Khác biệt giữa các bản “Tử Tâm Ngộ Tân”

Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
không có tóm lược sửa đổi
n (→‎top: clean up, replaced: → (2) using AWB)
{{Thiền sư Trung Quốc}}
{{Thiền sư Trung Quốc}}Thiền Sư Tử Tâm Ngộ Tân(死心悟新; C: sǐxīn wùxīn; J: shishin goshin; 1044-1115) còn gọi là Hoàng Long Ngộ Tân, là một [[thiền sư]] thuộc [[Lâm Tế tông|Lâm tế tông]] dòng truyền [[Hoàng Long phái|Hoàng Long]] phái. Sư nối pháp [[Thiền sư]] [[Hối Đường Tổ Tâm]]. DòngTừ thiềndòng của sư, Thiền đệLâm tửTế nối pháp là [[Minh Am Vinh Tây]]. Là người đã kế thừa pháp của Hoàng Long phái và đemđược truyền sang Nhật khiếnBản cho Lâm Tế tông đượclần đầu tiênqua truyền Minh tạiAm [[NhậtVinh Bản|nhật]]Tây.
 
== Cơ duyên và hàng trạng: ==
Sư họ Vương, quê ở [[Khúc Giang]] [[Triều Châu|Thiều Châu]]. Dáng người Sư cao lớn mặt đen giống như người [[Ấn Độ|Ấn Ðộ]]. Sư xuất gia tại viện Phật-đà, phong cách xuất chúng. Ban đầusư đến Thiền sư Tú Thiết Diện. Sau một Pháp chiến, Thiền sư Tú thừa nhận nhưng sư chẳng lưu ý, phủi áo ra đi.
 
Ðến Hoàng Long, Sư yết kiến Thiền sư Hối Đường Tổ Tâm (Bảo Giác). Sau một lúc đàm luận Bảo Giác thấy sư chưa ngộ bèn nói: Nếu tài năng chỉ thế, nói ăn đâu no bụng người? Sư bế tắc không lời nói, tỏ rõ: Con đến đây cung gãy tên hết, cúi mong Hoà thượng từ bi chỉ chỗ an lạc. Bảo Giác liền dạy: Một hạt bụi bay hay che trời, một hạt cải rơi hay phủ đất, chỗ an lạc tối kị Thượng toạ có bao nhiêu thứ tạp nhạp. Cần phải chết toàn tâm từ vô thuỷ kiếp đến nay mới nên vậy.
Ban đầu sư tham thiền nơi [[Thiền sư|Thiền Sư]]  [[Tú Thiết Diện]] nhưng chẳng đại ngộ bèn phủi áo ra đi.
 
" Một hôm, Sư ngồi lặng lẽ dưới tấm bảng, chợt thấy Tri sự đánh Cư sĩ và khi nghe tiếng roi, bỗng nhiên thông suốt, quên mang giày chạy đến Bảo Giác trình: "Người trong thiên hạ thảy là học được, con đã ngộ được rồi". Bảo Giác cười nói: " Tuyển Phật được người đứng đầu bảng, ai dám đương". " Từ đây Sư được hiệu là Tử Tâm, chỗ ở của Sư có bản hiệu là Tử Tâm thất.
Sau đó sư đến tham vấn nơi [[thiền sư]] [[Hối Đường Tố Tâm]] và đắc pháp được đại ngộ.Sự ngộ đạo của sư được ghi lại trong công án sau:
 
== Hoằng pháp ==
" Một hôm, Sư ngồi lặng lẽ dưới tấm bảng, chợt thấy Tri sự đánh Cư sĩ và khi nghe tiếng roi, Sư bỗng nhiên thông suốt, quên mang giày chạy đến Bảo Giác trình: "Người trong thiên hạ thảy là học được, con đã ngộ được rồi". Bảo Giác cười nói: "Tuyển Phật được người đứng đầu bảng, ai dám đương". "
Sau khi được đạo, sư tiếp tục vân du đây đó, đến năm thứ 7 (1092) niên hiệu Nguyên Hựu (元祐), sư bắt đầu ra hoằng pháp ở Vân Nham (雲巖).
 
Đến đầu niên hiệu Chính Hòa (政和, 1111-1118), sư về trụ trì và tiếp tục mở mang tông phong ở tại Hoàng Long.
Ban đầu sư trụ tại Vân Nham rồi đến Thúy Nham. Ở Thúy Nham nghe có nhiều miếu thần, cúng bái mê tín. Sư bèn phá miếu, rồi sư lại trở lại Vân Nham.
 
Trong cuộc đời sư có để lại nhiều truyền thuyết: khi sư đến Thúy Nham,tại đây có miếu Thần, dân làng cúng rượu thịt liên miên. Sư sai tri sự đi phá miếu, tri sự không dám đi sợ chuốc hoạ. Sư bảo: Nếu hay tác hoạ, ta tự làm đó. Nói xong sư đích thân đi huỷ miếu. Có con rắn to nằm đưa đầu như muốn mổ. Nghe sư quở, nó trốn đi. Sư về nghỉ an ổn và không bao lâu, Sư trở về Vân Nham. Có một vị quan làm lời kí cho một Kinh tàng. Ông lấy lời ghi mộ của người thân khắc bên cạnh cái bia. Sư không hài lòng nói: Cái mộ mà xem thường không sợ hoạ sao? Sư nói chưa dứt, sét đánh nổ vỡ tấm bia.
Rồi sư về giáo hóa tại núi Hoàng Long sau bị bệnh lui về núi Hối Đường.
 
Niên hiệu Chính Hoà thứ 5, ngày 13 tháng 12, buổi chiều Tiểu tham, Sư nói kệ. Ðến ngày rằm, Sư thị tịch, thọ 72 tuổi, 45 tuổi hạ.
 
Pháp Ngữ của sư được ghi lại trong Cuốn " Hoàng Long Tứ Gia Lục".
 
== Pháp Ngữ ==
" Giờ tiểu tham, Sư đưa cây phất tử lên nói: Xem! Xem! Phất tử bệnh hay Tử Tâm bệnh? Phất tử an hay Tử Tâm an? Phất tử xỏ thấu Tử Tâm, Tử Tâm xỏ thấu phất tử. Chính ngay khi này gọi phất tử lại là Tử Tâm, gọi Tử Tâm lại là phất tử, cứu kính phải nói thế nào? Sư im lặng giây lâu nói: Chớ đem phải quấy đến ta biện, phù sanh xuyên tạc chẳng can nhau. Có vị Tăng hỏi câu rốt sau. Sư nói kệ:
 
                      '''''  Một câu ở rốt sau,'''''
 
'''''                      ''''' ''''' CầnMột phảicâu đường tâmrốt dứtsau,'''''
 
'''''                        CửaCần sáuphải cănđường đãtâm khôngdứt,'''''
 
'''''                        MuônCửa phápsáu khôngcăn sanhđã diệtkhông,'''''
 
'''''                        NơiMuôn đâypháp thấukhông đượcsanh nguồndiệt,'''''
 
'''''                        ChẳngNơi cầnđây cầuthấu giảiđược thoátnguồn,'''''
 
'''''                        BìnhChẳng sanhcần thíchcầu mắnggiải ngườithoát,'''''
 
'''''                         Chỉ vìBình thườngsanh ưathích sống.mắng "'''''người,
 
                      '''''  Một Chỉ vì câuthường ưa rốtsống. sau,'''''"
(H.T Thích Thanh Từ dịch)
 
== Tham khảo ==

Trình đơn chuyển hướng