Đội tuyển bóng đá quốc gia Ý

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
 Ý

Huy hiệu

Tên khác Azzurri
(Đội quân thiên thanh)
Hiệp hội Liên đoàn bóng đá Ý
(Federazione Italiana Giuoco Calcio)
Huấn luyện viên Alessandro Conte
Đội trưởng Gianluigi Buffon
Thi đấu nhiều nhất Gianluigi Buffon (137)
Ghi bàn nhiều nhất Luigi Riva (35)
Mã FIFA ITA
Xếp hạng FIFA 13 (9.2014)
Cao nhất 1 (11.1993, 2.2007, 4-6.2007, 9.2007)
Thấp nhất 16 (4.1994, 10.2010)
Hạng Elo 14 (15.8.2014)
Elo cao nhất 1 (10.6.1934 - 3.1940, 12.1940 - 11.1945, 7,8.2006)
Elo thấp nhất 21 (1.11.1959)
Trang phục chính
Trang phục phụ
Trận quốc tế đầu tiên
 Ý 6 - 2 Pháp 
(Milano, Ý; 15 tháng 5, 1910)
Trận thắng đậm nhất
 Ý 9 - 0 Hoa Kỳ 
(Brentford, Anh; 2 tháng 8, 1948)
Trận thua đậm nhất
 Hungary 7 - 1 Ý 
(Budapest, Hungary, 6 tháng 4, 1924)

Giải Thế giới
Số lần tham dự 18 (lần đầu vào năm 1934)
Kết quả tốt nhất Vô địch: 1934, 1938, 19822006
Giải vô địch bóng đá châu Âu
Số lần tham dự 7 (lần đầu vào năm 1968)
Kết quả tốt nhất Vô địch: 1968
Cúp Liên đoàn các châu lục
Số lần tham dự 2 (lần đầu vào năm 2009)
Kết quả tốt nhất Hạng 3, 2013
Thành tích Huy chương Olympic
Bóng đá nam
Vàng Berlin 1936 Đồng đội
Đồng Amsterdam 1928 Đồng đội
Đồng Athens 2004 Đồng đội

Đội tuyển bóng đá quốc gia Ý (Italia), còn có biệt danh là "Azzurri", là đội tuyển của Liên đoàn bóng đá Ý và đại diện cho bóng đá Ý trên bình diện quốc tế. Ý được xem là một trong những đội tuyển quốc gia mạnh nhất thế giới: là đội bóng thành công thứ nhì trong lịch sử World Cup chỉ sau Brazil (5 lần vô địch) với 4 chức vô địch (1934, 1938, 19822006), 2 lần về nhì (1970, 1994), 1 lần về ba (1990) và 1 lần đứng hạng tư (1978). Ý cũng đã giành được một chức vô địch Euro vào năm 1968, và 2 lần về nhì (2000, 2012). Ngoài ra, đội tuyển Italia cũng đã vô địch Olympic vào năm 1936 tại Berlin (Đức). Thành tích tốt nhất của Italia tại Cúp Liên đoàn các châu lục FIFA Confederations Cup là vị trí thứ 3 năm 2013.

Biệt danh của đội bóng là Azzurri, dựa trên màu sắc trang phục thi đấu truyền thống của các đội tuyển và các vận động viên thể thao Italia. Màu xanh Azure (azzurro, trong tiếng Ý) bắt nguồn từ "Azzurro Savoia" (màu xanh Savoi), là màu biểu trưng của nhà Savoia, dòng họ hoàng gia đã điều hành Vương quốc Ý thống nhất (1861 - 1946), và cũng là màu sắc chủ đạo trong văn phòng của Tổng thống Ý. Trong trận đấu đầu tiên của mình, các cầu thủ Italia đã mặc áo màu trắng còn quần là quần của các câu lạc bộ của mỗi cầu thủ. Chiếc áo màu thiên thanh chính thức được sử dụng từ trận đấu thứ 3 và trở thành màu áo truyền thống của đội tuyển tới nay.

Không giống như một vài đội tuyển quốc gia khác, Italia không có một sân vận động cụ thể được sử dụng làm "sân nhà" cho các trận đấu quốc tế của đội. Thay vào đó các trận đấu sẽ diễn ra luân phiên tại các sân vận động trên khắp mọi miền đất nước. Trung tâm huấn luyện quốc gia của đội tuyển được đặt tại trụ sở của Liên đoàn bóng đá Ý ở Coverciano, Florence.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Giai đoạn khởi đầu và 2 chức vô địch World Cup đầu tiên (1910-1938)[sửa | sửa mã nguồn]

Trận đấu đầu tiên của đội tuyển diễn ra tại Milan ngày 15 tháng 5 năm 1910, Italia đánh bại Pháp với tỉ số 6-2.[1] Vào cuối trận đấu, các cầu thủ đã nhận được phần thưởng từ 4000 cổ động viên là vài bao thuốc lá ném xuống từ các khán đài.[2] Đội tuyển Ý đã thi đấu với sơ đồ 2-3-5, đội trưởng đầu tiên trong lịch sử là Francesco Calì.[3]

Thành công đầu tiên của đội tuyển trong một giải đấu chính thức là Huy chương đồng Olympic 1928 tại Amsterdam. Sau thất bại trước Uruguay ở bán kết, Italia đã thắng Ai Cập 11-3 ở trận tranh Huy chương đồng.

Sau khi từ chối tham dự kì World Cup đầu tiên tại Uruguay năm 1930, Italia đã giành chiến thắng ở 2 kì World Cup tiếp theo (1934, 1938), nhờ sự dẫn dắt của Huấn luyện viên huyền thoại Vittorio Pozzo và sự xuất sắc của Giuseppe Meazza, người được xem là một trong những cầu thủ Italia xuất sắc nhất mọi thời đại. Những ngôi sao của giai đoạn này có thể kể tới Luis Monti, Giovanni Ferrrai, Giuseppe Ruffino và Virgino Rosetta.

Giai đoạn sau Chiến tranh thế giới thứ 2 (1946-1966)[sửa | sửa mã nguồn]

Vụ tai nạn máy bay thảm khốc tại đồi Superga (Turin, Italia) năm 1949 đã cướp đi sinh mạng toàn bộ các cầu thủ câu lạc bộ A.C. Torino (lúc đó đang là nhà vô địch Serie A 4 năm liền), đồng thời gây tổn thất nặng nề tới đội tuyển quốc gia Ý, vì khi đó có tới 10/11 cầu thủ chính thức của đội tuyển thuộc biên chế A.C. Torino. Hậu quả để lại là Italia đã không thể vượt qua vòng 1 World Cup diễn ra tại Brazil 1 năm sau đó, một phần nguyên nhân nữa là do việc di chuyển bằng tàu thuỷ tới Brazil (việc đi lại bằng máy bay đã bị huỷ do những lo sợ về một vụ tai nạn nữa) tốn quá nhiều thời gian và ảnh hưởng rất nhiều tới thể lực của các cầu thủ.

Trong hai kì World Cup 1954 và 1962, Italia tiếp tục không vượt qua vòng 1, thậm chí họ còn không thể vượt qua vòng loại để tham dự World Cup 1958. Trong những năm đầu thập niên 1960, trong khi hai câu lạc bộ của nước Ý là A.C. MilanInter Milan làm mưa làm gió trên bình diện quốc tế thì đội tuyển quốc gia Ý lại không giành được những kết quả tích cực. Italia đã không thể giành quyền tham dự Giải vô địch bóng đá châu Âu đầu tiên vào năm 1960, và bị loại bởi Liên Xô tại vòng 16 đội vào năm 1964.

World Cup 1966 trở thành một vết đen trong lịch sử bóng đá Ý với thất bại 0-1 trước các cầu thủ CHDCND Triều Tiên. Azzurri, được đánh giá là một trong những ứng cử viên vô địch của giải đấu, với sự có mặt của Rivera và Bulgarelli, đã bị loại ngay từ vòng 1 bởi thất bại trước Triều Tiên - 1 đội bóng bán chuyên nghiệp lần đầu tham dự World Cup. Đội tuyển Ý đã bị chỉ trích dữ dội bởi truyền thông và các cổ động viên quê nhà sau khi về nước, trong khi Park Doo-Ik - cầu thủ đã ghi bàn cho Bắc Triều Tiên - thì được so sánh với chàng tí hon David người đã chiến thắng gã khổng lồ Goliath.

Vô địch châu Âu và hạng Nhì World Cup (1968-1976)[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1968, "Azzurri" giành danh hiệu lớn đầu tiên của họ kể từ sau World Cup 1938 sau khi đánh bại Nam Tư tại Roma để giành danh hiệu vô địch châu Âu đầu tiên (và duy nhất cho tới nay). Trận chung kết giữa Italia và Nam Tư đến nay vẫn là trận chung kết duy nhất của một giải đấu lớn phải tiến hành thi đấu lại. Ở trận đấu đầu tiên, sau hai hiệp phụ kết quả là 1-1, do ngày đó chưa có thi đấu luân lưu nên theo luật lệ ngày đó trận đấu sẽ được tổ chức lại vài ngày sau đó. Trong trận đá lại, Italia giành chiến thắng 2-0 bằng 2 bàn thắng của Rivera và Anastasi.

Tại World Cup 1970, Italia được đánh giá là một trong những ứng cử viên vô địch. Nhờ phong độ bùng nổ của những nhà vô địch châu Âu 2 năm trước đó như Giacinto Facchetti, Rivera, Luigi Riva và tiền đạo cắm Roberto Boninsegna, "Azzurri" thi đấu xuất sắc và giành quyền vào chơi trận chung kết World Cup sau 32 năm ngắt quãng. Trước đó tại vòng bán kết, Italia đã giành chiến thắng 4-3 trước Tây Đức trong một những trận đấu nổi tiếng nhất lịch sử bóng đá, trận đấu mà sau này người ta vẫn hay gọi với cái tên "Trận cầu của Thế kỷ". Mặc dù bị đánh bại 1-4 trong trận chung kết bởi những người Brazil (đội hình Brazil vô địch World Cup 1970 thường được xem là đội bóng xuất sắc nhất lịch sử), Italia năm 1970 vẫn được đánh giá là một trong những đội hình xuất sắc nhất lịch sử bóng đá Ý.

Chu kì thành công của Italia trong giai đoạn này kết thúc tại World Cup 1974, khi "Azzurri" bị Ba Lan loại từ vòng 1.

Chức vô địch thế giới lần thứ ba (1978-1982)[sửa | sửa mã nguồn]

Đội hình xuất phát của Italia trước trận đấu với Argentina tại vòng 2 World Cup 1982

Trong kì World Cup năm 1978 tại Argentina, Italia trình làng một thế hệ cầu thủ mới, trong đó tiêu biểu nhất là Paolo Rossi. Tại vòng 1 Italia đã thi đấu rất tốt và trở thành đội duy nhất tại giải đấu đánh bại đội chủ nhà và cũng là nhà vô địch năm đó Argentina. Tới vòng 2, Italia hoà Tây Đức 0-0, thắng Áo 1-0 và thua Hà Lan 1-2, giành quyền vào chơi trận tranh hạng 3 và thua Brazil 1-2. Trong trận quyết định tấm vé vào chơi trận chung kết, gặp Hà Lan, thủ thành Dino Zoff đã bị đánh bại bởi một cú sút từ rất xa và bị đổ lỗi là nguyên nhân chính dẫn đến thất bại.

Italia là chủ nhà Vòng chung kết Euro 1980, giải đầu tiên có 8 đội bóng tham dự thay vì 4 như trước kia. Với tư cách chủ nhà Italia được vào thẳng vòng chung kết mà không phải đá vòng loại, nhưng sau hai trận hoà với Tây Ban NhaBỉ cùng một trận thắng 1-0 trước Anh, Italia chỉ giành được quyền chơi trận tranh hạng 3 và để thua Tiệp Khắc.

Sau vụ scandal mua bán tỉ số chấn động Serie A có liên quan tới một số tuyển thủ quốc gia như Paolo Rossi, Azzurri tham dự World Cup 1982 với nhiều nỗi hoài nghi và lo lắng. Họ thậm chí chỉ vào vòng hai một cách đầy may mắn sau ba trận hoà nhạt nhẽo trước Ba Lan, Peru và Cameroon. Phải nhận hàng loạt chỉ trích nặng nề, đội tuyển quyết định đóng cửa và quay lưng lại với giới truyền thông, chỉ huấn luyện viên trưởng Enzo Bearzot và thủ môn đội trưởng Dino Zoff nhận trả lời phỏng vấn.

Sức mạnh của Italia cuối cùng cũng được thể hiện ở vòng hai, nơi họ cùng với đương kim vô địch Argentina và Brazil tạo thành một Bảng đấu tử thần. Trong trận mở màn, Italia giành thắng lợi 2-1 trước Argentina của Diego Maradona bằng một thế trận cực kì chặt chẽ. Đây là trận đấu mà các hậu vệ và tiền vệ của Azzurri đã sử dụng lối đá quyết liệt không ngại va chạm để giành quyền làm chủ trận đấu. Hai bàn thắng của Italia được ghi bởi hai cầu thủ thuận chân trái là Marco Tardelli và Antonio Cabrini. Sau khi Brazil đánh bại Argentina 3-1 trong trận đấu thứ hai, Italia, do thua kém hiệu số, cần phải giành thắng lợi trong trận đấu cuối cùng để giành quyền vào bán kết. Hai lần Italia vượt lên dẫn trước nhờ công Paolo Rossi, cũng là hai lần Brazil gỡ hoà. Thế cân bằng của trận đấu chỉ bị phá vỡ khi Paolo Rossi hoàn tất cú hattrick của mình vào phút thứ 74 bằng một dứt điểm trong vòng cấm đưa Italia vào bán kết bằng thắng lợi 3-2 trong một trong những trận đấu hấp dẫn nhất các kì World Cup.[4] Tiếp đà phong độ ấn tượng, Italia dễ dàng vượt qua Ba Lan trong trận bán kết bằng hai bàn thắng của người hùng Paolo Rossi.

Trong trận chung kết, Italia gặp Tây Đức, đội đã phải vất vả vượt qua Pháp ở bán kết sau loạt sút luân lưu. Hiệp 1 trận đấu kết thúc với tỉ số hoà không bàn thắng, trong đó Antonio Cabrini đã đá trượt quả penalty sau khi Bruno Conti bị thủ thành Hans-Peter Briegel phạm lỗi trong vòng cấm. Vào hiệp 2, vẫn là Paolo Rossi mở tỉ số trận đấu bằng bàn thắng thứ 6 của anh tại giải đấu. Và trong lúc những người Đức phải dồn lên tấn công tìm kiếm bàn gỡ thì Tardelli và cầu thủ vào sân thay người Alessandro Altobelli đã ghi 2 bàn nữa từ những pha phản công sắc bén để nâng tỉ số lên 3-0. Paul Breitner ghi bàn danh dự cho Tây Đức 7 phút trước khi hết giờ, không đủ để thay đổi kết quả trận đấu nhưng cũng giúp ông trở thành cầu thủ thứ hai sau Pelé ghi bàn ở 2 trận chung kết World Cup. Giành chiến thắng thuyết phục 3-1 trong trận chung kết, Italia trở thành đội thứ 2, sau Brazil, 3 lần vô địch thế giới.

Trong giải đấu này, hình ảnh pha ăn mừng của Tardelli sau khi ghi bàn thứ hai sau trận chung kết, với hai tay nắm chặt chạy thật nhanh về băng ghế huấn luyện, nước mắt lưng tròng, đầu lắc mạnh và miệng hét không ngừng "Tardelliiii, Tardelliii", đã luôn được nhớ đến như một trong những pha ăn mừng cảm xúc nhất của bóng đá thế giới, và đã trở thành biểu tượng cho chiến thắng của Italia tại World Cup 1982.[5] Kết thúc giải đấu, Paolo Rossi giành vua phá lưới với 6 bàn thắng, thủ thành đội trưởng 40 tuổi Dino Zoff trở thành cầu thủ cao tuổi nhất vô địch World Cup[6].

Hạng nhì châu Âu và thế giới (1984 - 2000)[sửa | sửa mã nguồn]

Trong 24 năm tiếp theo sau chiến thắng ở Espana 1982, 'Azzurri' thi đấu nổi bật trên trường quốc tế nhưng lại không giành được chiến thắng ở một giải đấu lớn nào. Italia thậm chí không vượt qua vòng loại Euro 1984 dù đang là đương kim vô địch thế giới và bị loại tại vòng knock-out ở World Cup 1986 sau thất bại 0-2 trước Pháp. Tại Euro 1988 Italia lọt vào bán kết nhưng thua Liên Xô 0-2. Cũng trong năm này, Italia thua Zambia ở Olympic.

Italia lần thứ hai đăng cai World Cup vào năm 1990. Tại giải đấu này, hàng tiền đạo Italia nổi bật lên hai cái tên là sát thủ Salvatore Schillaci và tài năng trẻ Roberto Baggio. Được đánh giá là ứng cử viên vô địch [7] và giữ sạch lưới trong 5 trận đấu liên tiếp trước đó, nhưng Italia đã thất bại trong trận bán kết tại Napoli trước đương kim vô địch Argentina. Schillaci mở tỉ số cho Italia trong hiệp một nhưng sang hiệp hai, Claudio Caniggia đánh đầu gỡ hoà đưa trận đấu vào hiệp phụ. Sau hai hiệp phụ, Italia thất bại 3-4 trong loạt sút luân lưu với Aldo Serena và Roberto Donadoni (người sau này là HLV trưởng đội tuyển Ý tại Euro 2008) là hai người đá hỏng. Trong trận tranh hạng 3, Italia đánh bại Anh 2-1 với một bàn thắng từ chấm penalty của Schillaci để giành vị trí thứ 3 an ủi, bản thân Schillaci trở thành vua phá lưới của giải với 6 bàn thắng. 2 năm sau đó, Italia thất bại trong vòng loại và không được tham dự Euro 1992.

Tại World Cup 1994, Italia khởi đầu chậm chạp nhưng vẫn tiến tới trận chung kết. Họ để thua ngay trận đấu đầu tiên gặp Cộng hoà Ireland (0-1), đây là trận thua duy nhất của Italia trong ba kì World Cup từ 1990 - 1998 (không tính thất bại trên chấm luân lưu). Sau trận thắng 1-0 trước Na Uy và trận hoà 1-1 với Mexico, Italia đứng thứ 3 ở bảng E nhưng vẫn lọt vào vòng sau vì là 1 trong 4 đội đứng thứ 3 có thành tích tốt nhất. Trong vòng 16 đội, Italia bị Nigeria dẫn trước 1-0 cho tới khi Roberto Baggio gỡ hoà đầy kịch tính ở phút thứ 88 và hoàn tất cú đúp của mình bằng quả penalty trong hiệp phụ.[8] Baggio tiếp tục phong độ xuất sắc của mình tại giải đấu với bàn ấn định tỉ số trong những phút cuối trận tứ kết với Tây Ban Nha (Italia thắng 2-1) và hai bàn thắng tuyệt đẹp trong trận bán kết để giúp Italia vượt qua Bulgaria của Hristo Stoichkov vẫn với tỉ số 2-1.[9][10] Trong trận chung kết, Italia và Brazil hoà không tỉ số sau 120 phút thi đấu và phải bước vào loạt đấu luân lưu 11m. Italia thất bại 2-3 trong lượt đấu súng định mệnh sau khi người hùng Baggio, trước đó đã phải tiêm thuốc giảm đau để cố gắng thi đấu trận chung kết dù đã bị chấn thương gân kheo từ sau trận bán kết, đưa bóng đi vọt xà ngang ở lượt sút cuối cùng.[11]

Tại vòng chung kết Euro 1996 2 năm sau đó, Italia đã không thể vượt qua vòng bảng. Thắng Nga 2-1 trong trận mở màn nhưng thua Cộng hoà Séc với cùng tỉ số sau đó, Italia cần một chiến thắng trong trận đấu cuối cùng gặp Đức để chắc chắn lọt vào vòng hai. Italia đã có cơ hội để làm điều đó nhưng Gianfranco Zola đã sút trượt quả penalty quyết định và chấp nhận tỉ số hoà 0-0, đồng nghĩa với việc chia tay cuộc chơi từ vòng bảng. Cộng hoà Séc và Đức sau đó gặp lại nhau trong trận chung kết và chiến thắng đã thuộc về những người Đức. Trong chiến dịch vòng loại World Cup 1998 sau đó, "Azzurri" đã đánh bại đội tuyển Anh ngay tại sân Wembley với bàn thắng duy nhất của Zola. Tại vòng chung kết World Cup, Italia lần thứ 3 liên tiếp ở World Cup phải bước vào loạt đấu luân lưu định mệnh. "Azzurri", với Alessandro Del PieroRoberto Baggio được ví như cặp Mazzola và Rivera của những năm 1970, đã cầm hoà chủ nhà Pháp 0-0 sau 120 phút thi đấu, nhưng một lần nữa họ lại thất bại trên chấm luân lưu định mệnh sau cú sút trúng xà ngang của Luigi Di Biaggio. Pháp thắng 4-3 trong lượt đấu súng và sau đó trở thành nhà vô địch của giải đấu. Với 2 bàn thắng ghi được, Roberto Baggio cho tới nay vẫn là cầu thủ duy nhất của Italia ghi bàn ở 3 kì World Cup khác nhau.

Tới Euro 2000, Italia thêm một lần nữa phải bước vào loạt đấu súng nhưng lần này họ là những người chiến thắng sau khi đánh bại chủ nhà Hà Lan ở trận bán kết. Thủ thành Francesco Toldo là người hùng của Italia trong trận đấu này khi cản phá thành công 1 quả penalty trong thời gian thi đấu chính thức, và thêm 2 lần nữa chiến thắng các chân sút Hà Lan trên chấm luân lưu. Các cầu thủ Hà Lan còn thêm 2 lần nữa thất bại từ cự li 11m, 1 trong thời gian đá chính và 1 trong loạt sút luân lưu, tổng cộng trong trận đấu đó, họ chỉ sút thành công duy nhất 1 trên 6 quả phạt đền, một tỉ lệ rất thấp. Trong loạt đấu súng với Hà Lan, ngôi sao mới của đội tuyển Francesco Totti cũng để lại dấu ấn với cú sút penalty kiểu cucchiaio (múc thìa) - hay là cú sút kiểu Panenka - thành công. Bước vào trận chung kết với đội tuyển Pháp, Italia mở tỉ số ở phút 54 với pha lập công của Marco Delvecchio sau quả tạt của Gianluca Pessotto xuất phát từ cú đánh gót ngẫu hứng của Totti. Italia sau đó có thêm cơ hội gia tăng cách biệt nhưng Del Piero đã không tận dụng thành công. Và bi kịch đã xảy ra ở phút thứ 94, khi mà các cầu thủ dự bị của đội đang ôm nhau ở khu vực kĩ thuật chuẩn bị ăn mừng chức vô địch, Sylvain Wiltord gỡ hoà cho Pháp khi trận đấu chỉ còn 30 giây nữa là kết thúc. Bàn thắng vàng của David Trezeguet ở phút thứ 103 đưa người Pháp lên ngôi vô địch châu Âu lần thứ 2, khép lại một giải đấu mà Italia đã thi đấu rất tốt với phong độ xuất sắc của hàng phòng ngự, đặc biệt là cặp trung vệ Alessandro NestaFabio Cannavaro. Sau thất bại trong trận chung kết, huấn luyện viên trưởng Dino Zoff từ chức để phản kháng lại những chỉ trích nhằm vào ông từ chủ tịch câu lạc bộ A.C. Milan, chính trị gia Silvio Berlusconi, người không lâu sau đó trở thành Thủ tướng Ý.

Nỗi thất vọng Trapattoni[sửa | sửa mã nguồn]

Sau thành công ở Euro 2000 và sự ra đi của Dino Zoff, FIGC - Liên đoàn bóng đá Ý - đã bổ nhiệm Huấn luyện viên lão làng Giovanni Trapattoni dẫn dắt đội tuyển. Dưới sự dẫn dắt của "Trap", Italia vượt qua vòng loại World Cup 2002 với thành tích bất bại cùng lối chơi đẹp mắt và dàn cầu thủ đang vào độ chính như Francesco Totti, Christian Vieri, Gianluigi Buffon. "Azzurri" tiến tới Vòng chung kết World Cup đầu tiên tại châu Á với vị thế một trong những ứng cử viên vô địch cùng Argentina, Pháp. Sau khởi đầu thuận lợi bằng chiến thắng thuyết phục 2-0 trước Ecuador bằng cú đúp của Christian Vieri, Italia bắt đầu gặp khó khăn với một chuỗi những trận đấu gây tranh cãi. Đầu tiên là ở trận đấu thứ 2 của vòng bảng gặp Croatia, dù vươn lên dẫn trước nhờ cú đánh đầu của Vieri, Italia vẫn bị từ chối hai bàn thắng dẫn tới thất bại chung cuộc 1-2. Tới trận đấu cuối của vòng bảng gặp Mexico, Italia tiếp tục bị từ chối hai bàn thắng do lỗi việt vị và phải nhờ tới bàn gỡ ở những phút cuối của Alessandro Del Piero mới giúp Italia giành được trận hoà 1-1 qua đó đứng nhì bảng lọt vào vòng knock-out. Tuy vậy, trong trận đấu ở vòng 2 gặp đồng chủ nhà Hàn Quốc, trọng tài chính người Ecuador Byron Moreno đã có một loạt quyết định thiên vị đội chủ nhà: đầu tiên là pha phạt penalty không rõ ràng ở hiệp 1 (nhưng Gianluigi Buffon đã cứu thua thành công), sau đó là tình huống không công nhận bàn thắng hợp lệ của Damiano Tommasi và đỉnh điểm là khi ông rút thẻ đỏ truyết quyền thi đấu Totti ở hiệp phụ vì cho rằng anh đã ngã vờ để kiếm penalty. Trong trận đấu này, Italia dù một lần nữa dẫn trước nhờ công Vieri, nhưng bị gỡ hoà ở những phút cuối trận và trong hiệp phụ thứ 2, bàn thắng vàng của Ahn Jung-Hawn (khi đó đang thi đấu cho một câu lạc bộ ở Serie APalermo) đã chính thức tiễn những người Ý về nước. Hàn Quốc tiếp tục giành thắng lợi tranh cãi trước Tây Ban Nha ở tứ kết trước khi kết thúc giải ở vị trí thứ 4.

Hai năm sau đó, tại Vòng chung kết Euro 2004, Italia tiếp tục được đánh giá là ứng cử viên vô địch hàng đầu, nhưng một lần nữa họ lại gây thất vọng. 2 trận hoà trước Đan Mạch (0-0) và Thụy Điển (1-1) đẩy Italia vào thế buộc phải thắng nhưng vẫn không tự quyết định được số phận trong trận đấu cuối gặp Bulgaria Ấn tượng lớn nhất của Italia tại giải đấu này là những giọt nước mắt của Antonio Cassano sau khi ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1 trong những phút bù giờ trận gặp Bulgaria nhưng không đủ để giúp Italia đi tiếp, do cùng lúc đó Thuỵ Điển và Đan Mạch đã hoà nhau 2-2, đồng nghĩa với việc Italia dù cùng có được 5 điểm như 2 đội kia, nhưng phải đứng thứ 3 và bị loại do ghi được ít bàn thắng hơn trong những cuộc đối đầu trực tiếp giữa ba đội. Italia, từ vị thế ứng viên vô địch, phải về nước ngay từ vòng bảng và hứng chịu cơn bảo chỉ trích dữ dội từ dư luận.

Italia trong 4 năm dưới sự dẫn dắt của Trapattoni, dù sở hữu một dàn cầu thủ đồng đều với nhiều ngôi sao thuộc hàng xuất sắc trong lịch sử bóng đá Ý, đã thất bại trong cả hai giải đấu lớn mà họ nhận rất nhiều sự kì vọng. Ngày 15 tháng 7 năm 2004, Marcello Lippi chính thức được bổ nhiệm làm huấn luyện viên trưởng đội tuyển Ý thay thế Giovanni Trapattoni.

Lần thứ 4 vô địch thế giới (2006)[sửa | sửa mã nguồn]

Không khí tại khu Circus Maximus ở Roma, sau khi Italia gỡ hoà trước Pháp.

Chiến dịch World Cup 2006 của Italia bắt đầu trong sự bi quan và hoài nghi do những ảnh hưởng nặng nề từ vụ scandal mua bán tỉ số tại Seria A (vụ Calciopoli).[12] Vụ bê bối này tiết hộ hàng trăm cuộc điện thoại tiết lộ Tổng giám đốc câu lạc bộ Juventus khi đó là Luciano Moggi đã trực tiếp điều hành một đường dây mua bán tỉ số liên quan tới hàng loạt cầu thủ, trọng tài và quan chức trong làng bóng đá Ý.[13] Juventus và một loạt câu lạc bộ hàng đầu của Serie A như A.C. Milan, Lazio, Fiorentina đứng trước nguy cơ bị trừng phạt nặng. Các cầu thủ Italia, trong đó có nhiều trụ cột là người của Juventus và A.C. Milan như thủ thành Gianluigi Buffon, đội trưởng Fabio Cannavaro, Gianluca Zambrotta, Andrea Pirlo, Alessandro Nesta... tới Đức trong một tâm trạng nặng nề vì bị bủa vây bởi bóng ma bán độ.

Italia thắng trận mở màn với Ghana 2-0 nhờ 2 bàn thắng do công Andrea Pirlo (40') và Vincenzo Iaquinta (83'). Theo lời Chủ tịch FIFA Sepp Blatter, Italia đã có màn ra quân thuyết phục nhất trong số các đội bóng.[14] Khó khăn bắt đầu từ trận đấu thứ hai với đội tuyển Mỹ, Italia giành lợi thế nhờ cú đánh đầu của Alberto Gilardino sau đường chuyền của Andrea Pirlo, nhưng pha phá hụt bóng ngớ ngẩn của Cristian Zaccardo đã biếu không cho Mỹ bàn gỡ. Những phút tiếp theo, lần lượt Daniele De Rossi của Italia và Pablo Mastroeni cùng Eddie Pope bên phía Mỹ nhận thẻ đỏ rời sân. Mỹ chống lại Italia trong thế 9 chống 10 trong gần hết thời gian hiệp 2, nhưng trận đấu vẫn kết thúc với tỉ số hoà 1-1 dù Gennaro Gattuso của Italia và DaMarcus Beasley phía Mỹ đã đưa bóng vào lưới nhưng không được công nhận vì lỗi việt vị. Sau trận đấu De Rossi bị treo giò 4 trận vì đã giật cùi trỏ thô bạo vào mặt McBride và chỉ có thể trở lại nếu Italia lọt vào chung kết. Trong trận cuối vòng bảng với Cộng hoà Séc, Italia giành thắng lợi thuyết phục 2-0 nhờ 2 bàn thắng của trung vệ Marco Materazzi (26') và tiền đạo kì cựu Pippo Inzaghi (87'). Italia giành quyền vào vòng 16 đội với vị trí nhất bảng E, nhưng phải trả giá bởi chấn thương của trung vệ Alessandro Nesta khiến anh không thể tiếp tục thi đấu tại giải.

Trận đấu vòng 2 gặp Australia thực sự là một trận đấu khó khăn cho các cầu thủ Ý khi họ bất lực trong việc ghi bàn trong hiệp 1 và phải chơi thiếu người từ phút thứ 53 sau khi Materazzi phải nhận một thẻ đỏ không rõ ràng sau pha chuồi bóng bằng hai chân với Marco Bresciano của Úc. Nhờ sự xuất sắc của hàng thủ, đặc biệt là thủ thành Buffon, Italia đứng vững trước các pha tấn công liên tiếp của Australia. Kịch tính của trận đấu được đẩy lên cao khi trong những phút bù giờ, hậu vệ cánh Fabio Grosso đã có pha ngã rất đẹp trong vòng cấm trước sự truy cản của Lucas Neill, trọng tài chính Cantaleio không ngần ngại chỉ tay vào chấm phạt đền và Francesco Totti, bằng một cú sút quyết đoán đã không cho thủ thành Mark Schwarzer một cơ hội.[15] Trận đấu kết thúc ngay sau đó, "Azzurri" giành thắng lợi 1-0 đầy vất vả để tiến vào tứ kết.

Trận tứ kết gặp Ukraine là trận thắng tưng bừng nhất của Italia tại giải. Gianluca Zambrotta mở tỉ số ngay từ phút thứ 6 bằng một cú sút xa ngoài vòng cấm sau đường kiến tạo của Totti. Sau đó tiền đạo chủ lực Luca Toni ghi bàn thắng đầu tiên cho riêng mình tại World Cup vào phút 59 và 10 phút sau đó lập cú đúp để hoàn tất chiến thắng 3-0 cho người Ý. Ukraine cũng tạo ra được một số cơ hội nguy hiểm nhưng đều bị thủ thành Buffon chặn đứng, trong đó có 1 lần Zambrotta đã phá bóng ngay trên vạch vôi. Sau trận đấu, huấn luyện viên trưởng Marcelo Lippi đã dành tặng chiến thắng này cho cựu tuyển thủ quốc gia Gianluca Pessotto, người đang phải nằm viện sau khi định tự sát nhưng bất thành.[16]

Italia đụng độ chủ nhà Đức trong trận bán kết ở Dortmund. Sau hai hiệp chính hoà không bàn thắng với môt loạt cơ hội được tạo ra từ hai phía, Italia và Đức bước vào hiệp phụ. Ngay những phút đầu hiệp phụ thứ nhất, lần lượt Gilardino và Zambrotta đã đưa bóng trúng cột dọc và xà ngang khung thành tuyển Đức. Khi mà mọi người đều đang chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đấu súng giữa hai đội, thì từ một tình huống phạt góc, Andrea Pirlo đã làm một loạt động tác giả trước khi chuyền bóng vào khu vực cấm địa để Fabio Grosso tung một cú cứa lòng bằng chân trái vào góc xa đánh bại nỗ lực bay người của thủ thành Jens Lehmann. 1-0 cho Italia vào phút thứ 119, Fabio Grosso có pha ăn mừng gợi nhớ lại hình ảnh của Marco Tardelli năm xưa, cũng chạy thật nhanh về khu kĩ thuật với hai tay vẫy và cái đầu lắc mạnh như không thể tin vào điều vừa xảy ra. Đức dồn lên vô vọng trong phút cuối cùng và dính đòn phản công chớp nhoáng của Italia khi Fabio Cannavaro cắt bóng rồi đẩy cho Totti, Totti chuyền cho Gilardino để anh đánh gót cho Alessandro Del Piero đệm lòng ấn định chiến thắng 2-0 cho Italia trong một trận cầu đầy cảm xúc.[17]

Trận chung kết tại Berlin ngày 9 tháng 7, Italia gặp lại kình địch lâu năm Pháp. Pháp mở tỉ số ngay từ phút thứ 7 sau khi đội trưởng Zinedine Zidane thực hiện thành công quả penalty sau pha phạm lỗi gây tranh cãi của Materazzi với Florent Malouda. 12 phút sau đó, Materazzi lập công chuộc tội bằng cú đánh đầu sau pha đá phạt góc của Pirlo. Trong hiệp 1, Luca Toni còn một lần đánh đầu chạm xà ngang khung thành Pháp cũng từ một tình huống phạt góc. Sang hiệp 2, Toni bị từ chối một bàn thắng trong một tình huống việt vị khá nhạy cảm. Dù vậy, trong hiệp 2 và hầu hết thời gian của 2 hiệp phụ, Italia thi đấu khá lép vế so với Pháp do thể lực của họ đã bị suy giảm sau 120 phút căng thẳng ở bán kết với người Đức. Pháp thi đấu nhỉnh hơn và tạo nhiều cơ hội ghi bàn, trong đó tiêu biểu là cú đánh đầu cực mạnh của Zidane ở hiệp phụ thứ 2 nhưng Buffon đã xuất sắc cản phá. Khi mà thế trận đang ngày càng bất lợi cho Italia thì ở phút thứ 110, Zidane nhận thẻ đỏ trực tiếp sau cú húc đầu thẳng vào ngực Materazzi vì bị anh này khiêu khích. Pháp thiếu người, Italia không còn đủ sức để tấn công, hai đội chấp nhận bước vào loạt đấu luân lưu cân não. Sau 4 lượt sút đầu tiên, tất cả đều thành công ngoại trừ David Trezeguet khi cú sút rất mạnh của anh đập trúng xà ngang. Thần tài của Italia tại giải đấu, Fabio Grosso thực hiện thành công cú đá 11m cuối cùng để giúp Italia giành thắng lợi 5-3 trong loạt đấu súng và lên ngôi vô địch thế giới lần thứ 4 trong lịch sử,[18] chấm dứt 24 năm dài không một danh hiệu quốc tế của đoàn quân thiên thanh. Đây cũng là lần đầu tiên và duy nhất trong lịch sử tới nay Italia thực hiện thành công 5 cú đá của mình trong loạt sút luân lưu (Pirlo, Materazzi, De Rossi, Del Piero và Grosso). Italia cũng là đội duy nhất tới nay 2 lần phải đá luân lưu trong trận chung kết (1994 và 2006).

10 cầu thủ khác nhau đã ghi 12 bàn thắng cho Italia, trong đó có 5 bàn được ghi bởi các cầu thủ vào sân thay người, 4 bàn được ghi bởi các hậu vệ, cả 6 tiền đạo mà Italia mang tới giải đều ghi bàn (Toni, Gilardino, Totti, Del Piero, Iaquinta, Inzaghi), 21/23 cầu thủ (trừ 2 thủ môn dự bị) đã được tung vào sân, những điều đó cho thấy sức mạnh tập thể và sự đồng đều từ các tuyến cũng như tài sử dụng nhân sự của huấn luyện viên trưởng Marcelo Lippi. 7 cầu thủ của Italia - Gianluigi Buffon, Fabio Cannavaro, Gianluca Zambrotta, Andrea Pirlo, Gennaro Gattuso, Francesco Totti và Luca Toni - sau đó đã được chọn vào danh sách 23 cầu thủ tiêu biểu của World Cup 2006.[19] Buffon giành danh hiệu Lev Yashin cho thủ môn xuất sắc nhất giải nhờ giữ sạch lưới trong 460 phút liên tục cùng hàng loạt những pha cứu thua xuất sắc, một lần được bầu là cầu thủ xuất sắc nhất trận (gặp Australia ở vòng 2) và chỉ phải chịu 2 bàn thua, 1 từ pha đốt lưới nhà của Zaccardo, 1 từ quả penalty của Zidane.[20] Andrea Pirlo là cầu thủ có số lần được bầu chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu nhiều nhất với 3 lần trên 7 trận đấu (trận mở màn gặp Ghana, bán kết gặp Đức và chung kết gặp Pháp). Đội trưởng Fabio Cannavaro về nhì sau Zidane trong cuộc bầu chọn Cầu thủ xuất sắc nhất vòng chung kết nhưng sau đó đã giành Quả bóng Vàng châu ÂuCầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA vào cuối năm. Sau chiến công vô địch World Cup lần thứ 4, toàn bộ các thành viên trong đội hình đã được trao tặng Huân chương Công trạng "Cavaliere Ufficiale".[21][22]

Từ triều đại Donadoni tới World Cup 2010 (2006-2010)[sửa | sửa mã nguồn]

Ngay sau khi giúp Italia chiến thắng ở World Cup, Lippi thông báo quyết định nghỉ hưu.[23] Ngôi sao của Italia tại World Cup 1994 Roberto Donadoni được bổ nhiệm làm huấn luyện viên mới của "Azzurri" ngày 13 tháng 7 năm 2006. Tại vòng loại Euro 2008 Italia nằm cùng bảng với Pháp, dù để thua 1-3 trong trận đối đầu trực tiếp giữa hai đội, Italia vẫn đứng đầu bảng đấu để giành quyền vào thẳng vòng chung kết. Ngày 14 tháng 2 năm 2007, lần đầu tiên kể từ năm 1993, Italia trở lại ngôi đầu bảng xếp hạng FIFA với 37 điểm cách biệt đội đứng thứ hai là Argentina.[24]

Italia khởi đầu Euro 2008 bằng thất bại nặng nề 0-3 trước Hà Lan, đây là lần đầu tiên của từ sau trận chung kết World Cup 1970 thua Brazil 1-4, Italia để thua trên 2 bàn trong một trận đấu chính thức tại Euro hoặc World Cup. Trong trận đấu thứ 2 gặp Romania, sai lầm của Gianluca Zambrotta giúp Adrian Mutu mở tỉ số cho Romania, Italia gỡ lại 1 bàn nhờ công Christian Panucci, trận đấu kết thúc với tỉ số 1-1 sau khi Gianluigi Buffon cản phá thành công cú sút penalty của Mutu ở phút 80. Italia giành chiến thắng trong trận cuối vòng bảng gặp Pháp nhờ pha lập công từ chấm 11m của Andrea Pirlo và bàn thắng từ cú sút phạt chạm chân Thiery Henry đổi hướng của Daniele De Rossi. Trong trận tứ kết, Italia hoà Tây Ban Nha 0-0 sau 120 phút thi đấu và thêm một lần nữa thất bại trong loạt luân lưu với tỉ số 2-4. Tây Ban Nha sau đó trở thành nhà vô địch. Chỉ một tuần sau thất bại, Liên đoàn bóng đá Ý kết thúc hợp đồng với Donadoni và Marcelo Lippi quay trở lại với chiếc ghế huấn luyện viên còn bỏ trống.[25]

Với tư cách là đương kim vô địch World Cup, Italia giành quyền tham dự Cúp các liên đoàn châu lục Confederations Cup lần đầu tiên trong lịch sử. Tại giải đấu diễn ra tại Nam Phi năm 2009, Italia khởi đầu bằng chiến thắng 3-1 trước đội tuyển Mỹ, nhưng để thua Ai Cập 0-1 (thất bại đầu tiên và duy nhất tới nay của Italia trước các đội bóng châu Phi trong khuôn khổ các giải đấu chính thức) và thua Brazil 0-3 khiến họ chỉ về thứ 3 tại bảng đấu và bị loại. Tại vòng loại World Cup 2010, Italia thi đấu tương đối chật vật và chỉ chắc suất vào thẳng sau trận hoà 2-2 với Cộng hoà Ireland nhờ bàn gỡ trong những phút cuối trận của Alberto Gilardino.

Tại World Cup 2010 Italia nằm cùng bảng với Paraguay, New ZealandSlovakia. Được ở vào một bảng đấu được đánh giá là nhẹ ký nhưng những gì Italia thể hiện với tư cách đương kim vô địch được so sánh với hai chữ "thảm hoa". Sau hai trận hoà cùng tỉ số 1-1 trước Paraguay và New Zealand, Italia thua 2-3 trong trận cuối vòng bảng với Slovakia sau khi bị dẫn 0-3 trong hầu hết thời gian thi đấu và kết thúc vòng bảng với vị trí cuối bảng. Kết quả này thực sự là một cú sốc với người hâm mộ bóng đá, không chỉ với giới tifosi của đội tuyển Ý mà với toàn thế giới. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Italia không giành được 1 chiến thắng nào trong các vòng chung kết World Cup, họ cũng là đương kim vô địch thứ 3 bị loại ngay từ vòng bảng, sau Brazil năm 1966 và Pháp năm 2002. Cùng giải đấu này, với việc đội tuyển Pháp cũng bị loại ngay từ vòng bảng mà không thắng được trận nào, đây là lần đầu tiên 2 đội bóng lọt vào chung kết của kì World Cup trước đều không lọt vào được vòng knock-out của kì World Cup sau đó.[26]

Đổi mới với Prandelli (2010 - nay)[sửa | sửa mã nguồn]

Đội hình Italia trước trận đấu gặp Bulgaria ngày 7 tháng 9 năm 2012 tại sân vận động "Vasil Levski", Sofia, Bulgaria

Sau kì World Cup thảm bại, Marcelo Lippi rời ghế huấn luyện và được thay thế bởi Cesare Prandelli. Italia bắt đầu triều đại mới bằng thất bại 0-1 đầy thất vọng trong trận giao hữu với Bờ Biển Ngà. Tuy vậy họ đã nhanh chóng lấy lại phong độ và lần lượt vượt qua các đối thủ trong cùng bảng đấu ở vòng loại Euro 2012 để kết thúc vòng loại ở vị trí đầu bảng và thành tích bất bại. Trong thời gian này Italia của Prandelli cũng đã cân bằng chuỗi 9 trận bất bại với Italia của Giovanni Trapattoni năm 2002. Chuỗi trận bất bại của Italia kết thúc ngày 7 thnasg 6 2011 bằng thất bại 0-2 trong trận giao hữu trước Cộng hoà Ireland lúc này đang do chính Trapattoni huấn luyện. Một chiến thắng ấn tượng của Italia trong giai đoạn đầu huấn luyện của Prandelli là trận thắng 2-1 trước các nhà đương kim vô địch châu Âu và thế giới Tây Ban Nha trong trận giao hữu tại sân nhà Bari.

Italia bắt đầu chiến dịch Euro 2012 với trận hoà ấn tượng trước chính Tây Ban Nha, ứng cử viên số 1 cho chức vô địch, Antonio Di Natale mở tỉ số cho Italia sau có chọc khe thông minh của Andrea Pirlo nhưng ngay sau đó Andreas Iniesta gỡ hoà. Trận đấu tiếp theo Italia bị Croatia cầm hoà 1-1 dù dẫn trước nhờ pha đá phạt của Pirlo. Trong trận đấu cuối họ đánh bại Cộng hoà Ireland của người cũ Trapattoni 2-0 bằng hai bàn thắng của Antonio CassanoMario Balotelli để lọt vào vòng sau với ngôi nhì bảng C. Italia trạm chán đội đầu bảng D là Anh ở tứ kết, sau 120 phút thi đấu hoà không bàn thắng, Italia thắng 4-2 trong loạt sút luân lưu với cú panenka đáng nhớ của Pirlo.[27][28] Tại bán kết, Italia một lần nữa đụng độ kình địch Đức. Đội tuyển Đức lúc này đang trình diễn một phong độ ấn tượng với sự bùng nổ của hàng công (toàn thắng trong bảng đấu có Hà Lan, Đan Mạch và Bồ Đào Nha và vừa vượt qua Hi Lạp 4-1 ở trận bán kết) được rất nhiều người dự đoán sẽ là nhà vô địch tương lai. Tuy vậy, một lần nữa những người Đức lại bại trận dưới tay những người Ý, trong một thế trận mà Đức đang thi đấu khá áp đảo và tạo ra nhiều cơ hội cơ hội ghi bàn thì Balotelli đã ghi hai bàn thắng tuyệt đẹp để giải toả áp lực đang đè nặng lên các cầu thủ Ý. Đức sau đó chỉ kịp ghi một bàn thắng danh dự ở cuối trận từ cú penalty của Mesut Ozil, Italia thắng 2-1 và giành quyền vào chung kết gặp lại Tây Ban Nha. Tuy vậy trong trận đấu cuối cùng, Andrea Pirlo và các đồng đội đã không thể lặp lại phong độ ấn tượng trước đó và phải nhận thất bại nặng nề 0-4.

Do Tây Ban Nha là đương kim vô địch châu Âu đồng thời là đương kim vô địch thế giới nên Italia (Á quân châu Âu 2012) giành quyền tham dự Confederations Cup 2013 tại Brazil với tư cách là đại diện của châu Âu. Trong giải đấu được cho là cuộc diễn tập cho World Cup 2014, Italia nằm ở bảng tử thần với đại diện châu Mỹ-La Tinh Mexico, đại diện châu Á Nhật Bản và chủ nhà Brazil. Sau khi đánh bại Mexico 2-1 và Nhật Bản 4-3, Italia thua Brazil 2-4 trong trận cuối vòng bảng và gặp lại Tây Ban Nha trong trận bán kết. Sau hai hiệp chính và phụ hoà không tỉ số, Italia thua 6-7 trong lượt đấu luân lưu, cá nhân Prandelli nhận được nhiều lời khen cho chiến thuật mà ông đã áp dụng trong trận đấu giúp Italia thi đấu ấn tượng. Italia hoà Uruguay 2-2 trong trận tranh hạng 3 và thắng 3-2 trong loạt đấu súng nhờ 2 pha cản phá của Buffon để giành vị trí thứ 3 chung cuộc. Brazil thắng Tây Ban Nha 3-0 trong trận đấu cuối và lên ngôi vô địch.

World Cup 2014[sửa | sửa mã nguồn]

Ý rơi vào bảng đấu tử thần. Họ có được khởi đầu tốt khi giành chiến thắng trước đội tuyển Anh nhờ hai bàn thắng của Claudio MarchisioMario Balotelli. Nhưng thêm một lần nữa, càng được kì vọng bao nhiêu thì Ý lại gây thất vọng bấy nhiêu. Hai trận thua bạc nhược trước Costa RicaUruguay khiến Ý phải xách va li về nước trong sự tủi hổ. Ngay sau đó, Chủ tịch liên đoàn bóng đá Ý Giancarlo Abete và huấn luyện viên Cesare Prandelli đệ đơn xin từ chức.

[sửa | sửa mã nguồn]

Danh hiệu[sửa | sửa mã nguồn]

Vô địch: 1934; 1938; 1982; 2006
Á quân: 1970; 1994
Vô địch: 1968
Á quân: 2000; 2012
1936 1936
1928 1928; 2004

Thành tích thi đấu quốc tế[sửa | sửa mã nguồn]

Giải vô địch bóng đá thế giới FIFA World Cup[sửa | sửa mã nguồn]

Năm Kết quả St T H[29] B Bt Bb
Uruguay 1930 Không tham dự
Ý 1934 Vô địch 5 4 1 0 12 3
Pháp 1938 Vô địch 4 4 0 0 11 5
Brasil 1950 Vòng 1 2 1 0 1 4 3
Thụy Sĩ 1954 Vòng 1 3 1 0 2 6 7
Thụy Điển 1958 Không vượt qua vòng loại
Chile 1962 Vòng 1 3 1 1 1 3 2
Anh 1966 Vòng 1 3 1 0 2 2 2
México 1970 Á quân 6 3 2 1 10 8
Đức 1974 Vòng 1 3 1 1 1 5 4
Argentina 1978 Hạng tư 7 4 1 2 9 6
Tây Ban Nha 1982 Vô địch 7 4 3 0 12 6
México 1986 Vòng 2 4 1 2 1 5 6
Ý 1990 Hạng ba 7 6 1 0 10 2
Hoa Kỳ 1994 Á quân 7 4 2 1 8 5
Pháp 1998 Tứ kết 5 3 2 0 8 3
Hàn Quốc Nhật Bản 2002 Vòng 2 4 1 1 2 5 5
Đức 2006 Vô địch 7 5 2 0 12 2
Cộng hòa Nam Phi 2010 Vòng 1 3 0 2 1 4 5
Brasil 2014 Vòng 1 3 1 0 2 2 3
Tổng cộng 18/20
4 lần: Vô địch
83 45 21 17 128 77

Cúp Liên đoàn các châu lục FIFA Confederations Cup[sửa | sửa mã nguồn]

Năm Kết quả St T H[29] B Bt Bb
Ả Rập Saudi 1992 Không giành quyền tham dự
Ả Rập Saudi 1995
Ả Rập Saudi 1997
México 1999
Hàn Quốc Nhật Bản 2001
Pháp 2003
Đức 2005
Cộng hòa Nam Phi 2009 Vòng 1 3 1 0 2 3 5
Brasil 2013 Hạng ba 5 2 2 1 10 10
Tổng cộng 1/8
1 lần: Hạng ba
8 3 2 3 13 15

Giải vô địch châu Âu UEFA Euro Cup[sửa | sửa mã nguồn]

Năm Kết quả St T H[29] B Bt Bb
Pháp 1960 Không tham dự
Tây Ban Nha 1964 Không vượt qua vòng loại
Ý 1968 Vô địch 3 1 2 0 3 1
Bỉ 1972 Không vượt qua vòng loại
Nam Tư 1976
Ý 1980 Hạng tư 4 1 3 0 2 1
Pháp 1984 Không vượt qua vòng loại
Đức 1988 Bán kết 4 2 1 1 4 3
Thụy Điển 1992 Không vượt qua vòng loại
Anh 1996 Vòng 1 3 1 1 1 3 3
Bỉ Hà Lan 2000 Á quân 6 4 1 1 9 4
Bồ Đào Nha 2004 Vòng 1 3 1 2 0 3 2
Thụy Sĩ Áo 2008 Tứ kết 4 1 2 1 3 4
Ba Lan Ukraina 2012 Á quân 6 3 2 1 10 7
Tổng cộng 8/13
1 lần: Vô địch
26 11 11 4 27 18

Tổng hợp danh hiêu[sửa | sửa mã nguồn]

Dưới đây là tổng hợp những thành tích thi đấu mà Italia đã đạt được qua các giải đấu quốc tế
  • Hạng 3 (1): 2013
  • Huy chương Vàng (1): 1936
  • Huy chương đồng (2): 1928, 2004

Áo đấu[sửa | sửa mã nguồn]

Tất cả các áo đấu đã được sử dụng của Azzurri

Khởi đầu (1910)
Chiếc áo đấu đầu tiên (1911)
World Cup 1934–1938
World Cup 1938
World Cup 1950
World Cup 1954
World Cup 1962
World Cup 1966
World Cup 1966
Euro 1968 và World Cup 1970–1978
World Cup 1982
World Cup 1986-90
World Cup 1994
Euro 1996
World Cup 1998
Euro 2000
World Cup 2002
Euro 2004
World Cup 2006
Euro 2008
World Cup 2010
Euro 2012
Confederations Cup 2013

Cầu thủ[sửa | sửa mã nguồn]

Các cầu thủ nổi tiếng[sửa | sửa mã nguồn]

     

Các cầu thủ khoác áo đội tuyển nhiều nhất[sửa | sửa mã nguồn]

Tính đến 15 tháng 10 năm 2013, 10 cầu thủ khoác áo đội tuyển Ý nhiều lần nhất là:

# Họ tên Năm thi đấu Số trận Số bàn thắng
1 Gianluigi Buffon 1997–nay 137 0
2 Fabio Cannavaro 1997–2010 136 2
3 Paolo Maldini 1988–2002 126 7
4 Dino Zoff 1968–1983 112 0
5 Andrea Pirlo 2002-nay 105 13
6 Gianluca Zambrotta 1999-2010 98 2
7 Giacinto Facchetti 1963–1977 94 3
8 Daniele De Rossi 2004–nay 93 15
9 Alessandro Del Piero 1995–2008 91 27
10 Franco Baresi 1982–1994 81 1
Giuseppe Bergomi 1982–1998 81 6
Marco Tardelli 1976–1985 81 6

Tên in đậm chỉ cầu thủ vẫn đang thi đấu

Các cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất[sửa | sửa mã nguồn]

Tính đến 15 tháng 10 năm 2013, 10 cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho đội tuyển Ý là:

# Họ tên Năm thi đấu Số bàn thắng Số trận Bàn thắng mỗi trận
1 Luigi Riva 1965–1974 35 42 0.83
2 Giuseppe Meazza 1930–1939 33 53 0.62
3 Silvio Piola 1935–1952 30 34 0.88
4 Roberto Baggio 1988–2004 27 56 0.48
Alessandro Del Piero 1995–2008 27 91 0.30
6 Adolfo Baloncieri 1920–1930 25 47 0.53
Filippo Inzaghi 1997–2007 25 57 0.44
Alessandro Altobelli 1980–1988 25 61 0.41
9 Christian Vieri 1997–2005 23 49 0.47
Francesco Graziani 1975–1983 23 64 0.36

Huấn luyện viên[sửa | sửa mã nguồn]

Trong giai đoạn đầu, Italia chưa có một huấn luyện viên chuyên nghiệp mà chỉ có một Uỷ ban kỹ thuật (Technical Commission) được chỉ định, các thành viên trong ban này vừa đảm nhiệm vai trò của một huấn luyện viên nhưng vẫn có thể tham gia thi đấu như cầu thủ. Phải tới năm 1967 đội tuyển mới được chỉ đạo bởi một huấn luyện viên duy nhất. Vì lí do đó nên huấn luyện viên trưởng của Italia vẫn được gọi là Uỷ viên kỹ thuật (Technical Commissioner, Commissario tecnico trong tiếng Ý, viết tắt là CT). Cách gọi này còn được sử dụng trong các đội tuyển thể thao quốc gia khác của Italia.

  • Uỷ ban kỹ thuật (1910–1912)
  • Vittorio Pozzo (1912)
  • Uỷ ban kỹ thuật (1912–1924)
  • Vittorio Pozzo (1924)
  • Uỷ ban kỹ thuật (1924–1925)
  • Augusto Rangone (1925–1928)
  • Carlo Carcano (1928–1929)
  • Vittorio Pozzo (1929–1948) — Vô địch FIFA World Cup 1934, Olympic 1936, FIFA World Cup 1938
  • Ferruccio Novo (1949–1950) — đồng thời là Chủ nhiệm Uỷ ban kỹ thuật
  • Uỷ ban kỹ thuật (1951)
  • Carlino Beretta (1952–1953)
  • Uỷ ban kỹ thuật (1953–1959)
  • Giuseppe Viani (1960)
  • Giovanni Ferrari (1960–1961)
  • Giovanni Ferrari and Paolo Mazza (1962)
  • Edmondo Fabbri (1962–1966)
  • Ferruccio Valcareggi and Helenio Herrera (1966–1967)
  • Ferruccio Valcareggi (1967–1974) — Vô địch Euro 1968, Hạng nhì FIFA World Cup 1970
  • Fulvio Bernardini (1974–1975)
  • Enzo Bearzot (1975–1986) — Vô địch FIFA World Cup 1982, Hạng tư FIFA World Cup 1978, Hạng tư Euro 1980
  • Azeglio Vicini (1986–1991) — Bán kết Euro 1988, Hạng ba FIFA World Cup 1990
  • Arrigo Sacchi (1991–1996) — Hạng nhì FIFA World Cup 1994
  • Cesare Maldini (1997–1998)
  • Dino Zoff (1998–2000) — Hạng nhì Euro 2000
  • Giovanni Trapattoni (2000–2004)
  • Marcello Lippi (2004–2006) — Vô địch FIFA World Cup 2006
  • Roberto Donadoni (2006–2008)
  • Marcello Lippi (2008–2010)
  • Cesare Prandelli (2010–present) — Hạng nhì Euro 2012, Hạng ba Confederations Cup 2013

Đội hình hiện tại[sửa | sửa mã nguồn]

Đội hình dưới đây được triệu tập tham dự World Cup 2014.

Số liệu thống kê tính đến 31 tháng 5 năm 2014.

0#0 Vị trí Cầu thủ Ngày sinh (tuổi) Số lần
khoác áo
Bàn thắng Câu lạc bộ
1 TM Gianluigi Buffon 28 tháng 1, 1978 (36 tuổi) 139 0 Ý Juventus
12 TM Salvatore Sirigu 12 tháng 1, 1987 (27 tuổi) 8 0 Pháp Paris Saint-Germain
13 TM Mattia Perin 10 tháng 11, 1992 (22 tuổi) 0 0 Ý Genoa
2 HV Mattia De Sciglio 20 tháng 10, 1992 (22 tuổi) 10 0 Ý Milan
3 HV Giorgio Chiellini 14 tháng 8, 1984 (30 tuổi) 67 4 Ý Juventus
4 HV Matteo Darmian 2 tháng 12, 1989 (24 tuổi) 1 0 Ý Torino
7 HV Ignazio Abate 12 tháng 11, 1986 (28 tuổi) 19 1 Ý Milan
15 HV Andrea Barzagli 8 tháng 5, 1981 (33 tuổi) 47 0 Ý Juventus
19 HV Leonardo Bonucci 1 tháng 5, 1987 (27 tuổi) 36 2 Ý Juventus
20 HV Gabriel Paletta 15 tháng 2, 1986 (28 tuổi) 2 0 Ý Parma
5 TV Thiago Motta 28 tháng 8, 1982 (32 tuổi) 20 1 Pháp Paris Saint-Germain
6 TV Antonio Candreva 28 tháng 2, 1987 (27 tuổi) 19 0 Ý Lazio
8 TV Claudio Marchisio 19 tháng 1, 1986 (28 tuổi) 43 2 Ý Juventus
14 TV Alberto Aquilani 7 tháng 7, 1984 (30 tuổi) 34 5 Ý Fiorentina
16 TV Daniele De Rossi 24 tháng 7, 1983 (31 tuổi) 94 15 Ý Roma
18 TV Marco Parolo 25 tháng 1, 1985 (29 tuổi) 3 0 Ý Parma
21 TV Andrea Pirlo 19 tháng 5, 1979 (35 tuổi) 108 13 Ý Juventus
23 TV Marco Verratti 5 tháng 11, 1992 (22 tuổi) 5 1 Pháp Paris Saint-Germain
9 Mario Balotelli 12 tháng 8, 1990 (24 tuổi) 29 12 Ý Milan
10 Antonio Cassano 12 tháng 7, 1982 (32 tuổi) 36 10 Ý Parma
11 Alessio Cerci 23 tháng 7, 1987 (27 tuổi) 11 0 Ý Torino
17 Ciro Immobile 20 tháng 2, 1990 (24 tuổi) 2 0 Đức Borussia Dortmund
22 Lorenzo Insigne 4 tháng 6, 1991 (23 tuổi) 4 1 Ý Napoli

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “FIGC”. Figc.it. Truy cập ngày 21 tháng 4 năm 2012. 
  2. ^ “FIGC – Club Italia”. Figc.it. Truy cập ngày 21 tháng 4 năm 2012. 
  3. ^ http://download.repubblica.it/pdf/motori/supplemento_ottobre06/04.pdf
  4. ^ “Italians triumph in heavyweight rumble”. FIFA. Truy cập ngày 6 tháng 1 năm 2012. 
  5. ^ “10 pha ăn mừng bàn thắng ấn tượng nhất = [[Thể Thao & Văn Hoá]]”. Truy cập ngày 30 tháng 11 năm 2009.  Tựa đề URL chứa liên kết wiki (trợ giúp)
  6. ^ Dino Zoff: Hòn đá tảng
  7. ^ Yahoo! Sports – Sports News, Scores, Rumors, Fantasy Games, and more [[]][liên kết hỏng]
  8. ^ “Match Report – 1994 FIFA World Cup USA (TM): Nigeria – Italy”. FIFA.com. Truy cập ngày 18 tháng 12 năm 2011. 
  9. ^ “Match Report – 1994 FIFA World Cup USA (TM): Italy – Spain”. FIFA.com. Truy cập ngày 18 tháng 12 năm 2011. 
  10. ^ “Match Report – 1994 FIFA World Cup USA (TM): Bulgaria – Italy”. FIFA.com. Truy cập ngày 18 tháng 12 năm 2011. 
  11. ^ “Match Report – 1994 FIFA World Cup USA (TM): Brazil – Italy”. FIFA.com. Truy cập ngày 18 tháng 12 năm 2011. 
  12. ^ “People's Daily Online – Scandal threatening to bury Italy's Cup dream”. English.people.com.cn. 23 tháng 5 năm 2006. Truy cập ngày 21 tháng 4 năm 2012. 
  13. ^ “5 vụ dàn xếp tỷ số lớn nhất đầu thế kỷ 21”. vnexpress.net. 2 tháng 5 năm 2013. 
  14. ^ Dampf, Andrew (12 tháng 6 năm 2006). “Pirlo Leads Italy Past Ghana at World Cup”. The Washington Post. Truy cập ngày 5 tháng 5 năm 2010. 
  15. ^ “Italy 1–0 Australia”. BBC Sport. 26 tháng 6 năm 2006. Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2009. 
  16. ^ “Lippi dedicates win to Pessotto”. BBC. 30 tháng 6 năm 2006. Truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2006. 
  17. ^ “Germany 0–2 Italy (aet)”. BBC Sport. 4 tháng 7 năm 2006. Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2009. 
  18. ^ Stevenson, Jonathan (9 tháng 7 năm 2006). “Italy 1–1 France (aet)”. BBC Sport. Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2009. 
  19. ^ “Azzurri prominent in All Star Team”. FIFA.com. 7 tháng 7 năm 2006. Truy cập ngày 18 tháng 12 năm 2011. 
  20. ^ “Buffon collects Lev Yashin Award”. FIFA.com. 10 tháng 7 năm 2006. Truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2006. 
  21. ^ “Italy squad given heroes' welcome”. BBC Sport. 10 tháng 7 năm 2006. Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2009. 
  22. ^ “Italian joy at World Cup victory”. BBC Sport. 10 tháng 7 năm 2006. Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2009. 
  23. ^ Buckley, Kevin (21 tháng 5 năm 2006). “Lippi the latest to be sucked into crisis”. London: Guardian. Truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2006. 
  24. ^ “Italy oust Brazil to take top spot”. FIFA. 14 tháng 2 năm 2006. Truy cập ngày 18 tháng 12 năm 2011. 
  25. ^ “Lippi returns to manage Italy”. tribalfootball.com. 27 tháng 6 năm 2008. Truy cập ngày 6 tháng 1 năm 2012. 
  26. ^ “Italy out of Africa and Lippi out of excuses”. Irish Times. 25 tháng 6 năm 2010. Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2010. 
  27. ^ “Italy beat England on penalties to reach Euro 2012 semifinals”. 25 tháng 6 năm 2012. Bản gốc lưu trữ ngày 25 tháng 6 năm 2012. 
  28. ^ http://soccernet.espn.go.com/gamecast?id=345932&cc=5901
  29. ^ a ă â Tính cả các trận hoà ở các trận đấu loại trực tiếp phải giải quyết bằng sút phạt đền luân lưu

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]