Kenny Dalglish

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Kenny Dalglish
Kenny Dalglish 2009 Singapore.jpg
Dalglish in Singapore, 2009
Thông tin cá nhân
Tên đầy đủ Kenneth Mathieson Dalglish
Chiều cao 1,73 m (5 ft 8 in)[Chuyển đổi: Số không hợp lệ]
Vị trí Second striker
CLB trẻ
1967–1968 Cumbernauld United
1968–1969 Celtic F.C.
CLB Chuyên nghiệp*
Năm CLB Trận (Bàn)
1969–1977 Celtic F.C. 204 (112)
1977–1990 Liverpool F.C. 355 (199)
Tổng 559 (457)
Đội tuyển quốc gia
1971–1986 Đội tuyển bóng đá quốc gia Scotland 102 (30)
Đội quản lý
1985–1991 Liverpool F.C.
1991–1995 Blackburn Rovers
1997–1998 Newcastle United
2000 Celtic F.C.
2011–2012 Liverpool F.C.
* Chỉ tính số trận và số bàn thắng
được ghi ở giải Vô địch quốc gia
.
† Số trận khoác áo (Số bàn thắng).

Kenneth Mathieson Dalglish MBE (sinh 4 tháng 3, 1951 tại Dalmarnock, Glasgow) là cựu cầu thủ của đội tuyển quốc gia Scotland

Trong suốt 20 năm sự nghiệp, ông chỉ thi đấu cho 2 câu lạc bộ đó là Celtic F.C. ở giải Giải bóng đá hạng nhất Scotland (Hiện nay là Giải bóng đá ngoại hạng Scotland) trong 8 năm và 12 năm cho Liverpool F.C. ở giải Giải bóng đá hạng nhất Anh (Hiện nay là Giải bóng đá ngoại hạng Anh). Dalglish được biết đến là một người đạt được thành công ở cả 2 câu lạc bộ, đáng chú ý nhất là 3 lần giành cúp C1 Châu Âu với Liverpool vào năm 1978, 1981 và 1984.

Dalglish là cầu thủ có số lần khoác áo tuyển quốc gia Scotland nhiều nhất trong lịch sử với 102 lần. Ông và Denis Law cũng cùng nhau nắm giữ kỷ lục ghi bàn nhiều nhất cho tuyển Scotland với mỗi người 30 bàn. Năm 2009, Dalglish có tên trong tạp chí bóng đá 4-4-2 với tư cách là tiền đạo vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá vương quốc Anh sau chiến tranh, và ông cũng là người đứng đầu trong danh sách "100 cầu thủ được yêu mến nhất trong lịch sử CLB" của Liverpool.

Dalglish bắt đầu sự nghiệp là một cầu thủ trẻ tại Celtic và ông có được vị trí trong đội hình chính năm 1971, trở thành một tiền đạo trụ cột của CLB. Ông được trao chiếc băng thủ quân của đội năm 1975 và từ năm 1971 đến năm 1977 ông đã giành được 4 chức vô địch giải hạng nhất Scotland, 4 cúp Scotland và 1 cúp Liên đoàn Scotland. Với màn trình diễn chói sáng ông được gọi lên đội tuyển quốc gia; ông là một thành viên trong đội hình tuyển Scotland bất bại tại FIFA World Cup năm 1974 (tuy nhiên họ vẫn bị loại ngay ở vòng 1 của World Cup do thua kém Nam TưBrazil về chỉ số phụ) và đã ghi bàn mang lại chiến thắng trước kình địch Anh trong 2 năm 1976 và 1977. Bob Paisley đã phải chi ra 440.000 Bảng để đưa Dalglish về Liverpool năm 1977, một kỷ lục chuyển nhượng tại Anh thời điểm đó.

Thời gian ông thi đấu tại Liverpool đánh dấu một thời kỳ rực rỡ nhất của câu lạc bộ: ông giành được 7 chức vô địch Giải bóng đá hạng nhất Anh (VĐQG), 3 cúp C1 Châu Âu và 5 chiến cúp trong nước. Với những gì đã đạt được, ông được gọi với cái tên King Kenny. Ông cũng đã chơi cho tuyển Scotland ở World Cup 1978 và 1982. Cuối những năm 1980, Dalglish đã lập nên kỷ lục quốc gia về số trận thi đấu quốc tế và ghi bàn và trở thành một trong những tiền đạo xuất sắc nhất lịch sử Liverpool. Dalglish trở thành huấn luyện viên kiêm cầu thủ của Liverpool năm 1985 sau thảm hoạ Heysel và đã mang lại cho đội bóng cú đúp gồm chức VĐQG và cup FA ngay trong năm đầu tiên, đánh bại kình địch Everton trong mùa giải đó. Trong suốt 6 năm nhiệm kỳ từ 1985-1991, Liverpool giành được 3 chức VĐQG và 2 chiếc cúp FA.

Dalglish gia nhập Blackburn Rovers năm 1991 thông qua sự bảo trợ của Jack Walker, ông giúp đội bóng thuộc giải hạng 2 lên hạng và sau đó vô địch Giải bóng đá ngoại hạng Anh, phá vỡ những kỷ lục về mức phí chuyển nhượng trong thời gian đó. Việc ông chuyển tới Newcastle United năm 1997 đã không mấy thành công. Mặc dù đội bóng của ông kết thúc với vị trí á quân Giải bóng đá ngoại hạng Anh năm 1996-97 nhưng màn trình diễn ở mùa giải tiếp theo là rất mờ nhạt và ông đã bị Freddie Shepherd sa thải ngay trước khi mùa giải 1998-99 khởi tranh. Ông được bổ nhiệm vào cương vị Giám đốc thể thao ở Celtic năm 1999 nhưng một thời gian ngắn làm việc với tư cách là huấn luyện viên tạm quyền đã kết thúc trong cay đắng và ông rời khỏi Celtic năm sau đó. Trong khoảng thời gian 10 năm tiếp theo ông không tham gia vào công tác huấn luyện bóng đá và thay vào đó tập trung vào các hoạt động từ thiện, sáng lập The Marina Dalglish với vợ của ông để quyên góp tiền cho việc chăm sóc bệnh nhân ung thư. Năm 2004 ông được bầu vào danh sách FIFA 100.

Ngày 08/01/2011, Dalglish đã lần thứ 2 trở thành huấn luyện viên Liverpool sau sự ra đi của Roy Hodgson.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]