Di sản thế giới tại Việt Nam

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Di sản thế giới tại Việt Nam được hiểu là các di sản thế giới được UNESCO công nhận tại nước này. Như vậy nó gồm các di sản thiên nhiên thế giớidi sản văn hóa thế giới. Đôi khi các di sản văn hóa phi vật thể của nhân loạidi sản tư liệu thế giới cũng được thống kê vào danh sách này. Hà Nội hiện là địa phương có tới 4 di sản được UNESCO công nhận là Khu Trung Tâm Hoàng thành Thăng Long-Hà Nội, Bia tiến sĩ Các Khoa Thi Triều Lê Mạc tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám, Hát ca trù, hội Gióng ở Đền Sóc và Đền Phù Đổng.

Di sản thế giới tại Việt Nam
Hoàng thành Thăng Long
Vịnh Hạ Long
Thành nhà Hồ
Phong Nha-Kẻ Bàng
Cố đô Huế
Hội An
Mỹ Sơn

Di sản đã được công nhận[sửa | sửa mã nguồn]

Hiện tại, Việt Nam đã có 7 di tích được UNESCO công nhận là Di sản thế giới gồm:

  1. Vịnh Hạ Long, được công nhận năm 1994 theo tiêu chí (vii) và năm 2000 theo tiêu chí (viii).
  2. Vườn Quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, năm 2003, là di sản thiên nhiên thế giới theo tiêu chí (viii).
  1. Quần thể di tích Cố đô Huế, năm 1993, là di sản văn hóa thế giới theo tiêu chí (IV).
  2. Phố Cổ Hội An, năm 1999, là di sản văn hóa thế giới theo tiêu chí (II) (V).
  3. Thánh địa Mỹ Sơn, năm 1999, là di sản văn hóa thế giới theo tiêu chí (II) (III).
  4. Khu di tích trung tâm Hoàng thành Thăng Long, năm 2010, là di sản văn hóa thế giới theo tiêu chí(II) (III) và (VI).
  5. Thành nhà Hồ, năm 2011, là di sản văn hóa thế giới theo tiêu chí (ii) và (iv)
Các danh hiệu được UNESCO công nhận vào Kiệt tác di sản truyền khẩu và phi vật thể của nhân loại gồm
  1. Nhã nhạc cung đình Huế hay Âm nhạc cung đình Việt Nam, Năm 2003, nhã nhạc cung đình Huế đã được UNESCO công nhận là Kiệt tác di sản truyền khẩu và phi vật thể của nhân loại.
  2. Không gian văn hóa Cồng Chiêng Tây Nguyên, Năm 2005, không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên đã chính thức được UNESCO công nhận là Kiệt tác di sản truyền khẩu và phi vật thể của nhân loại.
  3. Dân ca quan họ Bắc GiangBắc Ninh, Năm 2009, UNESCO chính thức công nhận Quan họ là Kiệt tác di sản truyền khẩu và phi vật thể của nhân loại.
  4. Ca trù, Ngày 1/10/2009, ca trù của Việt Nam được UNESCO ghi danh vào Danh sách di sản văn hóa phi vật thể cần được bảo vệ khẩn cấp của nhân loại.
  5. Hội Gióng ở Đền Phù Đổng và đền Sóc, năm 2010 được công nhận là Di sản văn hoá phi vật thể đại diện cho nhân loại.
  6. Hát xoan, Ngày 24/11/2011, hát xoan của Việt Nam được UNESCO ghi danh vào Danh sách di sản văn hóa phi vật thể cần được bảo vệ khẩn cấp của nhân loại.
  7. Tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương (Phú Thọ) Đúng 12h10 (giờ Paris, tức 18h10 giờ Việt Nam) ngày 6/12/2012, tại kỳ họp lần thứ 7 Ủy ban liên chính phủ về bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể đang diễn ra ở Paris (Pháp), UNESCO đã chính thức công nhận Tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương Phú Thọ là Di sản văn hóa phi vật thể đại diện cho nhân loại.
  8. Đờn ca tài tử Nam Bộ: Ngày 05/12/2013, tại phiên họp Uỷ ban liên chính phủ về bảo vệ di sản văn hoá phi vật thể lần thứ 8 của UNESCO diễn ra tại thành phố Baku, nước Cộng hoà Azerbaijan, Đờn ca tài tử Nam Bộ của Việt Nam đã được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại[1].

Các đề cử bị gác lại[sửa | sửa mã nguồn]

Bên cạnh các di sản được công nhận, Việt Nam có 5 đề cử di sản bị thất bại. Các di sản này vẫn tiếp tục hoàn thiện hồ sơ đề cử lại, đó là:[2][3]

Các đề cử mới[sửa | sửa mã nguồn]

Tính đến năm 2013, Việt Nam có các di sản sau đã và đang được đề cử di sản thế giới gồm:[4]

Các di sản được đánh dấu * đã được ghi vào danh sách đề cử quốc gia lên UNESCO

Các di sản đề cử theo các năm[sửa | sửa mã nguồn]

  • Năm 2014, Quần đảo Cát Bà ( Hải Phòng ), Quần thể danh thắng Tràng An ( Ninh Bình ) và Dân ca Ví, Giặm Nghệ Tĩnh ( Nghệ An và Hà Tĩnh ).
  • Năm 2015, Vườn quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng ( Quảng Bình ), Nghi lễ và trò chơi Kéo co truyền thống ( Hà Nội, Vĩnh Phúc và Bắc Ninh ) và Tín ngưỡng thờ Mẫu Tam Phủ của người Việt( Nam Định và Hà Nam ).
  • năm 2016, có thể là Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ ( Bắc Ninh ), Nghi lễ Then Tày Nùng Thái

Hình ảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]