 655056131. 
  • Brears, Peter (2010). “Food Supply and Preparation at the Edwardian Castles”. Trong Williams, Diane; Kenyon, John. The Impact of Edwardian Castles in Wales. Oxford, UK: Oxbow Books. tr. 85–98. ISBN 978-1-84217-380-0. 
  • Brown, A.L. (1989). The Governance of Late Medieval England 1272–1461. London, UK: Edward Arnold. ISBN 0-8047-1730-3. 
  • Burt, Caroline (2013). Edward I and the Governance of England, 1272–1307. Cambridge, UK: Cambridge University Press. ISBN 9780521889995. 
  • Carpenter, David (2004). The Struggle for Mastery: Britain, 1066–1284. London, UK: Penguin Books. ISBN 9780140148244. 
  • Cathcart King, David James (1988). The Castle in England and Wales: An Interpretative History. London, UK: Croom Helm. ISBN 0-918400-08-2. 
  • Cazel, Fred A. (1991). “Edward I, by Michael Prestwich”. Speculum 66 (1): 225–227. doi:10.2307/2864011. 
  • Coldstream, Nicola (2010). “James of St George”. Trong Williams, Diane; Kenyon, John. The Impact of Edwardian Castles in Wales. Oxford, UK: Oxbow Books. tr. 37–45. ISBN 978-1-84217-380-0. 
  • Davies, R. R. (2000). The Age of Conquest: Wales, 1063–1415. Oxford, UK: Oxford University Press. ISBN 0-19-820878-2. 
  • Denton, J. H. (1989). “Edward I by Michael Prestwich”. The English Historical Review 104 (413): 981–984. 
  • Duffy, Mark (2003). Royal Tombs of Medieval England. Stroud, UK: Tempus. ISBN 978-0-7524-2579-5. 
  • Friar, Stephen (2003). The Sutton Companion to Castles. Stroud, UK: Sutton Publishing. ISBN 978-0-7509-3994-2. 
  • Haines, Roy Martin (2003). King Edward II: His Life, his Reign and its Aftermath, 1284–1330. Montreal, Canada and Kingston, Canada: McGill-Queen's University Press. ISBN 978-0-7735-3157-4. 
  • Harriss, G.L. (1975). King, Parliament and Public Finance in Medieval England to 1369. Oxford: Oxford University Press. ISBN 0-19-822435-4. 
  • Lilley, Keith D. (2010). “The Landscapes of Edward's New Towns: Their Planning and Design”. Trong Williams, Diane; Kenyon, John. The Impact of Edwardian Castles in Wales. Oxford, UK: Oxbow Books. tr. 99–113. ISBN 978-1-84217-380-0. 
  • Loomis, Roger Sherman (1953). “Edward I, Arthurian Enthusiast”. Speculum 28 (1): 114–127. doi:10.2307/2847184. 
  • Maddicott, John (1983). “The Mise of Lewes, 1264”. English Historical Review 98 (338): 588–603. doi:10.1093/ehr/xcviii.ccclxxxviii.588. 
  • Maddicott, John (1989). “The Crusade Taxation of 1268–70 and the Development of Parliament”. Trong P. R. Coss; S. D. Lloyd (eds.). Thirteenth Century England 2. Woodbridge, UK: Boydell Press. tr. 93–117. ISBN 0-85115-513-8. 
  • Maddicott, John (1994). Simon de Montfort. Cambridge, UK: Cambridge University Press. ISBN 0-521-37493-6. 
  • McFarlane, K. B. (1981). The Nobility of Later Medieval England. London, UK: Hambledon. ISBN 0-9506882-5-8. 
  • Morris, Marc (2009). A Great and Terrible King: Edward I and the Forging of Britain. London, UK: Windmill Books. ISBN 978-0-09-948175-1. 
  • Phillips, Seymour (2011). Edward II. New Haven, US and London, UK: Yale University Press. ISBN 978-0-300-17802-9. 
  • Plucknett, Theodore Frank Thomas (1949). Legislation of Edward I. Oxford, UK: The Clarendon Press. OCLC 983476. 
  • Powicke, F. M. (1947). King Henry III and the Lord Edward: The Community of the Realm in the Thirteenth Century. Oxford, UK: Clarendon Press. OCLC 1044503. 
  • Powicke, F. M. (1962). The Thirteenth Century, 1216–1307 (ấn bản 2). Oxford, UK: Clarendon Press. OCLC 3693188. 
  • Prestwich, Michael (1972). War, Politics and Finance under Edward I. London, UK: Faber and Faber. ISBN 0-571-09042-7. 
  • Prestwich, Michael (1997). Edward I . New Haven, US: Yale University Press. ISBN 0-300-07209-0. 
  • Prestwich, Michael (2003). The Three Edwards: War and State in England, 1272–1377 (ấn bản 2). London, UK: Routledge. ISBN 9780415303095. 
  • Prestwich, Michael (2007). Plantagenet England: 1225–1360 . Oxford: Oxford University Press. ISBN 0-19-822844-9. 
  • Prestwich, Michael (2010). “Edward I and Wales”. Trong Williams, Diane; Kenyon, John. The Impact of Edwardian Castles in Wales. Oxford, UK: Oxbow Books. tr. 1–8. ISBN 978-1-84217-380-0. 
  • Raban, Sandra (2000). England Under Edward I and Edward II, 1259–1327. Oxford, UK: Blackwell. ISBN 9780631223207. 
  • Riley-Smith, Jonathan (2005). The Crusades: A History. London: Continuum. ISBN 0-8264-7269-9. 
  • Sadler, John (2008). The Second Barons' War: Simon de Montfort and the Battles of Lewes and Evesham. Barnsley, UK: Pen and Sword Military. ISBN 1-84415-831-4. 
  • Spencer, Andrew (2014). Nobility and Kingship in Medieval England: The Earls and Edward I, 1272–1307. Cambridge, UK: Cambridge University Press. ISBN 9781107026759. 
  • Stubbs, William (1880). The Constitutional History of England 2. Oxford, UK: Clarendon. 
  • Sutherland, Donald (1963). Quo Warranto Proceedings in the Reign of Edward I, 1278–1294. Oxford, UK: Clarendon Press. OCLC 408401. 
  • Templeman, G. (1950). “Edward I and the Historians”. Cambridge Historical Journal 10 (1): 16–35. 
  • Tout, Thomas Frederick (1920). Chapters in the Administrative History of Mediaeval England: The Wardrobe, the Chamber and the Small Seals 2. Manchester, UK: Manchester University Press. OCLC 832154714. 
  • Watson, Fiona J. (1998). Under the Hammer: Edward I and the Throne of Scotland, 1286–1307. East Linton: Tuckwell Press. ISBN 1-86232-031-4. 
  • Wheatley, Abigail (2010). “Caernarfon Castle and its Mythology”. Trong Williams, Diane; Kenyon, John. The Impact of Edwardian Castles in Wales. Oxford, UK: Oxbow Books. tr. 129–139. ISBN 978-1-84217-380-0. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]


Edward I của Anh
Sinh: 17 tháng 6 1239 Mất: 7 tháng 7 1307
Tước hiệu
Tiền vị:
Henry III
Vua của Anh
Công tước Aquitaine
Lãnh chúa Ireland

1272–1307
Kế vị
Edward II
Tiền vị:
Joan
Bá tước Ponthieu
1279–1290
cùng Eleanor
Chức vụ
Tiền vị:
Matthew de Hastings
Lord Warden of the Cinque Ports
1265
Kế vị
Sir Matthew de Bezille
Tiền vị:
Geoffrey le Ros
High Sheriff xứ Bedfordshire và Buckinghamshire
1266–1272
Kế vị
Thomas de Bray