Hiếu Cảnh Vương Hoàng hậu

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Vương Chí
王娡
Hoàng hậu nhà Hán
Tại vị  150 TCN – 126 TCN
Tiền nhiệm Đậu Hoàng hậu
Kế nhiệm Trần Hoàng hậu
Phối ngẫu Kim Vương Tôn
Hán Cảnh Đế
Hậu duệ
Kim Tục
Vũ đế Lưu Triệt
Dương Tín trưởng Công chúa, Hầu tước phu nhân Bình Dương và Trường Bình
Nam Cung Công chúa
Long Lự Công chúa
Tên đầy đủ
Vương Chí
Thụy hiệu Hiếu Cảnh (孝景)
Thân phụ Vương Trọng
Thân mẫu Tạng Nhi
Sinh Hoè Lí, Thiểm Tây
Mất 126 TCN

Hoàng hậu Vương Chí (chữ Hán: 王娡; ?-126 TCN) là vợ vua Hán Cảnh Đế trong lịch sử Trung Quốc. Bà là mẹ của vua Hán Vũ Đế nổi tiếng trong lịch sử.

Mục lục

Thân thế [sửa]

Cha Vương Chí là Vương Trọng, người thôn Hòe huyện Phú Phong (Thiểm Tây). Mẹ bà là Tạng Nhi, cháu của Yên vương Tạng Đồ thời Hán Sở.

Tạng Nhi kết hôn với Vương Trọng sinh được 1 trai 2 gái là Vương Tín (王信), Vương Chí (王娡) và Vương Tức Hủ (王息姁). Vương Chí là con gái lớn. Vương Trọng mất, Tạng Nhi lại tái giá với họ Điền ở Trường Lăng (Thiểm Tây), sinh ra hai con trai là Điền Phấn (田蚡) và Điền Thắng (田勝).

Bỏ chồng cũ [sửa]

Vương Chí có nhan sắc, thời Hán Văn Đế, bà được gả cho Kim Vương Tôn (金王孫) ở gần nhà, sinh ra 1 người con gái tên là Kim Tục (金俗).

Tạng Nhi vốn xuất thân trong nhà quyền quý, tuy gia thế sa sút nhưng không muốn con gái mình làm vợ người bình dân. Theo lời thày bói đoán về hậu vận phú quý của Vương Chí, Tạng Nhi gọi con gái về, yêu cầu ly hôn với Kim Vương Tôn. Nhà họ Kim phản đối không chịu làm thủ tục. Tạng Nhi bèn giữ con gái ở nhà, âm thầm giấu cuộc hôn nhân này và cho con nhập cung hầu hạ thái tử Lưu Khải[1].

Giành ngôi hoàng hậu [sửa]

Thái tử Khải gặp mặt Vương Chí ưa ngay, lập tức phong bà làm phu nhân. Bà sinh liên tiếp 3 con gái và 1 con trai là Lưu Triệt năm 156 TCN.

Năm 157 TCN, Hán Văn Đế mất, thái tử Khải lên ngôi, tức là Hán Cảnh Đế. Cảnh Đế lập cháu của bà nội Bạc thái hậu[2] là Bạc phu nhân lên làm hoàng hậu. Nhưng vì Bạc hoàng hậu không có con nên Cảnh Đế không yêu. Năm 155 TCN, Bạc thái hậu mất, Cảnh Đế bèn phế Bạc hoàng hậu.

Năm 153 TCN, Cảnh Đế lập con lớn là Lưu Vinh, con của Túc cơ, làm thái tử. Lưu Triệt con trai Vương Chí chỉ là con thứ 11 của Cảnh Đế, được phong làm Giao Đông vương.

Năm 150 TCN, Quán Đào công chúa (chị Cảnh Đế) muốn gả con gái cho thái tử Lưu Vinh, nhưng mẹ Vinh là Túc cơ không thích tác phong của Quán Đào công chúa nên không bằng lòng. Điều đó khiến cả Quán Đào công chúa và Cảnh Đế đều giận[3].

Vương Chí nắm lấy cơ hội này bèn nhận lời thông gia với Quán Đào công chúa. Quán Đào công chúa vì vậy thường khen Lưu Triệt trước mặt Cảnh Đế, do đó Cảnh Đế thêm yêu quý Lưu Triệt.

Vương Chí nhân đó bèn dùng xảo thuật lui trước tiến sau, bà giục các đại thần hãy lập Túc cơ làm hoàng hậu. Đại Hành nghe theo, bèn kiến nghị điều này lên Cảnh Đế. Cảnh Đế đang không vừa lòng Túc cơ, cho rằng điều Đại Hành nói là do Túc cơ xui, nên sai xử tử luôn Đại Hành. Đồng thời, Cảnh Đế xuống chiếu phế truất thái tử Lưu Vinh, giáng làm Lâm Giang vương. Túc cơ phẫn uất qua đời[4].

Cảnh Đế lập Vương Chí làm hoàng hậu và Lưu Triệt làm thái tử. Ba con gái của bà được phong làm Bình Dương công chúa, Nam Cung công chúa và Long Lự công chúa.

Cả nhà hiển quý [sửa]

Năm 141 TCN, Cảnh Đế mất, Lưu Triệt lên nối ngôi, tức là Hán Vũ Đế. Vương Chí được tôn là thái hậu.

Mẹ bà là Tạng Nhi – bà ngoại của Vũ Đế - cũng được phong làm Bình Nguyên quân; các em cùng mẹ khác cha của Vương Chí là Điền Phấn được phong làm Vũ An hầu, Điền Thắng làm Chu Dương hầu. Tạng Nhi rất mãn nguyện[5].

Một người thị thần nói với Hán Vũ Đế rằng Vương thái hậu còn 1 người con gái với nhà họ Kim là Kim Tục ở Trường Lăng. Vũ Đế bèn đánh xe thân hành đến Trường Lăng rước chị, cấp 100 mẫu ruộng và phong hiệu Tu Thành quân.

Năm 126 TCN, Vương thái hậu qua đời, không rõ bà bao nhiêu tuổi.

Xem thêm [sửa]

Hiếu Cảnh Vương Hoàng hậu
Mất: năm 126 TCN
Tước hiệu
Tiền vị:
Bạc Hoàng hậu
Hoàng hậu Trung Quốc
150 TCN–141 TCN
Kế vị
Trần Hoàng hậu

Tham khảo [sửa]

  • Lê Đông Phương, Vương Tử Kim (2007), Kể chuyện Tần Hán, NXB Đà Nẵng
  • Đặng Huy Phúc (2001), Các hoàng đế Trung Hoa, NXB Hà Nội
  • Nguyễn Tôn Nhan (1997), Hậu phi truyện, NXB Phụ nữ

Chú thích [sửa]

  1. ^ Nguyễn Tôn Nhan, sách đã dẫn, tr 58-59
  2. ^ Tức mẹ Hán Văn Đế, vợ Ngụy vương Báo và Hán Cao Tổ
  3. ^ Nguyễn Tôn Nhan, sách đã dẫn, tr 60
  4. ^ Nguyễn Tôn Nhan, sách đã dẫn, tr 60-61
  5. ^ Nguyễn Tôn Nhan, sách đã dẫn, tr 61