José Mourinho

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
José Mourinho
Mourinho CSKA Moscow 05042010 2.jpg
Mourinho năm 2010
Thông tin cá nhân
Tên đầy đủ José Mário dos Santos Mourinho Félix
Ngày sinh 26 tháng 1, 1963 (51 tuổi)
Nơi sinh Setúbal, Bồ Đào Nha,
Chiều cao 1,74 m (5 ft 9 in)[1]
Vị trí Tiền vệ
Thông tin về CLB
CLB hiện nay Chelsea (Huấn luyện viên)
CLB chuyên nghiệp*
Năm CLB ST (BT)
1980–1982 Rio Ave 16 (2)
1982–1983 Os Belenenses 16 (2)
1983–1985 GD Sesimbra 35 (1)
1985–1987 Comércio e Indústria 27 (8)
Tổng cộng 94 (13)
Huấn luyện
1992–1993 Sporting CP (trợ lý HLV)
1993–1996 Porto (trợ lý HLV)
1996–2000 F.C. Barcelona (trợ lý HLV)
2000 S.L. Benfica
2001–2002 União de Leiria
2002–2004 F.C. Porto
2004–2007 Chelsea
2008–2010 Inter Milan
2010–2013 Real Madrid
2013– Chelsea
* Chỉ tính số trận và số bàn thắng được ghi ở giải Vô địch quốc gia.
† Số trận khoác áo (số bàn thắng).

José Mourinho (phát âm tiếng Bồ Đào Nha: [ʒuzɛ moɾiɲu]; sinh 26 tháng 1 năm 1963) là huấn luyện viên bóng đá người Bồ Đào Nha, hiện đang là huấn luyện viên trưởng của câu lạc bộ bóng đá Anh Chelsea đang thi đấu tại Giải bóng đá ngoại hạng Anh.

Mourinho được công nhận là một trong những huấn luyện viên bóng đá xuất sắc nhất thế giới hiện nay với triết lý bóng đá thực dụng hiện đại kết hợp với các yếu tố ngoài sân cỏ như tâm lý chiến vô cùng sắc sảo và thông minh. Ông còn được gọi là "Người Đặc biệt", biệt danh ông tự đặt cho bản thân khi lần đầu đến nước Anh huấn luyện cho Chelsea mà sau này được giới truyền thông Anh sử dụng rộng rãi.

Mourinho nổi tiếng với cá tính mạnh mẽ, khác biệt như hay nói thẳng, sẵn sàng chỉ trích mọi đối thủ và giới truyền thông, cũng như tự đề cao bản thân. Có nhiều người chỉ trích ông vì những tích cách đó nhưng xét về mặt thực tế, những tính cách có phần "ngông" của Mourinho đã giúp ông chiến thắng đối thủ về mặt tâm lý và góp phần gián tiếp vào những chiến thắng của Mourinho trên sân cỏ. Ông từng thành công khi dẫn dắt các câu lạc bộ bóng đá như F.C. Porto, Chelsea F.C.Inter Milan. Tuy là một HLV cá tính nhưng ông được đánh giá là một người hòa đồng, thông minh và có mối quan hệ tốt với những cầu thủ mà ông huấn luyện.

Ông là con trai của thủ môn người Bồ Đào Nha José Mourinho Félix, Mourinho bắt đầu sự nghiệp bóng đá với tư cách là một cầu thủ nhưng sau đó chuyển sang công tác huấn luyện do thiếu kỹ năng chơi bóng. Sau thời gian làm việc trong vai trò một trợ lý và một huấn luyện viên đội trẻ trong thập niên 1990, ông trở thành thông dịch viên cho Sir Bobby Robson. Ở đó, Mourinho đã học được nhiều điều từ huấn luyện viên kỳ cựu này và làm việc với ông ta tại Sporting Lisbon và FC Porto ở Bồ Đào Nha, trước khi theo ông này đến Barcelona Tây Ban Nha.

Ông bắt đầu tập trung vào huấn luyện và gây ấn tượng với thời gian huấn luyện ngắn nhưng thành công tại Benfica và União de Leiria. Ông trở về Porto năm 2002, với chức danh là huấn luyện viên trưởng, và sớm đưa đội bóng này trở thành một thế lực đáng chú ý với các danh hiệu Vô địch quốc gia Bồ Đào Nha, Cúp quốc gia Bồ Đào Nha và UEFA Cup vào năm 2003. Thành công lớn hơn đến vào năm 2004 khi Mourinho dẫn dắt đội bảo vệ chức vô địch quốc gia Bồ Đào Nha và giành được danh hiệu cao quý nhất ở cấp câu lạc bộ là UEFA Champions League.

Mourinho chuyển đến Chelsea ngay sau đó và giành được hai danh hiệu Vô địch quốc gia Anh Premier League liên tiếp trong các năm 2005 và 2006, cùng với các danh hiệu quốc nội khác. Ông thường dấy lên các cuộc tranh cãi vì tính hay nói thẳng của mình, tuy nhiên những chiến thắng của ông tại Chelsea và Porto tiếp tục khẳng định ông là một trong những huấn luyện viên bóng đá hàng đầu thế giới, điều đó được thừa nhận bởi đồng nghiệp của ông và giới báo chí. Thêm vào đó, ông được vinh danh là huấn luyện viên bóng đá xuất sắc nhất thế giới do Liên đoàn quốc tế về Lịch sử và Thống kê bóng đá (IFFHS) trong các năm 2004-2005 và 2005-2006.

Sau những bất đồng với hệ thống lãnh đạo của Chelsea, ông chuyển tới Italia huấn luyện CLB Inter Milan ở giải vô địch quốc gia Italia Serie A,ký hợp đồng ba năm với Inter vào giữa năm 2008. Chỉ trong ba tháng, ông đã giành được danh hiệu Ý đầu tiên của mình, Siêu cúp Italia, và hoàn thành mùa giải đầu tiên tại Ý với chức vô địch quốc gia. Mùa giải sau đó, ông giành được "cú ăn ba đầu tiên" trong lịch sử Ý, Vô địch Serie A, Coppa Italia và UEFA Champions League, trở thành huấn luyện viên thứ ba trong lịch sử bóng đá giành hai danh hiệu UEFA Champions League với hai câu lạc bộ khác nhau, sau Ernst HappelOttmar Hitzfeld cũng như sau đó bởi Jupp Heynckes. Ông nhận giải huấn luyện viên xuất sắc nhất thế giới của FIFA năm 2010.

Tháng 5 năm 2010 ông chuyển sang làm huấn luyện viên cho Real Madrid. Ngay mùa giải đầu tiên ông giành chức vô địch Copa del Rey. Mùa thứ hai ông chiến thắng ở La Liga và trở thành người thứ tư sau Tomislav Ivić, Ernst Happel, and Giovanni Trapattoni giành được danh hiệu vô địch Bồ Đào Nha, Anh, Italy, Tây Ban Nha.[2]

Sau khi rời khỏi Real Madrid tháng 6 năm 2013, Mourinho trở lại Anh để làm huấn luyện viên Chelsea lần thứ 2.[3]

Thân thế[sửa | sửa mã nguồn]

José Mário dos Santos Félix Mourinho sinh năm 1963 trong một gia đình trung lưu ở Setubal, Bồ Đào Nha, con trai của Mourinho Félix và Maria Julia Mourinho. Cha ông chơi bóng đá chuyên nghiệp cho Belenenses và Vitoria de Setubal, khoác áo đội tuyển Bồ Đào Nha một lần trong sự nghiệp của mình. Mẹ của ông là giáo viên trường tiểu học xuất thân từ một gia đình khá giả;[4] người chú của cô tài trợ xây dựng sân vận động bóng đá Vitória de Setubal. Tuy nhiên, sự sụp đổ của chế độ António de Oliveira Salazar của Estado Novo trong tháng 4 năm 1974 đã dẫn đến việc gia đình của bà mất đi tất cả ngoại trừ một tài sản ở vùng Palmela.

Mourinho là một đứa trẻ hòa đồng và đầy tính cạnh tranh và mẹ của ông khuyến khích ông thành công bằng chính nỗ lực của mình. Bóng đá là một phần quan trọng trong cuộc đời của ông và cha của ông từng rất ấn tượng với kiến thức của ông về bóng đá. Gắn với sự nghiệp bóng đá ở Porto và Lisbon, Félix thường xuyên phải xa con trai mình. Tuy nhiên, Mourinho cố gắng để dành thời gian với bố và ngay khi còn là một thiếu niên; ông đi bằng bất kỳ phương tiện có thể để xem các trận đấu bóng đá vào cuối tuần. Vào thời gian này, cha ông đã chuyển sang công tác huấn luyện và José Mourinho trở thành một học viên bóng đá, quan sát các buổi tập và thăm dò các đội bóng đối thủ.

Mourinho muốn theo bước của cha mình bằng cách trở thành một cầu thủ bóng đá và ông gia nhập đội trẻ của Belenenses. Tốt nghiệp loại ưu, ông chơi ở Rio Ave (nơi cha của ông là huấn luyện viên), Belenenses và Sesimbra, nhưng thực tế rằng ông không thể trở thành cầu thủ chuyên nghiệp do thiếu tốc độ và sức mạnh cần thiết. Nhận ra các điểm yếu của mình, ông đã chọn để theo đuổi ước mơ trở thành một huấn luyện viên bóng đá chuyên nghiệp. Mẹ ông có những suy nghĩ khác và ghi danh ông trong một trường kinh tế. Mourinho đi học ở đó nhưng đã bỏ vào sau ngày đầu tiên, ông quyết định tập trung vào thể thao, và đã chọn để học ở Instituto de Educação Física Superior (ISEF), Đại học Kỹ thuật Lisbon, nghiên cứu khoa học thể thao. Ông dạy giáo dục thể chất tại nhiều trường khác nhau sau năm năm, đạt được bằng tốt nghiệp, luôn được điểm cao trong suốt khóa học. Sau khi tham dự các khóa đào tạo huấn luyện được tổ chức bởi Liên đoàn bóng đá Anh và Scotland;cựu huấn luyện viên Andy Roxburgh đã chú ý đến nỗ lực và sự tập trung vào chi tiết của chàng trai trẻ người Bồ Đào Nha. Mourinho đã tìm cách xác định lại vai trò của huấn luyện viên trong bóng đá bằng cách pha trộn lý thuyết huấn luyện với các kỹ thuật động viên đẩy và kỹ thuật tâm lý.

Sự nghiệp huấn luyện viên[sửa | sửa mã nguồn]

Bước khởi đầu[sửa | sửa mã nguồn]

Sau khi rời công việc giáo viên thể dục, Mourinho tìm cách trở thành huấn luyện viên chuyên nghiệp tại quê nhà và trở thành huấn luyện viên đội trẻ tại Vitoria de Setubal trong những năm 1990, tiếp đó là với cương vị chuyên viên thể lực tại Estrela da Amadora, sau đó trinh sát viên tại Ovarense. Mourinho khát khao những thách thức lớn hơn nữa và cơ hội đã đến năm 1992 khi ông được làm thông dịch viên cho một huấn luyện viên nước ngoài hàng đầu. Sir Bobby Robson được bổ nhiệm làm huấn luyện viên của Sporting Lisbon và ông cần một huấn luyện viên địa phương thông thạo tiếng Anh làm thông dịch viên. Trong vai trò là thông dịch viên, Mourinho bắt đầu có những thảo luận về chiến thuật và công tác huấn luyện với Bobby Robson. Robson bị Sporting Lisbon sa thải vào tháng 12 năm 1993 nhưng lại được đối thủ của đội bóng Bồ Đào Nha là FC Porto bổ nhiệm ông làm huấn luyện viên trưởng và Mourinho tiếp tục công tác huấn luyện và thông dịch cho các cầu thủ tại câu lạc bộ mới. Với đội hình gồm những cầu thủ như Ljubinko Drulovic, Domingos Paciencia, Rui Barros, Jorge CostaVitor Baia, Porto đã thống trị bóng đá Bồ Đào nha những năm sau đó. Với Bobby và Mourinho, Porto đã đi đến bán kết Champion League năm 1993-1994, và vô địch Portuguese Cup năm 1994, Portuguese championship mùa 1994–95 và 1995–96, và Siêu Cup Bồ Đào Nha năm 1994, 1995 and 1996. Kế thừa những gì mà Bobby và Mourinho để lại, Porto đã dành được 3 chức vô địch liên tiếp những năm sau đó.

Sau hai năm ở Porto,bộ đôi di chuyển một lần nữa, chuyển sang FC Barcelona vào năm 1996, và Mourinho tiếp tục thể hiện khả năng ngôn ngữ của mình học tập tiếng Catalan cho những thách thức mới. Ông chuyển đến Barcelona và dần trở thành một nhân vật nổi bật trong đội ngũ nhân viên của Barcelona bằng cách dịch tại cuộc họp báo, lập kế hoạch các buổi thực hành và giúp đỡ các cầu thủ thông qua tư vấn và phân tích chiến thuật của phe đối lập. Robson và Mourinho của phong cách bổ sung nhau: người Anh ủng hộ một phong cách tấn công, trong khi Mourinho phủ lựa chọn phòng thủ, và nó đã được kết hợp lại trong sự lập kế hoạch và luyện tập của đội bóng. Sự hợp tác này đã đạt được kết quả Barcelona kết thúc mùa giải với Cúp C2. Robson chuyển sang câu lạc bộ khác vào mùa giải sau đó, nhưng lần này Mourinho đã không đi theo vì Chủ tịch Josep Lluis Nunezcủa Barcelona rất ấn tượng với phẩm chất đặc biệt và trình độ ngoại ngữ của ông nên đã giữ lại làm trợ lý huấn luyện viên. Cả hai vẫn là bạn bè tốt, Mourinho sau đó nói về Robson: {{bquote|"Một trong những điều quan trọng nhất tôi học được từ Bobby Robson là khi bạn thắng, bạn không nên nghĩ bạn là "một đội", và khi bạn thua, bạn không nên nghĩ rằng bạn là rác rưởi".

Ông bắt đầu làm việc với người kế nhiệm của Robson, Louis van Gaal, và ông đã học được nhiều từ phong cách "Hoa tulip thép": sự quyết đoán khi bố trí những chiến thuật linh hoạt, cùng với đó là cách dùng người đầy tính bất ngờ. . Vị trợ lý và huấn luyện viên trưởng kết hợp phương pháp của họ trong các trận đấu và Barcelona giành La Liga hai lần trong hai năm đầu làm huấn luyện viên của Van Gaal. Van Gaal thấy rằng số hai của mình có thực lực tốt hơn nhiều cho một vị trí trợ lý chuyên môn. Ông cho Mourinho phát triển riêng của phong cách huấn luyện của mình và giao cho ông nhiệm vụ huấn luyện FC Barcelona B. Van Gaal cũng cho Mourinho tiếp phụ trách các đội bóng đầu tiên (làm trợ lý của Mourinho tự) cho danh hiệu nhất định, như Copa Catalunya mà Mourinho giành được trong năm 2000.

Benfica và União de Leiria[sửa | sửa mã nguồn]

Cơ hội để trở thành huấn luyện viên hàng đầu đã đến vào tháng 9 năm 2000 tại Benfica để thay thế Jupp Heynckes sau vòng thứ tư Primeira Liga. BLĐ Benfica muốn chỉ định Jesualdo Ferreira trong vài trò là một trợ lý, nhưng Mourinho đã từ chối và chọn Carlos Mozer, một cựu hậu vệ của Benfica, làm "cánh tay phải" của mình.[5]

Khi tôi nói chuyện với van Gaal về việc trở lại Bồ Đào Nha và làm trợ lý tại Benfica, ông ấy nói: "Không, không được. Nói với Benfica nếu họ cần một huấn luyện viên thì được; còn nếu họ muốn một trợ lý thì ở lại đây."[6]

Mourinho chỉ trích gay gắt Ferreira, người mà giống như một thầy giáo của Mourinho vì trong những năm 1980 khi Mourinho là sinh viên tại Lisbon Superior Institute for Physical Education thì Ferreira là một giáo viên ở đó, "Đây là câu chuyện của một con lừa, nó đã làm việc 30 năm nhưng không bao giờ trở thành con ngựa."[7]

Mourinho và Mozer đã chứng tỏ họ là một sự kết hợp tốt, họ đã chiến thắng thuyết phục 3–0 trước đối thủ cạnh tranh Sporting Lisbon vào tháng 12.[8][9] Tuy nhiên trong cuộc bầu cử chủ tịch Benfica João Vale e Azevedo đã thất bại,và vị chủ tịch mới đắc cử Manuel Vilarinho muốn Tonimột người nổi tiếng hơn làm huấn luyện viên. Mặc dù Vilarinho không có ý định sa thải ngay lập tức, Mourinho đã dùng chiến thắng trước Sporting để kiểm tra ý định của chủ tịch, ông yêu cầu câu lạc bộ gia hạn thêm hợp đồng 1 năm.[8] Vilarinho từ chối và Mourinho đã từ chức khỏi vị trí của mình ngay lập tức. Ông rời Sporting Lisbon ngày 5 tháng 12 năm 2000 sau 9 trận. Sau này, Vilarinho đã ăn năn vì khả năng đánh giá yếu kém đã để mất Mourinho:

[Cho tôi] trở lại [và] tôi sẽ làm ngược lại: tôi sẽ gia hạn hợp đồng.

Mourinho tìm được công việc mới của mình tháng 4 năm 2001 với União de Leiria,với 7 trận đấu ông giúp cho câu lạc bộ có được vị trí cao nhất trong lịch sử xếp thứ 5 mùa giải 2000-11 Primeira Liga. Trong mùa giải thứ hai tại União de Leiria, câu lạc bộ đã cạnh tranh vị trí thứ ba và thứ tư trong tháng một. Sau trận thắng 2–1 Paços de Ferreira ngày 27 tháng một, đội xếp thứ ba kém 3 điểm so với đội dẫn đầu và xếp trên 2 ông lớn Porto và Benfica với cách biệt 1 điểm. Mourinho đã gây ra sự chú ý bởi các câu lạc bộ lớn hơn của Bồ Đào Nha.

Porto[sửa | sửa mã nguồn]

Murinho đã tới thay thế Octávio Machado trên băng ghế huấn luyện của FC Portovào tháng 1 năm 2002. Tại thời điểm này Porto ở vị trí thứ 5 tại Primeira Liga (sau Sporting, Boavista, Leiria và Benfica),đã bị loại khỏi Portuguese Cup và xếp cuối bảng Champions League giai đoạn lượt về. Mourinho dẫn dắt đội bóng đến vị trí thứ ba Primeira Liga với cú nước rút dài hời gần như hoàn hảo (Thắng 11–Hòa 2–Thua 2) và đưa ra lời hứa "làm cho Porto vô địch năm tới."

Ông nhanh chóng xác định các cầu thủ trụ cột mà ông tin họ sẽ là xương sống của một Porto hoàn hảo: Vítor Baía, Ricardo Carvalho, Costinha, Deco, Dmitri Alenichev, and Hélder Postiga. Gọi lại đội trưởng Jorge Costa sau 6 tháng cho Charlton Athletic mượn. Và bổ sung một số bản hợp đồng mới Nuno ValenteDerlei từ União de Leiria; Paulo Ferreira từ Vitória de Setúbal; Pedro Emanuel từ Boavista; và Edgaras Jankauskas; Maniche từ Benfica.

2002–2003[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 2003, Mourinho có danh hiệu Primeira Liga đầu tiên với thành tích Thắng 27–Hòa 5–Thua 2, hơn Benfica 11 điểm - đội ông bỏ 2 năm trước đó. Với 86 điểm có được trên 102 điểm tối đa là một kỷ lục ở Primeira Liga kể từ khi mỗi đội thắng được 3 điểm. Mourinho cũng giành được Portuguese Cup (đấu với câu lạc bộ cũ Leiria) và UEFA Cup final trước Celtic trong tháng 5 năm 2003.

2003–2004[sửa | sửa mã nguồn]

Mùa giải tiếp theo chứng kiến ​​những thành công hơn nữa: ông đã dẫn dắt Porto giành chiến thắng trong một trận đấu Siêu cúp Bồ Đào Nha, đánh bại Leiria 1-0. Tuy nhiên họ đã thua UEFA Super Cup 0-1 AC Milan, với pha ghi bàn của Andriy Shevchenko. Porto đã thống trị Primeira Liga và họ kết thúc mùa giải với cách biệt tám điểm, và một chuỗi trận bất bại mà chỉ kết thúc với Gil Vicente, họ bảo vệ danh hiệu thành công trước 5 vòng đấu cuối. Porto mất cúp Bồ Đào Nha vào tay Benfica tháng 5 năm 2004, nhưng hai tuần sau đó, Mourinho đã giành được một giải thưởng lớn: vô địch UEFA Champions League với một chiến thắng 3–0 trước AS Monaco tại Đức. Porto đã loại bỏ Manchester United, Olympique Lyonnais, Deportivo La Coruña trên đường đi đến ngôi vô địch

Chelsea[sửa | sửa mã nguồn]

Mourinho chuyển đến Chelsea năm sau và đã giành được hai danh hiệu Premier League liên tiếp trong năm 2005 và 2006,và các danh hiệu khác trong nước. Ông thường có những phát biểu gây nhiều tranh cãi, nhưng chiến thắng của ông tại Chelsea và Porto đã khiến ông là một trong những huấn luyện viên bóng đá hàng đầu thế giới. Ông được trao tặng danh hiệu là huấn luyện viên bóng đá xuất sắc nhất thế giới do Liên đoàn quốc tế Lịch sử và Thống kê bóng đá (IFFHS) cho 2 năm 2004-05 và 2005-06.|Serie A]]. Năm 2010, ông giành được "cú ăn ba đầu tiên" trong lịch sử Ý, Serie A, Coppa ItaliaUEFA Champions League, do đó trở thành huấn luyện viên thứ ba trong lịch sử bóng đá giành 2 chức VĐ UEFA Champions League với 2 đội khác nhau, sau khi Ernst HappelOttmar Hitzfeld.

Mâu thuẫn với Roman Abramovich[sửa | sửa mã nguồn]

Mâu thuẫn giữa Jose Mourinho và Roman Abramovich bắt đầu từ khi Andriy ShevchenkoMichael Ballack chuyển đến Chelsea vào mùa hè 2006. Hai cầu thủ này 2 ngôi sao của bóng đá thế giới mà Roman Abrmovich hi vọng sẽ mang đến cho Chelsea danh hiệu vô địch Champion League mà Chelsea đang thiếu nhưng kết quả là phong độ không tốt của cả 2 cầu thủ này, đặc biệt là Andriy Shevchenko đã khiến họ thường xuyên phải ngồi nghế dự bị và điều này làm ông Roman Abramovich không hài lòng. Và mâu thuẫn giữa 2 bên trở nên càng thêm trầm trọng khi mùa giải 2006/2007 Chelsea đã mất 2 danh hiệu Premier League về tay Manchester United và nhất là thất bại trước Liverpool tại Champion League khiến báo chí loan tin rằng Jose Mourinho sẽ rời Chelsea sau khi kết thúc mùa giải 2006/2007 tuy nhiên danh hiệu FA Cup và những lời tuyên bố sẽ ở lại của Jose Mourinho đã khiến những tin đồn tạm lắng xuống.

Ngày 8/7/2007 Avram Grant được Roman Abramovich mang về Chelsea với vai trò giám đốc kỹ thuật nhưng bị Jose Mourinho phản ứng mạnh mẽ và tuyên bố Avram Grant sẽ không được can thiệp vào nội bộ đội bóng. Đầu mùa giải 2007/2008 Chelsea F.C. có những bước khởi đầu tương đối tốt khi vươn lên dẫn đầu bảng tại Premier League sau 4 vòng đấu đầu tiên tuy nhiên sau đó chấn thương của Frank LampardDidier Drogba đã khiến phong độ của Chelsea sụt giảm tệ hại khi để thua Aston Villa và hòa Blackburn Rovers, mất luôn ngôi đầu bảng. Mâu thuẫn giữa Jose Mourinho và Andriy Shevchenko lại bùng nổ trở lại khi tiền đạo người Ukraina bỏ lỡ nhiều cơ hội ghi bàn. Và cuối cùng trận hòa Rosenborg 1-1 vào ngày 19/9/2007 tại Champion League như "giọt nước làm tràn ly" mâu thuẫn giữa Jose Mourinho và Roman Abrmovich; cuối cùng sáng ngày 20/8/2007, Jose Mourinho đệ đơn xin từ chức và được ban lãnh đạo Chelsea chấp thuận với khoản bồi thường lên đến 12 triệu Bảng Anh, lập nên kỉ lục về mức bồi thường đối với huấn luyện viên bóng đá kèm 1 điều khoản là ông sẽ không được dẫn dắt 1 đội bóng Premier League nào nũa trong vòng 1 năm, do đó, Jose Mourinho đã từ chối lời mời của Tottenham Hostpur.

Theo một số nguồn tin khác thì Mourinho bị đuổi khỏi Chelsea chỉ vì một tin nhắn nói xấu Abramovich. Ngày Abramovich gọi Mourinho vào phòng làm việc của mình nhằm thông báo về quyết định bổ nhiệm Grant. Trước mặt Abramovich, Mourinho gật gù tỏ vẻ ngoan ngoãn mà chẳng phản đối gì. Cựu huấn luyện viên Porto thậm chí không tỏ chút khó chịu nào trên khuôn mặt. Abramovich yên tâm là Mourinho tán thành với ông. Sau đó, Mourinho rời khỏi phòng Abramovich rồi lấy máy điện thoại ra nhắn cho Chủ tịch Chelsea - Bruce Buck rằng: "Ôi Roman đúng là chả biết gì về bóng đá. Tại sao tôi lại an ủi Mourinho. Song điều đáng chú ý là Buck và Abramovich thời điểm đó dùng cùng một chiếc điện thoại Nokia N95 màu đen. Trong một buổi họp giữa Buck và Abramovich vào ngày 1/9/2007, 2 người để điện thoại ngay cạnh nhau và Abramovich đã cầm nhầm chiếc của Buck về nhà. Để rồi, ông phát hiện ra cái tin nhắn kia của Mourinho. Abramovich tức sôi máu, cộng thêm việc Chelsea liên tiếp thua Aston Villa (2/9) hòa Blackburn (15/9) và Rosenborg (19/9), ông liền đuổi việc Mourinho.[10]

Sự ra đi của Jose Mourinho đã làm cả thế giới bóng đá bàng hoàng, nhất là các cổ động viên và các cầu thủ Chelsea; họ càng tức giận hơn nữa khi Avram Grant, 1 người ít tên tuổi lên thay vị trí của Mourinho. Sự ra đi của Jose Mourinho báo hiệu 1 cuộc tháo chạy hàng loạt của các của các cầu thủ Chelsea. Dù vậy đến lúc này (tháng 01/2008) vẫn chưa có cầu thủ "con cưng" nào của Jose ra đi cả: Frank Lampard đã cam kết ở lại Chelsea đến hết sự nghiệp, Diddier Drogba đã nhiều lần đòi ra đi nhưng vẫn chưa có CLB nào hỏi mua (gần đây AC Milan đã từ chối). "Bài toán" Drogba xem ra rất khó giải quyết. Hiện nay Didier Drogba đã chuyển sang thi đấu cho đội Galatasaray (Thổ Nhĩ Kỳ).

Inter Milan[sửa | sửa mã nguồn]

J. Mourinho tại Inter năm 2009

Ngày 2/6/2008, Mourinho bắt đầu sự nghiệp tại Inter Milan thay thế cho Roberto Mancini. Ở đây có thành công rực rỡ nhất trong sự nghiệp huấn luyện viên của mình.

Ngày 02 tháng 6 năm 2008, Mourinho được chỉ định làm người kế nhiệm của Roberto Mancini tại Inter trong một hợp đồng ba năm. Ông đã chọn Giuseppe Baresi, một cựu cầu thủ Inter và cựu huấn luyện viên trưởng của học viện thanh thiếu niên làm trợ lý cho ông. Đến cuối kỳ chuyển nhượng, ông đã mang lại ba cầu thủ mới vào là cầu thủ chạy cánh Mancini, tiền vệ Sulley Muntari Ghana và cầu thủ chạy cánh người Bồ Đào Nha Ricardo Quaresma.

Trong mùa giải đầu tiên của ông là huấn luyện viên trưởng Inter, Mourinho đã giành được Siêu Cúp nước Ý sau khi đánh bại đối thủ truyền kiếp A.S. Roma trên chấm phạt đền và hoàn thành đầu Serie A. Tuy nhiên, đội lại bị loại với tổng tỉ số 2-0 bởi Manchester United trong trận knock-out đầu tiên vòng 1/8 của UEFA Champions League, và ông cũng không thành công để giành Coppa Italia, (Inter bị đánh bại với tổng tỉ số 3-1 của Sampdoria trong trận bán kết).

Mặc dù thành công trong nước của mình trong chiến thắng Scudetto, mùa giải đầu tiên của Jose Mourinho ở Italia đã được xem là đáng thất vọng của một số người hâm mộ Inter khi họ thất bại trong việc cải thiện màn trình diễn của người tiền nhiệm Roberto Mancini của mình tại Champions League. Inter đặt trong một loạt các buổi trình diễn mờ nhạt của nhóm trong đó có một cú sốc khi thua trước sân nhà 1-0 trong cuộc đụng đầu với Panathinaikos.

Mourinho cũng gây ra những tranh cãi ngay trong bóng đá Ý thông qua các mối quan hệ gây tranh cãi của ông với giới báo chí Ý và các phương tiện truyền thông, và mối hận thù với chính Serie A huấn luyện viên Carlo Ancelotti như, sau đó là của AC Milan, Luciano Spalletti của Roma, và Claudio Ranieri của Juventus. Tại một cuộc họp báo tháng 3 năm 2009, ông đã xúc phạm hai đối thủ đầu tiên bằng cách tuyên bố họ sẽ kết thúc mùa giải mà không có lấy một danh hiệu nào, và cáo buộc các nhà báo thể thao Ý.

Ngày 16 tháng năm 2009, Inter đoạt danh hiệu Serie A. Ngày 28 tháng 7 năm 2009, Mourinho đã được đồn là sẽ sang Manchester United khi Alex Ferguson nghỉ hưu.

Theo chân Mourinho, trong đợt chuyển nhượng. Adriano rời Inter vào tháng 04 năm 2009, và việc xuất cảnh của tiền đạo người Brazil đã được theo sau bộ đôi người Argentina Julio Cruz và Hernán Crespo. Tiền vệ tấn công huyền thoại Bồ Đào Nha Luís Figo và cựu binh đã nghỉ hưu. Figo rời Inter theo Mancini. Mourinho đã ký hợp đồng với tiền đạo Argentina Diego Milito. Có lẽ chữ ký của ông đáng chú ý nhất của mùa hè mùa giải thứ hai của ông đã được một thỏa thuận trao đổi của Zlatan Ibrahimovic cho tiền đạo Cameroon của Barcelona Samuel Eto'o.

Ricardo Quaresma từ câu lạc bộ cũ của Mourinho FC Porto đã được xem như là một liên kết còn thiếu trong đội hình Inter, nhưng đã gây tất vọng và sẽ bị đẩy đến Chelsea ở giữa mùa giải. Inter thiếu một tiền vệ sáng tạo. Trong nỗ lực của họ để đối phó với vấn đề này, Inter đã ký hợp đồng với tiền vệ người Hà Lan Wesley Sneijder từ Real Madrid.

Mourinho một lần nữa gây ra tranh cãi trong mùa hè với các luận điểm của mình với đội tuyển quốc gia Italia huấn luyện viên Marcello Lippi. Lippi dự đoán rằng Juventus sẽ giành Scudetto ở mùa 2009-10. Các năm trước, Lippi dự đoán Inter sẽ vô địch.

Inter chật vật trong 2 trận đấu đầu tiên của mùa giải mới. Tuy nhiên, như ông đã xây dựng một tiền vệ đáng gờm với Sneijder ở trung tâm với Thiago Motta và cựu binh Javier Zanetti và Dejan Stankovic. Inter đã ghi điểm số hơn 30 bàn thắng (tính đến cuối tháng mười một).

Có thể điểm lại một số sự kiện của ông ở Inter như: Ngay ở trận đầu tiên ra mắt khán giả tại Serie A, Mourinho đã khơi mào cho một cuộc "đấu khẩu" và đối thủ của ông là giám đốc của CLB Catania, Pietro Lo Monaco. Trong khi ông này cho rằng Mourinho "xứng đáng nhận một cái tát" thì "Mr Special One" đáp lại bằng một câu nói đầy mỉa mai. "Lo Monaco? Tôi không biết ông ta… Tôi chỉ biết Tibetan Monaco (thầy tu), Bayern Monaco (Bayern Munich) hay Monaco Grand Prix…". Cho đến thời điểm này, câu "Monaco là ai?" vẫn được là coi là một câu nói lột tả tất cả những sự ngạo mạn của Mourinho. trong buổi ra mắt, Mourinho đã nói tiếng Italia, cụ thể là ngôn ngữ ở vùng Milan, một ấn tượng khá sâu sắc với các CĐV Inter về một huấn luyện viên biết nói thông thạo tiếng địa phương. Đây có thể coi là một sự chuẩn bị khá tốt của Mourinho bởi trước khi nhận lời dẫn dắt Inter, ông đã phải bỏ ra gần 1 năm để thuê gia sư học tiếng Italia.

Với 2 năm dẫn dắt Inter, Mourinho tiếp tục duy trì được thành tích bất bại trên sân nhà. Trong suốt mùa giải vừa qua, Inter của Mourinho đã thắng tổng cộng 15 trận và chỉ chịu chia điểm đúng 4 lần tại Giuseppe Meazza. Một thành tích có thể coi là đáng nể với tài năng của cựu huấn luyện viên Chelsea. Sau một mùa giải tiếp quản Inter và tiếp quản bộ khung được xây dựng bởi người tiền nhiệm Roberto Mancini để lại, Mourinho bắt đầu tăng cường lực lượng cho Nerazzurri. Đẩy Ibrahimovic ra đi, Mourinho lần lượt đưa Lucio, Samuel Eto’o, Sneijder, Thiago Motta và Diego Milito về Giuseppe Meazza. Trong 5 bản hợp đồng điển hình này, thương vụ Sneijder được đánh giá là thành công nhất khi tiền vệ người Hà Lan là mắt xích quan trọng bậc nhất mang về cú ăn ba vĩ đại nhất cho Inter.

Khi Inter vượt qua Barcelona tại bán kết Champions League, Mourinho đã lao vào trong sân bóng, chạy tung tăng khắp sân và ăn mừng như một đứa trẻ. Hành động của người từng có thời gian làm việc tại Nou Camp với tư cách là trợ lý ngôn ngữ đã khiến cho các cules của Barcelona "nóng mặt". Điển hình nhất là trường hợp của Valdes khi thủ thành của Barca đã không thể kiên nhẫn và có hành động xô xát với huấn luyện viên người Bồ. Với tài năng của mình, Mourinho đã mang về cho Inter một chiến thắng tưng bừng trước ĐKVĐ châu Âu Barcelona. Chơi tại Giuseppe Meazza, Inter đã tận dụng thành công những lợi thế của mình và có chiến thắng 3-1 dù cho họ là đội bóng bị dẫn bàn trước. Chiến tích này vẫn được lấy nền tảng từ lối chơi phòng ngự phản công sắc sảo.

Trong cuộc đời cầm quân, Mourinho đã tuyên bố ông sẽ không thua tại Stamford Bridge và ông đã chứng minh mình không nói khoác. Inter làm khách tại thành London với thắng lợi 2-1 mong manh ở vòng 1/8. Tại Stamford Bridge, với lối chơi phòng ngự phản công hợp lý, Inter đã có chiến thắng 1-0 và có tên ở vòng tứ kết sau khi vượt qua Chelsea với tổng tỷ số 3-1, ngoài ra dưới sự dẫn dắt của Leonardo, các tifosi mong chờ vào một luồng gió mới giúp Rossoneri có thể tạo ra được một đối trọng lớn với Inter nhưng ở ngay vòng đấu thứ 2 khi hai đội chạm trán nhau, Inter đã chứng minh vẫn tồn tại một khoảng cách rất lớn giữa hai gã khổng lồ thành Milan bằng chiến thắng hủy diệt 4-0. Những cầu thủ ghi bàn cho Inter là Diego Milito, Maicon và Wesley Sneijder.

Bất chấp sự cao ngạo về tính cách, Mourinho vẫn đi vào lịch sử Italia với tư cách là huấn luyện viên đầu tiên một đội bóng Serie A có được cú ăn 3 lịch sử. Chiến thắng 2-0 đầy thuyết phục trước Bayern Munich trong trận chung kết đã giúp Inter hoàn tất cú ăn ba danh hiệu:Scudetto, Coppa Italia và Champions League. Đây chính là đỉnh cao danh vọng bậc nhất trong sự nghiệp của huấn luyện viên luôn tự coi mình là "người đặc biệt". Đây cũng sẽ là lời chia tay ấn tượng nhất cho của Mourinho trước khi ông ra đi tìm cho mình thử thách ở những cuộc phiêu lưu mới. Từ tháng 5/2010, Mourinho chuyển sang làm huấn luyện viên cho câu lạc bộ xuất sắc nhất thế kỉ 20: Real Madrid.

Real Madrid[sửa | sửa mã nguồn]

Mourinho đã đến Real Madrid để đón chờ những thử thách mới trong sự nghiệp cầm quân của mình sau khi đạt được đến đỉnh cao cùng Inter Milan trong mùa giải vừa qua với cú ăn ba vĩ đại. Hầu như tất cả mọi người đều tin rằng huấn luyện viên Mourinho sẽ sớm có được những thành công ở Real Madrid bởi đội bóng này vốn đã là một tập thể rất mạnh của những ngôi sao sáng giá nhất trên bầu trời bóng đá. Tuy nhiên, chiến thuật gia người Bồ Đào Nha cho rằng ông vẫn còn phải làm rất nhiều việc mới có thể biến Real Madrid trở thành một cỗ máy chiến thắng. Ông nói: "Ai cũng đang nói tới những chiến thắng và cả các danh hiệu. Nhưng điều đó sẽ không thể trở thành hiện thực nếu như chúng ta không làm việc nghiêm túc.""Tôi đang lên các kế hoạch cho Real Madrid trong thời gian tới để đảm bảo rằng chúng tôi có được sự chuẩn bị tốt nhất trước khi bước vào mùa bóng mới. Ở đây, vẫn còn rất nhiều việc phải làm và nên nhớ rằng Real Madrid đã trắng tay trong cả mùa giải vừa qua."[11]

Jose Mourinho cũng chính thức chỉ định cựu trung vệ của Real, Aitor Karanka vào Ban huấn luyện của Club Blanco ở mùa giải tiếp theo. Karanka là vị huấn luyện viên thứ tư của Jose Mourinho sau Rui Faria, Silvino Louro và Jose Morais. Và cũng giống như những người này, hợp đồng của Karanka với Real Madrid sẽ có thời hạn 4 năm, còn mức lương cụ thể chưa được tiết lộ. Nhưng dẫu sao, được trở về Real lại được làm việc cạnh "Người đặc biệt" có lẽ đã là niềm vinh dự quá lớn cho Karanka.[12]

Sau khi ký hợp đồng với Angel Di Maria, huấn luyện viên Jose Mourinho cho biết ông sẽ tiếp tục mua những cầu thủ với mục tiêu phục vụ cho sự phát triển của đội bóng. Trong những mùa giải vừa qua, Real Madrid là một trong những đội bóng mà vai trò của huấn luyện viên thường không được đánh giá cao trong những thương vụ chuyển nhượng. Đa số các vụ mua bán cầu thủ đều do tay các vị chủ tịch "đạo diễn", như vụ Chủ tịch Perez mua Figo hay Zidane. Chính vì vậy, nhằm tránh vào vết xe đổ của các đời huấn luyện viên trước, Jose Mourinho đã tuyên bố rằng ông sẽ chỉ mua những cầu thủ với mục tiêu phục vụ cho sự phát triển của đội bóng. Tính tới thời điểm này, Real Madrid mới chỉ chào đón ba tân binh là Di Maria, Pedro Leon và Canales, những cầu thủ còn khá trẻ. Mourinho đã cho biết: "Chúng tôi không phải những nhà vô địch trên thị trường chuyển nhượng. Chúng tôi sẽ không ký hợp đồng với những cầu thủ đắt giá nhất thế giới, hay xuất sắc nhất thế giới. Chúng tôi muốn những cầu thủ có tiềm năng cao song lại có giá cả phải chăng. Chúng tôi muốn đầu tư cho tương lai của đội bóng."[13]

Quay trở lại Chelsea[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày 3/6/2013, sau ba năm gắn bó với Câu lạc bộ Hoàng gia Tây Ban Nha Real Madrid, Mourinho lần thứ hai quay trở lại nước Anh với tư cách là Huấn luyện viên trưởng của câu lạc bộ Chelsea

Trong lần trở lại Chelsea sau nửa đầu mùa giải 2013-2014 với kết quả không được như ý muốn, Mourinho đã đề nghị ông chủ Roman Abramovich cho phép ông áp dụng lối chơi bóng thực dụng sở trường và được ông chủ chấp thuận, đồng thời bổ sung các cầu thủ trẻ hợp với phong cách của ông. Với sự thay đổi này Chelsea đã có kết quả tích cực rõ rệt, đến vòng 26 giải Ngoại Hạng Anh, Chelsea đã lên ngôi đầu bảng và tràn trề cơ hội vô địch. Đây cũng là bước đi khôn ngoan của Mourinho khi ông được nắm trong tay nhiều quyền lực hơn, được tự quyết về chiến thuật lẫn chiến lược phát triển đội bóng. Điển hình là ông đã cho phép bán đi tiền vệ Juan Mata cho Manchester United, cầu thủ được bình chọn xuất sắc nhất CLB trong 2 mùa giải liên tiếp 2011-2012, 2012-2013 vì ông cho rằng Juan Mata không hợp với phong cách bóng đá thực dụng của ông. Ban đầu sự việc này làm cho nhiều cổ động viên không hài lòng đồng thời cũng gây sốc cho nhiều người, tuy nhiên ông đã chứng minh bản thân ông đúng khi đưa Chelsea giành chiến thắng liên tiếp, dẫn đầu bảng xếp hạng sau 26 vòng đấu mà không cần sử dụng tiền vệ Juan Mata. Ông đã thay thế vị trí tiền vệ hộ công của Juan Mata bằng tài năng trẻ Oscar.

Phong cách huấn luyện[sửa | sửa mã nguồn]

Là một trong những huấn luyện viên bóng đá xuất sắc nhất thế giới hiện nay, khi mới chỉ ngoài 40 tuổi Mourinho đã đoạt vô số các danh hiệu và am hiểu sâu rộng về các nền bóng tại các giải vô địch quốc gia Bồ Đào Nha, Anh, Italia, Tây Ban Nha.

Mourinho luôn đề cao tính thực dụng và kết quả cuối cùng chứ không phải là lối chơi hoa mỹ, đẹp mắt. Tất cả các đội bóng do Mourinho huấn luyện đều ưu tiên cho lối chơi áp sát toàn sân, phòng ngự chủ động và phản công nhanh. Mourinho luôn có tư duy giữ sạch lưới nhà trước khi ghi bàn vào lưới đối thủ. Vì vậy trong giai đoạn đầu dẫn dắt Chelsea từ 2004-2007, và Inter sau đó thì Chelsea và Inter Milan luôn có những chiến thắng tối thiểu, ít bàn thắng, bù lại thì 2 đội bóng này rất ít khi thất bại và cũng ít bị thủng lưới. Chiến thắng tối thiểu nhưng đem đến kết quả tối đa và Mourinho đã biến những đội bóng mà ông dẫn dắt thành những đội bóng rất khó bị đánh bại.

Bằng chứng là các kỷ lục điểm số vô địch Ngoại hạng anh với 95 điểm, chỉ thủng lưới 15 bàn trong một mùa giải của Chelsea.

Khi chuyển đến Real Madrid, CLB truyền thống ưu tiên lối chơi tấn công nên Mourinho có phần nào gượng ép thay đổi phong cách thực dụng của mình để đáp ứng ý nguyện của ban lãnh đạo Real Madrid, và thực tế Mourinho cũng đập tan những hoài nghi về lối chơi ghi ít bàn thắng bằng chức vô địch La Liga với Real Madrid mùa giải 2011-2012 với kỷ lục điểm số 100 điểm, kỷ lục bàn thắng ghi được là 121 bàn trong một mùa giải. Điều này cho thấy khi cần thiết Mourinho cũng có thể biến đội bóng của ông trở thành một đội bóng tấn công mạnh mẽ chứ không phải chỉ biết phòng ngự phản công như thường thấy.

Tuy nhiên vào giai đoạn Mourinho dẫn dắt Real Madrid thì CLB đại kình địch Barcelona đang ở giai đoạn "cực thịnh", đồng thời Mourinho phải từ bỏ một phần phong cách thực dụng thường thấy dẫn đến Real Madrid thường có những kết quả không tốt vào giai đoạn 2012-2013, kèm theo là mâu thuẫn với một số cầu thủ và ban lãnh đạo nên Mourinho đã chia tay Real Madrid để quay về với CLB Chelsea, nơi ông được tự do sử dụng phong cách của mình.

Để áp dụng thành công lối chơi thực dụng, các mẫu cầu thủ ưa thích của Mourinho đều là những cầu thủ toàn diện về tấn công lẫn phòng thủ, tốc độ, thể lực và cả tinh thần thi đấu mạnh mẽ. Ngay cả một tiền đạo hay tiền vệ tấn công khi cần thiết vẫn phải tham giam phòng ngự để bảo vệ kết quả có lợi. Hoặc để chơi rắn, áp sát đối phương liên tục Mourinho ưa thích các mẫu cầu thủ có thể hình và thể lực tốt, tốc độ cao để phòng ngự từ giữa sân, ngăn cản các đường bóng của đối thủ như Michael Essien, Makelele, Khedira...đồng thời có khả năng chuyền xa, sút xa tốt để phản công nhanh như Xabi Alonso, Wesley Sneijder, Frank Lampard.. Các tiền đạo ưa thích của Mourinho như Drogba, Diego Milito..đều là những mẫu tiền đạo có thể hình, quyết đoán khi dứt điểm, có khả năng tranh chấp tốt, khả năng ghi bàn bằng đầu tốt, sút xa. Mourinho cũng ưa dùng những cầu thủ tấn công 2 bên cánh có tốc độ cao, thường di chuyển vào trong để ghi bàn như Cristinano Ronaldo, Eden Hazard, Robben...

Lối chơi thực dụng đồng nghĩa với việc Mourinho đề cao tính kỷ luật cao và tuân thủ chiến thuật, các cầu thủ do ông huấn luyện đều phải chấp hành tuyệt đối các yêu cầu về chiến thuật của ông. Các cầu thủ có lỗi chơi ngẫu hứng như Kaka hoặc không tuân theo chiến thuật của ông thường sẽ phải ngồi ghế dự bị, bất chấp tài năng của họ ra sao. Điều đó nói lên tính cách nghiêm khắc và cứng rắn của Mourinho.

Mourinho cũng nổi tiếng với vai trò là một nhà quản lý nhân sự, khi ông đến đội bóng nào thì các cầu thủ đề rất tin tưởng vào ông. Những cầu thủ do ông phát hiện đưa về đội bóng đều đa số là các bản hợp đồng thành công, dưới sự dẫn dắt của Mourinho rất nhiều cầu thủ trở nên hoàn thiện hơn hoặc đạt đến đẳng cấp siêu sao như Cristinano Ronaldo, Mesut Ozil, Frank Lampard, Wesley Sneijder, Raphael Varane, Eden Hazard, Oscar.. ông cũng thành công trong việc nâng cao phong độ và khả năng thi đấu lâu dài cho những cầu thủ lớn tuổi như Makelele, Lampard, John Terry..

Với cá tính mạnh mẽ và bản chất thông minh, Mourinho luôn sử dụng những phát ngôn "tâm lý chiến" trước và sau trận đấu tấn công vào đối thủ giúp ông đạt không ít những kết quả có lợi. Đồng thời ông luôn bảo vệ học trò trước những dư luận truyền thông giúp cho đội bóng của ông luôn thi đấu ổn định.

Thống kê sự nghiệp huấn luyện viên[sửa | sửa mã nguồn]

Thống kê dẫn dắt[sửa | sửa mã nguồn]

Số liệu thống kê chính xác tới 21 August 2013.
CLB Quốc gia Bắt đầu Kết thúc Thống kê
TT W D L GF GA GD Thắng %
Benfica Cờ của Bồ Đào Nha 20 Tháng 9 2000 5 Tháng 12 2000 &0000000000000011.00000011 &0000000000000006.0000006 &0000000000000003.0000003 &0000000000000002.0000002 &0000000000000017.00000017 &0000000000000009.0000009 +8 &0000000000000054.55000054,55
União de Leiria Cờ của Bồ Đào Nha 14 Tháng 4 2001 20 Tháng 1 2002 &0000000000000029.00000029 &0000000000000015.00000015 &0000000000000008.0000008 &0000000000000006.0000006 &0000000000000049.00000049 &0000000000000032.00000032 +17 &0000000000000051.72000051,72
Porto Cờ của Bồ Đào Nha 23 Tháng 1 2002 26 Tháng 5 2004 &0000000000000124.000000124 &0000000000000090.00000090 &0000000000000021.00000021 &0000000000000013.00000013 &0000000000000251.000000251 &0000000000000092.00000092 +159 &0000000000000072.58000072,58
Chelsea Cờ của Anh 2 Tháng 6 2004 20 Tháng 9 2007 &0000000000000185.000000185 &0000000000000124.000000124 &0000000000000040.00000040 &0000000000000021.00000021 &0000000000000330.000000330 &0000000000000119.000000119 +211 &0000000000000067.03000067,03
Internazionale Cờ của Ý 2 Tháng 6 2008 28 Tháng 5 2010 &0000000000000108.000000108 &0000000000000067.00000067 &0000000000000026.00000026 &0000000000000015.00000015 &0000000000000185.000000185 &0000000000000094.00000094 +91 &0000000000000062.04000062,04
Real Madrid Cờ của Tây Ban Nha 31 Tháng 5 2010 1 Tháng 6 2013 &0000000000000178.000000178 &0000000000000128.000000128 &0000000000000028.00000028 &0000000000000022.00000022 &0000000000000475.000000475 &0000000000000168.000000168 +307 &0000000000000071.91000071,91
Chelsea Cờ của Anh 3 Tháng 6 2013 hiện tại &0000000000000002.0000002 &0000000000000002.0000002 &-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1.0000000 &-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1.0000000 &0000000000000004.0000004 &0000000000000001.0000001 +3 &0000000000000100.000000100,000
Tổng số &0000000000000637.000000637 &0000000000000432.000000432 &0000000000000126.000000126 &0000000000000079.00000079 &0000000000001311.0000001.311 &0000000000000515.000000515 +796 &0000000000000067.82000067,82

Danh sách các mùa giải[sửa | sửa mã nguồn]

Vô địch Hạng nhì Hạng ba / Bán kết Chưa hoàn thành
Mùa giải CLB Quốc gia Trong nước Quốc tế Tổng số cúp
League Cup LC SC UCL UEL USC
2000–01 Benfica Cờ của Bồ Đào Nha 6th 4R 1R 0
Leiria Cờ của Bồ Đào Nha 5th
2001–02 Cờ của Bồ Đào Nha 4th 4R 0
Porto Cờ của Bồ Đào Nha 3rd 2GS
2002–03 Cờ của Bồ Đào Nha Vô địch Vô địch Vô địch 3
2003–04 Cờ của Bồ Đào Nha Vô địch Nhì Vô địch Vô địch Nhì 3
2004–05 Chelsea Cờ của Anh Vô địch 5R Vô địch Bán kết 2
2005–06 Cờ của Anh Vô địch Bán kết 3R Vô địch R16 2
2006–07 Cờ của Anh Nhì Vô địch Vô địch Nhì Bán kết 2
2007–08 Cờ của Anh 5th Nhì GS 0
2008–09 Internazionale Cờ của Ý Vô địch Bán kết Vô địch R16 2
2009–10 Cờ của Ý Vô địch Vô địch Nhì Vô địch 3
2010–11 Real Madrid Cờ của Tây Ban Nha Nhì Vô địch Bán kết 1
2011–12 Cờ của Tây Ban Nha Vô địch QF Nhì Bán kết 1
2012–13 Cờ của Tây Ban Nha Nhì Nhì Vô địch Bán kết 1
2013–14 Chelsea Cờ của Anh

Kỷ lục bất bại sân nhà lần đầu[sửa | sửa mã nguồn]

Từ ngày 23 tháng 2 2002 tới 2 tháng 4 2011, Mourinho có chuỗi trận 150 trận bất bại trên sân nhà: 38 (Thắng 36–Hòa 2) với Porto, 60 (Thắng 46–Hòa 14) với Chelsea, 38 (Thắng 29–Hòa 9) với Internazionale và 14 (Thắng 14–Hòa 0) với Real Madrid. Kỷ lục đó kết thúc bởi Sporting de Gijón vào 2 tháng 4 2011, khi họ đánh bại Real Madrid 1–0 ngay tại sân vận động Santiago Bernabéu StadiumLa Liga. Sau trận đấu, Mourinho bước vào phòng thay đồ của Gijón và chúc mừng họ.[14] Trận thua trên sân nhà trước đó là Porto thua 3–2 Beira-Mar ngày 23 tháng 2 2002.[15][16]

Kỷ lục bất bại sân nhà lần thứ 2[sửa | sửa mã nguồn]

Mourinho hiện đang có 33 trận bất bại trên sân nhà: 31(Thắng 27-Hòa 4) với Real Madrid và 2 (Thắng 2-Hòa 0) với Chelsea.

Các danh hiệu trong sự nghiệp huấn luyện viên[sửa | sửa mã nguồn]

Cờ của Bồ Đào Nha Porto (2002–2004)
Cờ của Anh Chelsea (2004–2007)
Cờ của Ý Internazionale (2008–2010)
Cờ của Tây Ban Nha Real Madrid (2010–2013)

Các danh hiệu cá nhân[sửa | sửa mã nguồn]

  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất do UEFA trao tặng năm 2002/03
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất do UEFA trao tặng năm 2003/04
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên đội bóng của năm do UEFA trao tặng năm 2002/03
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên đội bóng của năm do UEFA trao tặng năm 2003/04
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên đội bóng của năm do UEFA trao tặng năm 2004/05
  • Huấn luyện viên trong năm của Serie A 2009, 2010
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất do Portuguese Liga trao tặng năm 2002/03
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất do Portuguese Liga trao tặng năm 2003/04
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất do World Soccer Magazine trao tặng năm 2003/04
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất do World Soccer Magazine trao tặng năm 2004/05
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất do BBC Sport trao tặng năm 2004/05
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất năm: Onze d'Or (Onze Vàng) do tạp chí Onze Mondial trao tặng năm 2005
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất tháng 11/ 2004; 1/ 2005; 3/ 2007 do FA Premier League trao tặng
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất do FA Premier League trao tặng năm 2004/05
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất do FA Premier League trao tặng năm 2005/06
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất (Oscar del Calcio) do Hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp Italia (AIC) bầu chọn năm 2009
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất Thế Giới do IFFHS trao tặng năm 2004
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất Thế Giới do IFFHS trao tặng năm 2005
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất Thế Giới do IFFHS trao tặng năm 2010
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất Thế Giới do Hiệp hội truyền thông thể thao quốc tế AIPS trao tặng năm 2010
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất do tạp chí World Soccer trao tặng năm 2010.[17]
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất Bồ Đào Nha do FPF trao tặng năm 2010, 2011
  • Đoạt danh hiệu huấn luyện viên Xuất sắc nhất Thế Giới do FIFA trao tặng năm 2010

Các câu lạc bộ đã huấn luyện[sửa | sửa mã nguồn]

Phát biểu[sửa | sửa mã nguồn]

  • "Đừng cho là tôi kiêu ngạo nhưng với việc giành chức Vô địch châu Âu, tôi nghĩ mình là Người đặc biệt!"[18].
  • "Lẽ ra tôi ở nhà, bật TV kênh Eurosport, xem một trận đấu của Việt Nam còn hay hơn trận này (trận đấu giữa Real và Sevilla)"[19]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ José Mourinho Player Profile. footballzz.co.uk Retrieved 12 March 2011.
  2. ^ José Mourinho's mission accomplished as Real Madrid seal title. The Guardian. Retrieved 3 May 2012.
  3. ^ “José Mourinho returns to Chelsea and tells fans: 'I am one of you now'”. The Guardian. 3 tháng 6 năm 2013. Truy cập ngày 22 tháng 8 năm 2013. 
  4. ^ Jason Cowley. “NS Man of the year - Jose Mourinho” (bằng Tiếng Anh). New Statesman. Truy cập ngày 3 tháng 6 năm 2012. “His father, Felix, was a professional footballer, a goalkeeper who played on one occasion for Portugal, and his mother, Maria Julia, was a primary-school teacher from a wealthy family” 
  5. ^ “Mozer fired as InterClube coach”. BBC Sport. 1 tháng 5 năm 2008. Truy cập ngày 20 tháng 10 năm 2008. 
  6. ^ Menicucci, Paolo. "The Master And His Apprentice on UEFA.COM", UEFA, Milan, 17 May 2010. Retrieved 1 September 2010.
  7. ^ Sinnott, John (18 tháng 9 năm 2007). “Low down on Porto”. BBC Sport. Truy cập ngày 20 tháng 10 năm 2008. 
  8. ^ a ă “If something got in his way – which is winning – he would leave”. The Guardian (London). 17 tháng 1 năm 2007. Truy cập ngày 20 tháng 10 năm 2008. 
  9. ^ “Benfica Lisbon 3 – 0 Sporting CP Lisbon”. Soccerway. 3 tháng 12 năm 2000. Truy cập ngày 20 tháng 10 năm 2008. 
  10. ^ http://www.bongda.com.vn/Nhan-vat-Su-kien/285349_Vu_Mourinho_bi_Abramovich_duoi_lan_1_Vi_tin_nhan%E2%80%A6_noi_xau_sep.aspx
  11. ^ “Jose Mourinho: "Ở Real vẫn còn nhiều việc phải làm"” (Thông cáo báo chí). 6 tháng 6 năm 2010. Truy cập ngày 3 tháng 6 năm 2012. 
  12. ^ Mourinho bổ sung "vây cánh" ở Real Madrid VTC News, 7/06/2010 06:22
  13. ^ “Jose Mourinho quyết "cách mạng" tại Real Madrid” (Thông cáo báo chí). TT&VH Online/Vietnam+. 17/07/2010. Truy cập ngày 3 tháng 6 năm 2012.  Đã bỏ qua văn bản “ 09:22 ” (trợ giúp)
  14. ^ (Preciado: "Mourinho entered the locker room and congratulated us"); Marca, 2 April 2011 (tiếng Tây Ban Nha)
  15. ^ “Mourinho's unbeaten home run ends”. London: BBC. 2 tháng 4 năm 2011. Truy cập ngày 2 tháng 4 năm 2011. 
  16. ^ Lowe, Sid (4 tháng 4 năm 2011). “After nine years, 151 games and four clubs, José Mourinho's record ends”. The Guardian (London). Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2012. 
  17. ^ “Xavi voted World Soccer Player of the Year” (Thông cáo báo chí). World Soccer. 16/12/2010. Truy cập 17/12/2010. 
  18. ^ [1]
  19. ^ http://www.tin247.com/mourinho_muon_bong_da_viet_nam_de_chi_trich_trong_tai-5-21697213.html

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]