Bee Gees

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Bee Gees
Vlcsnap-105468.png
Thông tin nghệ sĩ
Nguyên quán Manchester, Anh
Brisbane, Úc
Thể loại Pop, Disco, Soft rock, Rock, R&B
Năm hoạt động 1958–2003
Hãng đĩa Festival, Polydor, Atco, RSO, Warner Bros., Rhino
Website Official Bee Gees.com
Thành viên cũ
Barry Gibb
Maurice Gibb
Robin Gibb
Vince Melouney
Colin Petersen
Geoff Bridgeford
Alan Kendall
Dennis Bryon
Blue Weaver

Bee Gees là một ban nhạc thành lập năm 1958 gồm ba anh em người Úc gốc Anh sinh tại đảo ManBarry, RobinMaurice Gibb.

Ban nhạc này đoạt giải Grammy nhiều lần, họ thành công trong cả thời gian 40 năm thu nhạc, nhưng họ có hai giai đoạn thành công riêng biệt – với tư cách ban nhạc chơi nhạc phổ thông vào cuối thập niên 1960 và đầu thập niên 1970; và là ban nhạc hàng đầu trong phong trào nhạc disco vào cuối thập niên 1970.

Bee Gees đã bán được ước tính hơn 220 triệu album trên toàn thế giới[1] khiến họ trở thành một trong những ban nhạc bán chạy nhất mọi thời đại. Bee Gees được đưa vào Đại sảnh Danh vọng Rock and Roll vào năm 1997. Viện bảo tàng Rock and Roll Hall of Fame tại Cleveland, Ohio có ghi rõ "Chỉ có Elvis Presley, The Beatles, Michael Jackson, Garth BrooksPaul McCartney bán được nhiều hơn Bee Gees"[2].

Sau cái chết của Maurice vào tháng 1 năm 2003, Barry và Robin tạm dừng ban nhạc sau 45 năm hoạt động. Đến năm 2009 Robin tuyên bố rằng ông và Barry sẽ lại cùng nhau tiếp tục biểu diễn.[3] Đến lượt Robin mất vào tháng năm 2012 sau một thời gian dài chống chọi với bệnh ung thư, để lại người anh cả Barry là người còn sống duy nhất của ban nhạc.[4]

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Khởi đầu và thành công tại Úc[sửa | sửa mã nguồn]

Biển lưu niệm Bee Gees tại ngã tư Maitland Terrace/Strang Road ở Union Mills, đảo Man

Anh em nhà Gibb được sinh ra trên đảo Man. Barry Alan Crompton Gibb sinh ngày 1 tháng 9 năm 1946, và 2 anh em sinh đôi Robin Hugh Gibb and Maurice Ernest Gibb ra đời ngày 22 tháng 12 năm 1949.

Cả gia đình quay trở lại Chorlton-cum-Hardy, Manchester, Anh - nơi ông bố Hugh Gibb đã từng lớn lên vào đầu những năm 1950.[5] Ba chàng trai bắt đầu đi hát đồng ca lần đầu tiên tại một rạp chiếu bóng. Lúc đầu họ định hát nhép nhưng do Maurice đánh rơi mất đĩa hát trên đường đi, họ đã buộc phải tự hát và được người nghe hưởng ứng nồng nhiệt. Điều này đã cổ vũ ba anh em bắt đầu sự nghiệp ca hát của mình.[6]

Năm 1958, gia đình Gibb, di cư tới Redcliffe, Brisbane, Queensland, Úc. Ba anh em nhà Gibb, với tuổi đời vẫn còn rất trẻ, bắt đầu trình diễn để xin tiền xu từ khách qua đường. Họ đổi tên ban nhạc của mình từ Rattlesnakes sang Wee Johnny Hayes & the Bluecats. Được lái xe Bill Goode giới thiệu với DJ đài phát thanh Bill Gates (không được nhầm lẫn với người sáng lập Microsoft) sau khi biểu diễn tại Rạp xiếc Speedway Brisbane, DJ này đã đổi tên của ban nhạc theo các chữ cái đầu của mình và Goode thành The BG's, và cuối cùng thành Bee Gees.[7][8].

Vào năm 1960, Bee Gees bắt đầu được mời tới các show truyền hình để hát bài "Time Is Passing By".[9] Trong vài năm sau đó ban nhạc bắt đầu trình diễn đều đặn tại các khu nghỉ mát dọc bờ biển Queensland. Ngôi sao Úc Col Joye đã chú ý tới Barry Gibb vì khả năng sáng tác, và Joye đã giúp họ có được hợp đồng thu âm với Leedon Records, một chi nhánh của Festival Records trong năm 1963 với cái tên "Bee Gees." Ban nhạc ra 2-3 đĩa đơn mỗi năm, bên cạnh đó Barry còn viết một số bản nhạc cho các ca sĩ khác.[10]

Năm 1962, Bee Gees đã được chọn là ban nhạc hỗ trợ cho buổi hòa nhạc của Chubby Checker tại sân vận động Sydney.[11]

Từ năm 1963 đến năm 1966, gia đình Gibb sống tại 171 Bunnerong Road, Maroubra, Sydney.[12] (Robin Gibb thu âm ca khúc "Sydney", kể lại đời sống của ba anh em tại Sydney, ngay trước khi ông qua đời. Bài hát được phát hành trong album di cảo 50 St. Catherine's Drive.[13]

Năm 1965, với sự thành công của bài hát "Wine and Women," Bee Gees đã phát hành đĩa LP đầu tiên Barry Gibb and the Bee Gees Sing and Play 14 Barry Gibb Songs. Tuy vậy, đến năm 1966 Festival Records đã muốn kết thúc hợp đồng của Bee Gees với Leedon Records vì ban nhạc vẫn chưa có thành công nào đáng kể. Ba anh em Gibbs gặp Nat Kipner, người vừa được bổ nhiệm làm quản lý của Spin Records, lúc đó là một công ty đĩa nhạc mới độc lập. Kipner đã trở thành người quản lý của nhóm trong một thời gian ngắn và thành công đàm phán chuyển nhượng nhóm sang Spin Records, để đổi lại Festival Records được quyền phân phối các đĩa nhạc của nhóm tại Australia. Qua Kipner Bee Gees đã gặp gỡ kỹ sư kiêm nhà sản xuất âm nhạc Ossie Byrne. Byrne đã cho phép ba anh em Gibb sử dụng không hạn chế St Clair Studio của mình trong một khoảng thời gian vài tháng vào giữa năm 1966.[14] Bee Gees sau này thừa nhận việc này cho phép họ cải thiện kỹ năng thu âm. Trong suốt thời gian sản xuất này, họ thu một số lượng lớn các bản thu âm ban đầu, sau này trở thành bài hát nổi tiếng đầu tiên của họ, "Spicks and Specks" (trong đó Byrne chơi trumpet cho đoạn kết của bài) - cũng như các phiên bản hát lại của các bài hát nổi tiếng của các ban nhạc khác ở nước ngoài như The Beatles. Họ thường xuyên hợp tác với các nhạc sĩ khác ở cùng khu vực, trong đó có các thành viên của ban nhạc beat Steve & the Board với thủ lĩnh Steve Kipner, con trai tuổi teen của Nat Kipner.[15]

Thất vọng vì chưa thành công tại Úc, cả gia đình nhà Gibb quyết định quay trở lại Anh vào cuối năm 1966. Ngay khi đang ở trên tàu biển tới Anh đầu năm 1967, họ được biết qua radio thông báo "Spicks and Specks", bài hát họ thu âm năm 1966, đã giành được giải đĩa đơn hay nhất của năm tại Úc do tạp chí âm nhạc Go-Set bình chọn.

Thập niên 1960 tại Anh[sửa | sửa mã nguồn]

Bee Gees năm 1967 (trái sang phải: Barry Gibb, Robin Gibb, Vince Melouney, Maurice Gibb, Colin Petersen)

Trước khi lên tàu trở về Anh, Hugh Gibb đã gửi các bản thu âm thử đến Brian Epstein, một chuyên gia quảng bá và cũng là người quản lý ban nhạc The Beatles và giám đốc điều hành NEMS- một cửa hàng âm nhạc Anh. Brian Epstein đã gửi các bản thu âm này cho Robert Stigwood, một nhân viên mới gia nhập NEMS.[16] Sau một buổi thử giọng với Stigwood vào tháng 2 năm 1967, Bee Gees đã ký một hợp đồng 5 năm, theo đó Polydor Records sẽ phát hành các đĩa nhạc của họ tại Anh và Atco Records phát hành ở Mỹ. Ban nhạc nhanh chóng bắt tay vào thực hiện album quốc tế đầu tiên của nhóm, và Stigwood phát động một chiến dịch quảng cáo cùng thời điểm phát hành album này.[17]

Stigwood tuyên bố rằng Bee Gees là "Tài năng mới đáng kể nhất của năm 1967", khởi đầu việc so sánh Bee Gees với ban nhạc The Beatles. Trước khi ghi âm album đầu tiên ba anh em đã nhận thêm Colin Petersen và Vince Melouney vào ban nhạc.[18] "New York Mining Disaster 1941", đĩa đơn thứ hai của họ tại Anh (đĩa đơn 45rpm đầu tiên của họ là bài "Spicks and Specks"), đã được gửi cho các đài phát thanh với chỉ tiêu đề bài hát mà không có tên ban nhạc, thay vào đó là một dòng trắng. Một số DJ ngay lập tức đoán đây là một đĩa đơn mới của The Beatles và lập tức phát bài hát này nhiều lần trong ngày. Điều này đã giúp ca khúc của Bee Gees leo lên top 20 ở cả Anh và Mỹ.

Ca khúc thứ hai của nhóm, "To Love Somebody", đã không cần đến mẹo quảng bá lần trước để lọt vào Top 20 tại thị trường Mỹ. Vốn là bài hát viết cho Otis Redding, "To Love Somebody" - một bản ballad đầy cảm xúc do Barry hát chính - đã trở thành một bài hát pop tiêu chuẩn và được nhiều nghệ sĩ hát lại như The Flying Burrito Brothers, Rod Stewart, Bonnie Tyler, Janis Joplin, The Animals, Gary Puckett and the Union Gap, Nina Simone, Jimmy Somerville, Billy CorganMichael Bolton. Một đĩa đơn khác, "Holiday", đã được phát hành tại Mỹ, cao nhất ở vị trí thứ 16 trên bảng xếp hạng. Album Bee Gees 1st - album quốc tế đầu tiên của ban nhạc - đứng thứ 7 ở Mỹ và thứ 8 ở Anh. Bill Shepherd được ghi công là người tuyển nhạc. Sau khi thu âm album trên, ban nhạc thu âm với BBC lần đầu tiên với 3 bài hát tại Nhà hát Playhouse, Northumberland Avenue, London, với Bill Bebb làm đạo diễn sản xuất. Lần trình diễn trên được bao gồm trong chương trình BBC Sessions: 1967–1973 (phát hành 2008).[19] Sau khi phát hành album Bee Gees' 1st, ban nhạc lần đầu tiên được giới thiệu tại New York như "sự ngạc nhiên đến từ Anh quốc".[20]

Vào thời điểm đó, ban nhạc đã xuất hiện lần đầu tiên trong chương trình truyền hình Anh Top of the Pops. Maurice nhớ lại:

Jimmy Savile đã xuất hiện ở đó và thật tuyệt vời khi chúng tôi đã nhìn thấy hình ảnh của anh trong cuốn sách câu lạc bộ fan hâm mộ The Beatles, vì vậy chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi đã thực sự lên truyền hình! Chương trình đó có Lulu, chúng tôi, The Move, và The Rolling Stones hát bài 'Let's Spend the Night Together'. Thời đó chưa có khái niệm siêu sao nên bạn chỉ có thể xuất hiện tại chương trình đó.[21]

Vào cuối năm 1967, họ bắt đầu thu âm cho album thứ hai, Horizontal. Ngày 21 tháng 12 năm 1967, tại buổi biểu diễn phát sóng trực tiếp từ Liverpool Anglican Cathedral, họ đã biểu diễn bài hát: "Thank You For Christmas" (đã được thu âm cho album thứ 2 này nhưng chỉ được phát hành vào năm 2008), "Silent Night" và "Hark! The Herald Angels Sing". Nhóm nhạc dân gian The Settlers cùng hát với nhóm trong chương trình này. Chương trình được đức cha Edward H. Patey, Giám mục nhà thờ đóng vai trò nhạc trưởng.[21] Mười ngày sau, ban nhạc thu âm bài hát cuối năm mừng Giáng sinh How on Earth?

Vào tháng 1 năm 1968 ban nhạc có chuyến lưu diễn quảng bá tại Mỹ. Tiên đoán trước việc người hâm mộ có thể gây ùn tắc, Sở Cảnh sát thành phố Los Angeles đã bố trí lực lượng bảo vệ đặc biệt cho ban nhạc khi tới thành phố này.[18] Sang tháng 2, album Horizontal tiếp tục thành công như album trước, với bài hát đứng đầu bản xếp hạng tại Anh "Massachusetts" (xếp thứ 11 tại Mỹ), và bài "World", xếp hạng 7 tại Anh.[22] Âm thanh của album Horizontal có âm hưởng "rock" nhiều hơn album đầu, với các bài hát "And the Sun Will Shine" và "Really and Sincerely" là các minh chứng rõ nét. Album này xếp hạng 12 tại Mỹ và hạng 16 tại Anh.

Nhằm quảng bá album mới, ban nhạc đã có lần xuất hiện đầu tiên của họ trên truyền hình Mỹ với The Smothers Brothers Show của đài CBS. Tommy Smothers lần đầu tiên gặp Bee Gees trên một chuyến đi đến London, và trở thành bạn bè đồng thời cũng là một fan hâm mộ của nhóm. Buổi tối hôm đó, Tommy mặc một chiếc áo mà Maurice đã mua cho ông tại The Beatles Apple Boutique. Với việc phát hành Horizontal, họ cũng bắt đầu một tour du lịch Scandinavian với buổi biểu diễn tại Copenhagen. Cùng thời gian đó, Bee Gees đã từ chối một đề nghị viết và thực hiện nhạc nền cho bộ phim Wonderwall, theo đạo diễn Joe Massot.[21] Ngày 27 tháng 2 năm 1968, ban nhạc, được 17 nhạc công dàn nhạc dây Massachusetts phụ trợ, bắt đầu tour diễn đầu tiên của họ tại Đức với hai buổi biểu diễn tại Hamburg Musikhalle. Ban nhạc đã được Procol Harum (ca sĩ với một hit nổi tiếng "A Whiter Shade of Pale") hỗ trợ trong chuyến lưu diễn tại Đức của họ tháng 3 năm 1968.[23] Bạn gái của Robin, Molly Hullis nhớ lại: "Người hâm mộ Đức còn cuồng nhiệt hơn cả những người hâm mộ ở Anh Quốc thời Beatlemania." Lịch lưu diễn đã đưa họ đến 11 địa điểm trong 11 ngày với 18 buổi hòa nhạc, kết thúc với một cú đúp chương trình tại Stadthalle, Braunschweig. Sau đó, cả nhóm đã đi đến Thụy Sĩ. Maurice kể lại:

Ngày 17 tháng 3 năm 1968, ban nhạc xuất hiện trên The Ed Sullivan Show với bài hát "Words". Các nghệ sĩ khác cũng có mặt trong chương trình đó là Lucille Ball, George Hamilton, và Fran Jeffries.[24] Ngày 17 tháng 3 năm 1968, ban nhạc trình diễn tại Royal Albert Hall tại London.[23]

Bee Gees trình diễn trên đài truyền hình Twien của Hà Lan năm 1968

Hai đĩa đơn khác được phát hành sau đó vào đầu năm 1968, gồm bài ballad "Words" (xếp hạng 8 tại Anh, 15 tại Mỹ) và đĩa đơn kép 2 bài "Jumbo" và "The Singer Sang His Song". "Jumbo" là đĩa đơn kém nhất của Bee Gees tính đến thời điểm đó, chỉ xếp hạng 25 tại Anh và 57 tại Mỹ. Ban nhạc cho rằng bài "The Singer Sang His Song" là bài hát hay hơn, và khán giả Hà Lan cũng nghĩ như vậy khi xếp bài hát đứng thứ 3 trong bảng xếp hạng nước này. Các đĩa đơn tiếp theo: "I've Gotta Get a Message to You", bài hát tứ 2 đứng đầu bảng xếp hạng tại Anh (thứ 8 tại Mỹ) và "I Started a Joke" (xếp hạng 6 tại Mỹ), đều được đưa vào Idea, album thứ 3 của nhóm.[22] Idea xếp hạng 4 tại Anh và 17 tại Mỹ.[22]

Sau chuyến lưu diễn và lần trình diễn trên truyền hình để quảng bá cho album, Vince Melouney rời ban nhạc với lý do anh muốn chơi nhạc với phong cách âm nhạc blues, nhiều hơn những gì anh em Gibbs đã sáng tác. Melouney đã đạt được một kỳ tích trong khi làm việc với Bee Gees - bài hát của anh "Such a Shame" (album Idea) là bài hát duy nhất trên tất cả các album Bee Gees không phải do anh em Gibb sáng tác. Nhóm cũng đã quay chương trình truyền hình trên BBC với Frankie Howerd gọi là Frankie Howerd Meets The Bee Gees, được Ray Galton và Alan Simpson viết kịch bản. Điều này đã cho nhóm cơ hội thể hiện kỹ năng hài hước của mình trong kịch bản với Howerd. Ban nhạc dự định bắt đầu một chuyến lưu diễn bảy tuần ở Mỹ vào ngày 2 tháng 8 năm 1968, nhưng vào ngày 27 tháng 7, Robin ngã bất tỉnh. Ông đã được nhận vào một nhà dưỡng lão London vì kiệt sức thần kinh và chuyến lưu diễn tại Mỹ đã bị hoãn lại.[21] Ban nhạc bắt đầu thu âm album thứ sáu của họ và điều này dẫn đến việc ghi âm tại Atlantic Studios ở New York. Do bị ốm, Robin không có đóng góp nào, nhưng các thành viên khác của ban nhạc đều có các bản thu thử.[25]

Odessa, Cucumber Castle và tan vỡ[sửa | sửa mã nguồn]

Ban nhạc Bee Gees trình diễn trong The Tom Jones Show vào đầu năm 1969, một trong những buổi diễn cuối cùng có Robin khi anh rời nhóm tháng 3 năm đó.

Đến năm 1969, sự sứt mẻ bắt đầu xuất hiện trong nhóm khi Robin cảm thấy Stigwood đã ủng hộ Barry hát chính.

Đầu năm 1969, Bee Gees thực hiện trình diễn trên các chương trình truyền hình Top of the PopsThe Tom Jones Show với các bài hát "I Started a Joke" và "First of May". Đây là một trong những màn trình diễn trực tiếp cuối cùng của Robin với ban nhạc.[26]

Album tiếp theo của họ, đáng lẽ là một album khái niệm gọi là Masterpeace, phát triển thành các album đôi Odessa. Hầu hết các nhà phê bình nhạc rock cảm thấy đây là album tốt nhất của Bee Gees năm 1960 với hương vị progressive rock của nó lộ rõ trong bài hát cùng tên, bài nhạc đồng quê "Marley Purt Drive" và "Give Your Best", và những bản ballad như "Melody Fair" và "First of May"; (bài cuối trong danh sách trên là bài duy nhất của album trở thành một top hit nhỏ). Cho rằng bài hát "Lamplight" cần được xếp vào mặt A, Robin bỏ nhóm vào giữa năm 1969 và bắt đầu sự nghiệp solo của mình.

Album đầu tiên của các album tổng hợp của Bee Gees, Best of Bee Gees, đã được phát hành với single "Words" non-LP cộng với hit của ban nhạc khi ở Úc "Spicks and Specks". Single "Tomorrow Tomorrow" cũng đã được phát hành và là một hit vừa phải ở Anh, đạt vị trí cao nhất là 23, nhưng chỉ tới vị trí 54 ở bảng xếp hạng Mỹ. Album tổng hợp này lọt vào top ten ở cả Anh và Mỹ..[22]

Trong khi Robin theo đuổi sự nghiệp solo của mình, Barry, Maurice, và Petersen tiếp tục ban nhạc Bee Gees thu âm album tiếp theo của họ, Cucumber Castle. Ban nhạc đã biểu diễn buổi đầu tiên mà không có Robin tại hộp đêm Talk of the Town. Họ đã tuyển mộ em gái Lesley vào nhóm tại thời điểm này. Cũng có một chương trình truyền hình đặc biệt quay cùng các album được phát sóng trên đài BBC vào năm 1971. Petersen chơi trống cho các bài hát thu âm trong album, nhưng đã bị sa thải khỏi nhóm sau khi việc quay phim bắt đầu (ông đã thành lập ban nhạc Humpy Bong với Jonathan Kelly). Các hình ảnh của Petersen đã được chỉnh sửa trong lần cắt gọt cuối cùng của bộ phim, và tay trống của Pentangle, Terry Cox, đã được tuyển dụng để hoàn thành việc thu âm các bài hát cho album.

Sau khi album được phát hành vào đầu năm 1970, có vẻ như ban nhạc Bee Gees đã đến hồi kết. Bài hát đơn duy nhất, "Do not Forget to Remember" là một hit lớn tại Anh đạt vị trí số 2, nhưng lại là một thất vọng ở Mỹ, chỉ đạt vị trí 73. Hai đĩa đơn tiếp theo, "I.O.I.O." và "If I Only Had My Mind on Something Else" chỉ vừa vặn lọt vào bảng xếp hạng. Ngày 1 tháng 12 năm 1969, Barry và Maurice chia tay nhau.[27]

Maurice bắt đầu thu âm album solo đầu tiên của mình The Loner nhưng không được phát hành. Trong khi đó, Maurice phát hành đĩa đơn "Railroad", và đóng vai chính trong vở nhạc kịch ở West End Sing a Rude Song.[28] Trong tháng 2 năm 1970 Barry ghi một album solo mà cũng không bao giờ thấy phát hành chính thức, mặc dù "I'll Kiss Your Memory" đã được phát hành như một đĩa đơn được phát hành kèm với bài "This Time" mà không được khán giả quan tâm.[29]

Trong khi đó, Robin đã thành công ở châu Âu với hit xếp thứ 2 "Saved by the Bell" và album Robin's Reign.

1970–73[sửa | sửa mã nguồn]

The Bee Gees trình diễn trong chương trình The Midnight Special năm 1973

Vào mùa hè năm 1970, theo Barry "Robin gọi cho tôi khi tôi đang đi nghỉ mát ở Tây Ban Nha và [nói] "Hãy làm lại một lần nữa'". Đến ngày 21 tháng 8 năm 1970, sau khi họ quay trở lại với nhau một lần nữa, Barry đã thông báo rằng Bee Gees "đã tái hợp và sẽ không bao giờ chia cách nữa". Maurice nói "Chúng tôi đã thảo luận và quyết định tái hợp. Chúng tôi muốn xin lỗi Robin công khai vì những gì chúng tôi đã nói."[30] Trước đó vào tháng 6 năm 1970, Robin và Maurice ghi âm hàng loạt bài hát trước khi Barry tham gia và góp thêm hai bài hát đưa vào album tái hợp của họ.[31] Khoảng thời gian này, Barry và Robin chuẩn bị xuất bản cuốn sách On the Other Hand.[30] Ba anh em cũng tuyển dụng Geoff Bridgford như tay trống chính thức của nhóm; Bridgford từng làm việc với các ban nhạc The Groove, Tin Tin và chơi trống trong album solo đầu tiên chưa được phát hành của Maurice.[32]

2 Years On được phát hành vào tháng 10 tại Mỹ và tháng 11 tại Anh vào năm 1970. Ca khúc đứng đầu "Lonely Days" của album này đạt vị trí thứ 3 tại Mỹ và được quảng bá trên các chương trình truyền hình The Johnny Cash Show, Johnny Carson's Tonight Show, The Andy Williams Show, The Dick Cavett ShowThe Ed Sullivan Show.[30]

Album thứ chín của ban nhạc, Trafalgar, được phát hành vào cuối năm 1971. Đĩa đơn "How Can You Mend a Broken Heart" là bài hát đầu tiên của nhóm đứng thứ 1 trên bảng xếp hạng của Mỹ, trong khi "Israel" chiếm vị trí thứ 22 tại Hà Lan. "How Can You Mend a Broken Heart" cũng giúp Bee Gees có được đề cử Giải Grammy đầu tiên cho Giải Grammy cho Trình diễn Song ca/ Nhóm nhạc Giọng Pop xuất sắc nhất. Cuối năm đó, các bài hát của nhóm được đưa vào soundtrack cho bộ phim Melody.

Năm 1972, đĩa đơn "My World" của ban nhạc đạt vị trí 16 tại Mỹ, được phát hành kèm với bài hát "On Time" của Maurice. Đĩa đơn khác cùng năm 1972, "Run To Me" từ LP "To Whom It May Concern" đã đưa ban nhạc vào top 10 của Vương quốc Anh lần đầu tiên trong ba năm.[22] Ngày 24 tháng 11 1972, ban nhạc mở màn liên hoan "Woodstock of the West" tại Coliseum Los Angeles (một lời đáp lại Woodstock New York, Eastern United States), với các ban nhạc và ca sĩ Sly & The Family Stone, Stevie Wonderthe Eagles.[33][34] Cũng trong năm 1972, nhóm cùng hát bài "Hey Jude" với Wilson Pickett.[35]

Tuy nhiên, đến năm 1973 Bee Gees đã đi vào ngõ cụt. Album Life in a Tin Can đã được phát hành vào ngày thành lập RSO Records của Robert Stigwood. Bài hát đầu tiên của album này, "Saw a New Morning", không bán được nhiều với vị trí cao nhất là 94 trên bảng xếp hạng. Tiếp theo là một album chưa phát hành (A Kick in the Head Is Worth Eight in the Pants). Một album tổng hợp, Best of Bee Gees, Volume 2 đã được phát hành vào năm 1973 mặc dù nó đã không lặp lại được thành công của Volume 1. Ngày 6 tháng 4 năm 1973 trên chương trình truyền hình The Midnight Special ban nhạc đã biểu diễn bài hát "Money (That's What I Want)" với Jerry Lee Lewis..[36] Cũng trong năm 1973, họ đã được Chuck Berry mời biểu diễn cùng trên sân khấu The Midnight Special với bài hát "Johnny B. Goode"[37] và bài "Reelin' and Rockin".[38]

Sau một tour diễn tại Hoa Kỳ vào đầu năm 1974, nhóm đã phải đến các câu lạc bộ nhỏ để biểu diễn.[39] Barry đã đùa, "Chúng tôi tệ đến nỗi đã phải đến chơi nhạc ở câu lạc bộ ca múa tạp kỹ Batley ở Leeds?".[40]

Theo lời khuyên của Ahmet Ertegun, người giám đốc Atlantic Records, Stigwood bố trí cho nhóm ghi âm cùng với Arif Mardin, nhà sản xuất âm nhạc soul nổi tiếng. LP kết quả, Mr. Natural, bao gồm ít ballad hơn và là điềm báo trước của việc chuyển hướng sang R&B trong phần thời gian còn lại của ban nhạc.

Nhưng khi LP trên cũng không thu hút nhiều sự quan tâm, Mardin khuyến khích họ làm việc theo phong cách âm nhạc soul. Ba anh em đã cố gắng để tạo ra một ban nhạc sống có thể tái tạo âm thanh phòng thu của họ. Guitar chính Alan Kendall đã tới vào năm 1971, nhưng không có nhiều việc để làm cho đến album Mr. Natural. Trong album đó, họ thêm tay trống Dennis Bryon, và sau đó họ đã thêm tay chơi keyboard cũ của Strawbs Blue Weaver, và đây là hình ảnh của ban nhạc Bee Gees mà kéo dài qua cuối thập niên 70. Maurice trước đây chơi hàng loạt các nhạc cụ piano, guitar, harpsichord, piano điện, organ, mellotronguitar bass, cũng như mandolinMoog synthesizer, bây giờ chỉ chơi guitar bass khi trình diễn.

1975–79: Chuyển sang nhạc disco[sửa | sửa mã nguồn]

Main CourseChildren of the World[sửa | sửa mã nguồn]

Với gợi ý của Eric Clapton, ba anh em tới Miami, Florida đầu năm 1975 để thu âm. Sao khi bắt đầu sáng tác, họ nghe theo sự thúc giục của Mardin & Stigwood và bắt đầu sáng tác các bài hát disco dùng để nhảy, bao gồm "Jive Talkin'" - bài hát thứ 2 đứng đầu bảng xếp hạng Mỹ, cùng với bài hát xếp thứ 7 trên bảng xếp hạng "Nights on Broadway". Ban nhạc tỏ ra thích thú với âm thanh mới này. Lần này công chúng cũng đồng quan điểm khi liên tục đánh giá cao LPMain Course và đưa album lên top. Album này cũng đánh dấu những bài hát đầu tiên của Bee Gees có giọng falsetto của Barry,[41] sau này đã trở thành một thương hiệu của ban nhạc. Đây cũng là album đầu tiên của Bee Gees có hai bài hát trong top 10 của bảng xếp hạng Mỹ kể từ năm 1968 với album Idea. Main Course cũng là album R&B đầu tiên của nhóm có mặt trong bảng xếp hạng.

Ban nhạc đã trình diễn trên chương trình truyền hình The Midnight Special năm 1975 để quảng bá Main Course với bài "To Love Somebody", hát cùng với Helen Reddy.[42] Cùng thời gian này Bee Gees đã thu 3 bản hát lại của Beatles —"Golden Slumbers/Carry That Weight", "She Came in Through the Bathroom Window" với Barry hát chính, "Sun King" với Maurice hát chính, cho bộ phim tài liệu âm nhạc All This and World War II.[43]

Album tiếp theo, Children of the World phát hành vào tháng 9 năm 1976 đã kết hợp giọng falsetto mới khám phá của Barry và các đoạn phô diễn guitar nhạc disco của Weaver. Mardin không có mặt để chịu trách nhiệm sản xuất, do đó, Bee Gees đã giao việc sản xuất cho Albhy Galuten và Karl Richardson, người từng làm việc với Mardin trong quá trình sản xuất album Main Course. Đội ngũ sản xuất này đi cùng Bee Gees suốt phần còn lại của thập kỷ 1970.

Sau khi tan rã[sửa | sửa mã nguồn]

Thành công về âm nhạc[sửa | sửa mã nguồn]

Các giải thưởng[sửa | sửa mã nguồn]

Sự nghiệp âm nhạc[sửa | sửa mã nguồn]

Các album[sửa | sửa mã nguồn]