Chelsea F.C.

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
(đổi hướng từ Chelsea (câu lạc bộ))
Bước tới: menu, tìm kiếm
Chelsea
Chelsea crest.svg
Tên đầy đủ Chelsea Football Club
Biệt danh The Blues
The Pensioners
Thành lập 1905
Sân vận động Stamford Bridge
London, Anh
  — Sức chứa 41.841
Chủ sở hữu Cờ của Nga Roman Abramovich
Chủ tịch Flag of the United States Bruce Buck
Huấn luyện viên Cờ của Bồ Đào Nha José Mourinho
Giải đấu Giải bóng đá ngoại hạng Anh
2013-2014 Thứ 3
Sân nhà
Sân khách
Khác

Câu lạc bộ bóng đá Chelsea (Chelsea Football Club), đôi khi được gọi ngắn là Chelsea, là một câu lạc bộ bóng đá Anh,có trụ sở tại Stamford Bridge ở phía tây thủ đô London. Câu lạc bộ được thành lập vào năm 1905 hiện đang chơi ở Premier League, và trong lịch sử chủ yếu họ chỉ chơi ở giải đấu cao nhất nước Anh. Sân nhà của họ là Stamford Bridge có 41,837 chỗ ngồi, nơi họ đã chơi bóng kể từ khi được thành lập.

Chelsea có mùa giải thành công đầu tiên vào mùa 1954–55, nơi họ đã vô địch championship, và vô địch nhiều giải đấu khác nhau trong thập niên 1960, 1970, 1990 và 2000. Hai thập kỷ qua là thời gian thi đấu thành công nhất của Chelsea, vô địch 15 danh hiệu lớn kể từ năm 1997.[1] Trong nước, Chelsea đã vô địch bốn Premier League, bảy Cúp FA, bốn Cúp Liên đoàn và bốn Siêu cúp Anh, họ cũng đã từng hai lần vô địch Cúp UEFA, một siêu cúp châu Âu, một UEFA Europa League và một UEFA Champions League. Chelsea là câu lạc bộ đầu tiên ở Luân Đôn vô địch UEFA Champions League,[2] một trong bốn đội, và là câu lạc bộ đầu tiên ở Vương Quốc Anh, đã từng vô địch cả ba giải đấu danh giá của UEFA. Chelsea cũng là câu lạc bộ đầu tiên vô địch cúp châu Âu trong hai mùa liên tiếp.[3][4]

Trang phục truyền thống của Chelsea là áo và quần short màu xanh đậm và tất màu trắng. Logo của câu lạc bộ đã được đổi nhiều lần để mang lại thương hiệu và hình ảnh mới, logo hiện tại là một con sư tử nắm giữ một cây gậy. Sức chúa của sân nhà Chelsea cho mùa giải 2012-13 là 41,462, lớn thứ 6 ở Premier League.[5] Từ tháng 6 năm 2003, Chelsea có chủ sở hữu là tỷ phú người Nga Roman Abramovich.[6] Tháng 4 năm 2013 Chelsea được tờ báo Forbes xếp vào nhóm 7 câu lạc bộ đắt giá nhất thế giới, với 588 triệu bảng Anh (901 triệu $), và lời 18% từ mùa giải năm ngoái.[7][8]

Lịch sử

Ngày 10 tháng 3 năm 1905, một nhóm thanh niên yêu bóng đá tại Quận Chelsea - một quận phía tây London - đã tập hợp nhau tại quán rượu Rising Sun (nay đổi tên thành Butcher's Hook) trên đường Fulham Road, quyết định thành lập đội bóng mang tên Chelsea - cái tên không hề thay đổi sau 100 năm. Vì có trang phục truyền thống là màu xanh, nên đội đã có một tên gọi thân mật là "The Blues".

Những ngày đầu thành lập

Đội hình năm 1905

Ngày 29 tháng 5 năm 1905, Chelsea đã được Liên đoàn bóng đá Anh lựa chọn tham dự giải hạng Nhì. Ngay từ những ngày đầu thành lập, Chelsea đã chọn cho mình một lối chơi bóng đẹp mắt, phóng khoáng, với lối chơi này họ đã có những kết quả ban đầu khá tốt đẹp. Mùa giải đầu tiên, Chelsea xếp thứ 3 chung cuộc với 22 trận thắng, 9 trận hòa và chỉ thua 7 trận, thậm chí còn ghi được tới 90 bàn và chỉ để lọt lưới 37 bàn.

Mùa giải sau đó, Chelsea còn thi đấu thuyết phục hơn khi họ xếp thứ 2 và thắng tới 26 trận và hòa 5 trận. Với kết quả này Chelsea đã chính thức được lên hạng Nhất - giải đấu cao nhất nước Anh khi đó.

Những năm tháng long đong

Sau khi lên hạng Nhất, Chelsea không tạo được nhiều ấn tượng và đã phải rời giải đấu này vào năm 1910, sau 3 mùa giải khó khăn. Tuy nhiên khi trở lại hạng Nhì, Chelsea nhanh chóng vượt trội và họ lại trở lại hạng Nhất 2 mùa giải sau đó.

Bắt đầu từ đó Chelsea đã có chuỗi thời gian dài thi đấu ở giải hạng Nhất, tuy nhiên vị trí quen thuộc của họ là nửa dưới bảng xếp hạng. Như một hệ quả tất yếu, Chelsea phải trở lại hạng Nhì vào cuối mùa giải 1924. Lần trở lại này không còn dễ dàng như trước nữa, và Chelsea đã phải mất 6 mùa giải để trở lại giải đấu cao nhất.

Đây là thời kỳ Chelsea đã thi đấu ổn định hơn, tuy nhiên vị trí quen thuộc của họ cũng chỉ là ở giữa bảng xếp hạng. Năm 1940, giải đấu phải gián đoạn vì Thế chiến thứ hai nổ ra.

Năm 1947, giải đấu tiếp tục sau 7 năm gián đoạn, Chelsea tiếp tục thi đấu không thành công, và luôn ở vị trí nguy hiểm trong bảng xếp hạng. Năm 1952, Ted Drake đã đến nhằm vực dậy đội bóng giàu tham vọng nhưng thiếu ý chí Chelsea.

Thành công bắt đầu đến (1952 - 1972)

Khi Ted Drake đến với Chelsea, đội bóng này chỉ còn là đống đổ nát, 3 năm liền họ chỉ đứng trên bờ vực xuống hạng. Tuy nhiên ông không mất nhiều thời gian để xây dựng lại đội bóng. Mùa giải đầu tiên của Ted Drake, ông đã đưa Chelsea đến vị trí thứ 8 trong bảng xếp hạng chung cuộc.

Một năm sau, mùa bóng 1954-1955, Ted Drake đã đi vào lịch sử của Chelsea khi lần đầu tiên đưa đội bóng đến danh hiệu cao quý nhất nước Anh, đó là giành danh hiệu vô địch giải hạng Nhất của Anh (nay là giải Ngoại hạng). Đây là danh hiệu lớn đầu tiên của Chelsea sau rất nhiều năm tháng thăng trầm, mở ra một thời kỳ mới cho Chelsea.

Chelsea tiếp tục giành thêm danh hiệu nữa trong năm đó khi đánh bại Câu lạc bộ bóng đá Newcastle United với tỷ số đẹp 3-0 tại trận tranh Cúp Community Shield.

Năm 1965, Chelsea giành chiếc Cúp Liên đoàn khi đánh bại Leicester City với tổng tỷ số 3-2 sau 2 lượt trận.

Năm 1970, Chelsea sưu tập đủ bộ cúp nội địa khi đánh bại Leeds United 2-1 trong trận chung kết cúp FA.

Một năm sau, mùa giải 1970-1971 Chelsea chơi rất thành công tại Cúp C2 và giành danh hiệu vô địch sau khi đánh bại những chú "kền kền trắng" Real Madrid tại trận chung kết, đây là chiếc Cúp châu Âu đầu tiên của Chelsea, nhưng danh hiệu vô địch này cũng chấm dứt những năm tháng thành công của Chelsea, đội bóng này rơi vào giai đoạn khủng hoảng.

Suy thoái

Từ năm 1975 đến năm 1990, Chelsea chơi cực kỳ thất thường và đã có tới 3 lần lên hạng rồi lại xuống hạng.

Mùa giải 1989-1990 Chelsea lại trở lại hạng Nhất, đây là lần cuối cùng Chelsea phải từ hạng Nhì lên hạng Nhất đồng kết thúc thời kỳ suy thoái và bắt đầu xây dựng một kỷ nguyên mới.

Thời kỳ Giải bóng đá ngoại hạng Anh

Năm 1993, khi giải vô địch bóng đá Anh đổi tên thành Premier League (Giải ngoại hạng), Chelsea bắt đầu có những thay đổi về chính sách của mình. huấn luyện viên của Chelsea là Glenn Hoddle, một huấn luyện viên trẻ tuổi và giàu tham vọng, đã có những chính sách mới mẻ nhằm xây dựng đội bóng đi lên từng bước. Ông nổi tiếng với việc biến Chelsea thành đội bóng "đa quốc gia" với việc mang về hàng loạt các cầu thủ quốc tế như Ruud Gullit, Frank Sinclair, Frank Leboeuf, Mark Hughes,... và chính sách này đã mang lại những thành công nhất định. Năm 1994, ông đã đưa Chelsea vào tới trận chung kết cúp FA, tuy nhiên đội bóng của ông đã chấp nhận chịu thua trước Manchester United. Dù vậy Chelsea vẫn được dự Cúp C2 vì MU năm đó đoạt cú đúp. Tại Cúp C2, Chelsea thi đấu khá thành công, họ vào đến trận bán kết và chỉ chịu thua trước Real Zaragoza bằng 1 bàn duy nhất.

Mùa hè năm 1995, Chelsea lôi kéo được ngôi sao người Hà Lan Ruud Gullit bằng một bản hợp đồng tự do từ U.C. Sampdoria, và tay săn bàn chủ chốt của Manchester United là Mark Hughes với giá 1,5 triệu bảng Anh. Mùa bóng này, Chelsea xếp thứ 11 tại bảng xếp hạng, còn Glenn Hoddle thì trở thành huấn luyện viên Quốc gia trẻ tuổi nhất trong lịch sử bóng đá Anh. Người lên chèo lái đội bóng chính là Ruud Gullit, anh trở thành một cầu thủ kiêm huấn luyện viên.

Lampard Chelsea 2006

Và cựu cầu thủ của Serie A này quyết tâm theo đuổi chính sách "Ý hóa" bằng việc đem về hàng loạt các ngôi sao đã và đang chơi bóng ở Serie A như Gianluca Vialli, Roberto Di Matteo, Gianfranco Zola, Marcel Desailly, Pierluigi Casiraghi... Mặc dù vậy lối đá của Chelsea lại hoàn toàn không chịu nhiều ảnh hưởng của Serie A khi họ chơi một thứ bóng đá tấn công hấp dẫn, quyến rũ tạo ra một thứ bóng đá trái ngược với bóng đá Anh truyền thống đơn điệu và tẻ nhạt, đó là thứ bóng đá mà Gullit đặt tên là "Bóng đá quyến rũ" (sexy football), tuy nhiên thời kỳ này Chelsea lại cực kỳ thất thường và thiếu ổn định. Đó cũng chính là lý do khiến Ruud Gullit buộc phải ra đi, mặc dù vậy ông cũng kịp giúp Chelsea giành danh hiệu cúp FA sau 26 năm khát danh hiệu, sau khi hạ Middlesbrough F.C. tại trận chung kết đồng thời đưa Chelsea vào nhóm 6 đội dẫn đầu của BXH.

Tháng 2 năm 1998, Gianluca Vialli được ban lãnh đạo tin tưởng và trao cho anh chức huấn luyện viên trưởng, anh cũng trở thành một cầu thủ kiêm huấn luyện viên, và vị huấn luyện viên trẻ tuổi người Ý này tỏ ra rất có duyên với các Cúp, chỉ ngay trong năm đó, Vialli trở thành một trong những huấn luyện viên thành công nhất trong lịch sử Chelsea khi giúp CLB của mình dành liên tiếp các danh hiệu lớn: vô địch Cúp Liên đoàn bóng đá Anh, Cúp C2Siêu cúp bóng đá châu Âu, trong đó đặc biệt kể đến chiếc Cúp C2 giúp Chelsea trở thành CLB Anh duy nhất giành Cúp này 2 lần, còn chiếc Siêu cúp châu Âu cũng là một điều tuyệt vời sau khi các cầu thủ hạ nhà ĐKVĐ UEFA Champions League Real Madrid. Đồng thời ông còn đưa đội bóng vào Top 4 hai năm liên tiếp, những kết quả đủ giúp Chelsea lần đầu tiên có mặt tại đấu trường danh giá Champions League.

Năm 2000, Gianluca Vialli tiếp tục giúp Chelsea chơi thành công tại các Cúp khi giúp Chelsea giành cup FA sau trận thắng Newcastle United và giành tiếp Cúp Community Shield. Tuy nhiên, BHL đội bóng nhận thấy Gianluca Vialli không thích hợp với kế hoạch của mình nữa và họ đã mời về một trong những huấn luyện viên có kinh nghiệm nhất châu Âu đến đó là Claudio Ranieri.

Thay vì chính sách mua các ngôi sao đã thành danh như trước, ông bắt đầu xây dựng lại Chelsea trở thành một đội bóng trẻ trung có tinh thần chiến đấu cao mà thủ lĩnh là một người gốc Chelsea - John Terry, có thể nói trước khi Roman Abramovich đến thì Ranieri cũng đã kịp xây dựng cho mình một bộ khung rất mạnh gồm có: Carlo Cudicini, Celestine Babayaro, John Terry, Marcel Desailly, William Gallas, Mario Melchiot, Gronkiaer, Frank Lampard, Eidur Gudjohnsen, Jimmy Floyd Hasselbaink, ngoài ra phải kể đến các cầu thủ trẻ tiềm năng như: Robert Huth, Carlton Cole, Rubén Olivera...

Chelsea dưới thời Ranieri chơi khá ổn định và thành công, đội bóng dần có những bước tiến đáng kể. Năm 2002, Chelsea lại vào chung kết cúp FA, tuy nhiên lần này đội bóng đã chịu thất thủ trước người hàng xóm Arsenal F.C.

Mùa giải 2002/2003, Chelsea có suất dự UEFA Champions League sau khi hạ đối thủ cạnh tranh trực tiếp Liverpool F.C. 2-1 ở vòng đấu cuối cùng. Kết quả này không chỉ giúp Chelsea giành vé dự Champions League sau 4 năm vắng bóng mà còn giúp Chelsea trở nên cực kỳ hấp dẫn trước con mắt các nhà đầu tư, trong số đó có Abramovich.

Đế chế Abramovich (2003 - nay)

Roman Abramovich

Mùa hè năm 2003, một trong những sự kiện lớn nhất trong lịch sử Chelsea, đó là việc tỷ phú người Nga Roman Abramovich đã mua CLB này. Chelsea từ chỗ đang còn nợ chồng chất, nay đã có vị cứu tinh, không những thế Chelsea nay đã có thể ngồi ngắm chân cẳng các cầu thủ ưa thích rồi phán: mua mà không phải nghĩ ngại nhiều lắm đến vấn đề tiền nong. Ngay trong mùa hè này, hàng loạt các ngôi sao đang nổi đã cập bến Chelsea: Adrian Mutu, Hernán Crespo, Juan Sebastián Verón, Damien Duff, Claude Makélélé, Wayne Bridge, Glen Johnson, Joe Cole. Với sự bổ sung kịp thời cả về lượng và chất, Chelsea chơi khá thành công mùa giải đó, xếp thứ 2 tại giải Ngoại hạng, vào tới bán kết UEFA Champions League. Nhưng như vậy là chưa đủ với những kỳ vọng mà ông chủ mới mong muốn, và Ranieri đã buộc phải thanh lý hợp đồng của mình. Mặc dù vậy, không thể phủ nhận Ranieri chính là người có công lớn nhất cho việc xây dựng một bộ khung mạnh cho Chelsea.

Người mà ban điều hành của Chelsea ngắm tới là một huấn luyện viên trẻ tuổi, người đang dẫn dắt F.C. Porto đi từ hết câu chuyện huyền thoại này đến câu chuyện huyền thoại khác. Và mặc dù phía Porto phản đối dữ dội nhưng José Mourinho vẫn đến với Chelsea, mở ra một thời kỳ mới, thời kỳ Chelsea-Mourinho.

Chelsea-Mourinho (2004-2007)

Khi Mourinho đến với Chelsea thì đội bóng này đã có bộ khung rất mạnh và ông chỉ cần bổ sung thêm 2 học trò cũ tại Porto là Ricardo CarvalhoPaulo Ferreira với một tiền đạo là Didier Drogba; ông cũng bắt đầu thanh lý sớm một số hợp đồng: Jimmy Floyd Hasselbaink, Gronkiaer; đẩy đi một số cầu thủ không còn phù hợp: Juan Sebastián Verón, Hernán Crespo; chấm dứt hợp đồng với đứa con hư Adrian Mutu.

José Mourinho

Và Chelsea bắt đầu khác, họ mạnh mẽ hơn, khát khao hơn nhưng cũng chắc chắn và ổn định hơn, Chelsea đã giành danh hiệu vô địch Premier League sau 50 năm chờ đợi một cách hoàn thuyết phục, trước đó họ đã giành Cúp Liên đoàn bóng đá Anh và vào đến bán kết Champions League, không những thế Chelsea còn xô đổ hàng loạt các kỷ lục mà tưởng chừng là không thể làm được.

Ba kỷ lục bị phá là: Kỷ lục về số trận thắng (29 trận), Kỷ lục về điểm số (95 điểm) và Kỷ lục để thủng lưới ít nhất (15 bàn). Với 29 trận thắng trong mùa giải này, Chelsea đã phá kỷ lục 28 trận thắng trước đó của Manchester United. Niềm tự hào của Arsenal với chỉ 17 bàn thua trong mùa giải 1998/1999 cũng đã bị The Blues vượt qua. Đặc biệt, kỷ lục về điểm số mà Manchester United lập được với 92 điểm sau 42 trận ở mùa giải 1993-94 cũng bị các cầu thủ Chelsea phá vỡ chỉ với 38 trận trong mùa giải này.

Năm 2005, Chelsea kỷ niệm 100 năm thành lập bằng một năm cực kỳ ý nghĩa, họ có chức vô địch thứ hai trong lịch sử, và tiếp tục thi đấu rất ấn tượng, xô đổ các kỷ lục khác, tràn trề cơ hội bảo vệ chức vô địch Premier League.

Năm 2006, Chelsea lần thứ 2 liên tiếp vô địch Anh bằng trận thắng đối thủ trực tiếp Manchester United 3-0 ngay trên sân Stamford Bridge.

Tháng 2 năm 2007, Chelsea cùng Mourinho giành thêm một chiếc cúp Liên đoàn (League Cup) nữa sau khi đánh bại đối thủ cùng thành phố Arsenal 2-1 trong trận chung kết bằng hai bàn thắng của tiền đạo Didier Drogba. Tuy nhiên, sau đó Chelsea mất chức vô địch Premier League về tay Manchester United và dừng bước ở bán kết Champion League trước Liverpool. Cuối mùa giải 2006/2007 Chelsea giành được chiếc cúp FA thứ 4 trong lịch sử sau khi đánh bại Manchester United trong trận chung kết dài 120 phút bằng bàn thắng duy nhất của Didier Drogba... Nhưng sau này, do phong độ sa sút của đội trong mùa bóng mới và bất hòa với ban lãnh đạo nên ngày 18 tháng 9 năm 2007, Mourinho đã từ chức.

Avram Grant (2007-2008)

Avram Grant bắt đầu huấn luyện cho Chelsea từ mùa giải 2007-2008, thay cho Jose Mourinho. Ông cũng đã có những thành công nhất định như đưa Chelsea vào trận chung kết Champion League, giành vị trí thứ 2 tại Giải bóng đá ngoại hạng Anh - sau Manchester United, đưa Chelsea vào chung kết Cúp Liên đoàn bóng đá Anh trước Tottenham Hotspur nhưng lại chịu thất bại 1-2 bởi "Vua đấu Cup" Juande Ramos. Với cú hat trick về nhì này khiến BLĐ Chelsea không hài lòng và đến ngày 24 tháng 5 năm 2008 huấn luyện viên người Israel đã bị sa thải sau 8 tháng cầm quyền.

Luiz Felipe Scolari (2008-2009)

Luiz Felipe Scolari chính thức làm huấn luyện viên của Chelsea sau ngày 1 tháng 7 năm 2008. Thông báo này được đưa ra sau trận đấu giữa Bồ Đào NhaCộng hòa Séc trong khuôn khổ lượt thứ 2 vòng bảng Euro 2008 vào ngày 11 tháng 6 năm 2008. Mọi chuyện đều diễn ra tốt đẹp trong khoảng 3 tháng đầu tiên dưới bàn tay Felipe: Chelsea đều có những chiến thắng hủy diệt, tuy nhiên sau đó đội bóng thành London sa sút thảm hại, đặc biệt là thành tích yếu kém trong các cuộc đối đầu với nhóm top 4 (Chelsea chỉ hòa 1 và thua 4 trận trong 5 lần đối đầu). Kết quả dẫn đến việc huấn luyện viên người Brazil bị Ban lãnh đạo Chelsea sa thải vào ngày 10 tháng 2 năm 2009.

Guus Hiddink (2009)

Sau khi sa thải huấn luyện viên Scolari, ban lãnh đạo Chelsea chính thức bổ nhiệm Guus Hiddink làm huấn luyện viên trưởng. Hiddink vào thời điểm đó cũng đang đồng thời làm huấn luyện viên trưởng đội tuyển Nga. Dưới sự dẫn dắt của ông, Chelsea đã giành được FA Cup, vào đến tận bán kết Champions League và kết thúc Premier League ở vị trí thứ ba. Thành tích của Hiddink tại Chelsea còn là một chuỗi các trận thắng tại đấu trường trong nước và Châu Âu, chỉ có 2 trận hòa và 1 trận thua trong khoảng 4 tháng dẫn dắt đội bóng thành London. Tuy nhiên, Hiddink đã từ chối tiếp tục dẫn dắt Chelsea và sẽ quay lại đội tuyển Nga sau khi mùa bóng kết thúc. Sau khi có trận đấu cuối cùng với Chelsea là trận chung kết FA Cup gặp Everton tại sân Wembley, nơi Chelsea thắng 2-1,[9] Hiddink đã có cuộc chia tay đầy ý nghĩa. Hai ngày sau trận đấu này, vị trí của ông được thay thế bởi huấn luyện viên người Italia Carlo Ancelotti[10] còn Hiddink cũng đồng ý làm cố vấn kĩ thuật cho Chelsea.[11]

Carlo Ancelotti (2009-2011)

Ông đến với Chelsea vào năm 2009 sau khi rời câu lạc bộ AC Milan. Dưới sự dẫn dắt của ông, Chelsea ngay đầu tiên đã giành được Siêu cúp nước Anh, quan trọng hơn là giành đuợc một cú đúp mùa giải 2009-2010 đó là Premier LeagueFA Cup và lập được kỷ lục đội bóng ghi bàn nhiều nhất (103 bàn thắng) tại giải ngoại hạng Anh kể từ khi đổi tên dù mùa giải đó Chelsea chỉ vào được tới vòng 1/16 Champion League

Mùa giải 2010-2011, đây là mùa giải trắng tay dưới sự chỉ đạo của Ancelotti. Đầu tiên Chelsea đã để thua Manchester United trong trận chung kết Siêu cúp nước Anh. Tại Premier League, Carlo Ancelotti cũng chỉ có thể giúp Chelsea về nhì và chỉ vào được tới tứ kết Champion League. Kết quả là sau khi kết thúc trận đấu cuối cùng của giải Premier League, huấn luyện viên người Italia đã bị sa thải sau 2 năm gắn bó với Chelsea.

Villas-Boas (2011-2012)

Chelsea đã chi ra 13,3 triệu bảng đều giải phóng cho chiến lược gia Bồ Đào Nha - André Villas-Boas khỏi ràng buộc hợp đồng với Porto. Đây được xem là kỷ lục trong thế giới bóng đá. Giai đoạn đầu được coi là rất suôn sẻ với CLB nhưng chỉ kể từ nửa cuối mùa giải trở đi, Chelsea đã thể hiện một phong độ bất ổn và những bất đồng giữa 1 số cầu thủ và huấn luyện viên. Cuối cùng, vị huấn luyện viên người Bồ Đào Nha chính thức bị sa thải vào ngày 4/3/2012 (sau 8 tháng cầm quyền). Tổng số tiền mà chủ tịch Roman Abramovich đã bỏ ra để mang André Villas-Boas về lẫn tiền giải phóng hợp đồng lên tới hơn 50 triệu bảng.[12]

Roberto Di Matteo (2012)

Chelsea lần đầu tiên đăng quang tại Champions League năm 2012

Sau khi Villas-Boas rời Chelsea, trợ lý huấn luyện viên Roberto Di Matteo lên nắm quyền huấn luyện viên tạm thời. Chỉ trong 3 tháng ông đã giúp Chelsea hồi sinh mạnh mẽ bằng những chiếc thắng vang dội. Chelsea giành được FA Cup sau khi đánh bại Liverpool và bất ngờ lớn nhất là giành chức vô địch UEFA Champions League lần đầu tiên sau khi đánh bại Bayern Munich trên chấm phạt đền ngay tại sân Allianz Arena của Bayern Munich, chức vô địch này cũng đã giúp giấc mơ vô địch châu Âu của ông Abramovich trở thành hiện thực. Sau khi giành chức vô địch, Terry, Lampard và tất cả mọi người đều kêu gọi chủ tịch Abramovich trao cho Di Matteo chiếc ghế huấn luyện viên chính thức của CLB.

Ngày 13/06/2012, Chelsea chính thức bổ nhiệm Roberto Di Matteo làm huấn luyện viên trưởng CLB với bản hợp đồng có thời hạn là 2 năm, cả hai bên đều có quyền đơn phương chấm dứt bản hợp đồng nếu mâu thuẫn xảy ra.

Sau những chuỗi trận thắng đầu mùa thì Chelsea thể hiện 1 phong độ tồi tệ trong tháng 11. Ngày 21/11/2012, trang chủ Chelsea xác nhận huấn luyện viên người Ý chính thức bị sa thải sau 6 tháng cầm quyền, nhưng cũng không thể phủ nhận những gì ông đã làm khi đã giúp Chelsea lần đầu tiên đăng quang tại UEFA Champions League và mang về chiếc Cúp FA thứ 7 cho Chelsea.

Rafael Benitez (2012-2013)

Ngày 21/11/2012, huấn luyện viên Rafael Benítez trở thành huấn luyện viên tạm quyền của Chelsea trong hợp đồng 6 tháng, CLB có thể tùy ý chấm dứt hợp đồng bất cứ lúc nào.

Đội hình Chelsea trong trận chung kết Fifa Club World Cup

Ngày 5/12/2012, Chelsea giành chiến thắng hủy diệt 6-1 trước đại diện của Đan Mạch Nordsjaelland, đó cũng là chiến thắng đầu tay dưới thời huấn luyện viên tạm quyền Rafael Benítez, tuy nhiên Chelsea vẫn bị loại khỏi UEFA Champions League 2012-13 khi chỉ xếp thứ 3 tại bảng đấu của mình. Cùng với đó, Chelsea đón nhận thêm những danh hiệu không mấy vui vẻ khi là nhà đương kim vô địch đầu tiên bị loại khỏi Champions League ngay từ vòng bảng, đồng thời cũng là đại diện đầu tiên của Châu Âu tham dự Fifa Club World Cup sau khi chính thức đánh mất chức vô địch đã đưa họ đến với giải đấu này. Cũng trong trận chung kết Fifa Club World Cup Chelsea cũng đã để thua và tuột mất chức vô địch.

Ngày 15/5/2013, huấn luyện viên Rafael Benítez dẫn dắt Chelsea giành chức vô địch UEFA Europa League với kết quả 2-1 trước Benfica. Với chức vô địch này, Chelsea trở thành câu lạc bộ đầu tiên vô địch cúp UEFA Europa League sau khi giành vô địch Champions League ở mùa giải trước.[13]

Ngày 28/5/2013, trang chủ Chelsea xác nhận huấn luyện viên Rafael Benítez chia tay đội bóng.[14]

José Mourinho trở lại (2013-nay)

3/6/2013, trang chủ Chelsea chính thức thông báo huấn luyện viên José Mourinho trở lại làm huấn luyện viên của Chelsea sau 6 năm kể từ khi ông rời câu lạc bộ.[15]

Màu sắc và biểu tượng

Biểu tượng

Màu sắc

Áo đấu sân nhà đầu tiên của Chelsea,dùng từ 1905 tới 1912.

Các cầu thủ Chelsea luôn luôn mặc áo sơ mi màu xanh,mặc dù ban đầu áo của họ màu xanh nhạt,được mặc với quần màu trắng và tất màu xanh hoặc đen.[16] Chiếc áo màu xanh nhạt sau đó đã được thay thế bởi chiếc áo màu xanh đậm vào năm 1912.Vào thập niên 1960,huấn luyện viên của Chelsea Tommy Docherty thay đổi bộ đồ một lần nữa,đổi thành quần short xanh(mà bây giờ vẫn dùng) và tất trắng,ông tin rằng nó làm cho màu sắc của CLB đặc biệt hơn.Bộ đồ này được sử dụng lần đầu tiên vào mùa giải 1944-1945.

Áo đấu sân khách truyền thống của Chelsea là màu vàng hoặc trắng với đường viền màu xanh,nhưng họ cũng đã có 1 số kiểu khác hơn.Bộ đồ thi đấu sân khách đầu tiên bao gồm sọc trắng đen,lấy cảm hứng từ bộ độ của Inter Milan.Bộ áo đấu sân khách khác là một bộ đồ màu xanh lá cây vào thập niên 1980,trang phục đỏ trắng khi gần vào thập niên 90,hay bộ đồ màu Than chì ở giữa những năm 90.

Sân vận động: Stamford Birdge

Một trận đấu Champions League vào năm 2008

Chelsea chỉ có một sân nhà,Stamford Bridge,nơi họ đã chơi bóng từ khi nó được thành lập.Sân Stamford Bridge với 5.000 chỗ ngồi chính thức mở cửa lần đầu tiên vào ngày 28/04/1877

Stamford Bridge được sử dụng cho một loạt các trận đấu khác từ năm 1905,tổ chức trận chung kết Cúp FA từ 1920-1922 và đã tổ chức 10 trận bán kết Cúp FA (gần đây nhất vào năm 1978).Mười trận Siêu cúp Anh (lần cuối cùng vào năm 1970) và ba trận đấu quốc tế của Đội tuyển Anh.

Các kỉ lục của đội bóng

Thống kê

Frank Lampard hiện đang giữ kỷ lục cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho CLB
  • Cầu thủ có số lần khoác áo CLB nhiều nhất: Ron Harris với 795 trận
  • Cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho CLB: Frank Lampard (211 bàn/ 648 trận)
  • Số trận thắng trong 1 mùa giải: 29
  • Kỷ lục điểm số cao nhất trong 1 mùa giải ngoại hạng Anh: 95
  • Kỷ lục số bàn thắng cao nhất trong giải bóng đá ngoại hạng Anh (kể từ khi đổi tên):103 bàn thắng (mùa giải 2009-2010)
  • Kỷ lục số bàn thua ít nhất trong 1 mùa giải: 15
  • Kỷ lục chuỗi trận bất bại trên sân nhà: 86
  • Chuỗi trận liên tiếp không bị thủng lưới: 10
  • Trận thắng đậm nhất: 21-0 (đá với Jeunesse Hautcharage trận vòng 1 Cúp các câu lạc bộ đoạt cúp bóng đá quốc gia châu Âu năm 1971-1972)
  • Đội cuối cùng giành cúp FA trên sân Wembley cũ (2000), đồng thời cũng là đội đầu tiên đoạt được cúp này trên sân Wembley mới (2007).

Kỉ lục bất bại trên sân nhà

Đây có thể coi là kỉ lục đáng tự hào nhất của Chelsea. Kỉ lục kéo dài suốt 86 trận (chỉ tính riêng trong giải Premier League) trong khoảng thời gian 4 năm và 8 tháng (tổng cộng 1709 ngày). Trong khoảng thời gian đó, Chelsea thi đấu khá tốt và không để thua một trận nào trên sân nhà Stamford Bridge.

Kỉ lục bắt đầu được tính sau trận thua 1-2 của Chelsea trước Arsenal vào ngày 21 tháng 02 năm 2004 với các bàn thắng của Eidur Gudjohnsen (giây thứ 27) bên phía Chelsea, Patrick Vieira (15') và Edu (21') bên phía Arsenal. Rất lâu sau đó, đến ngày 26 tháng 10 năm 2008 mới có một đội bóng có thể hạ gục Chelsea sân nhà của The Blue, đó là Liverpool với tỉ số 0-1. Bàn thắng duy nhất của trận đấu này là của Xabi Alonso, được ghi ở phút thứ 10 của trận đấu. Alonso đã sút bóng bằng chân trái từ ngoài vòng cấm địa, bóng đi không hiểm nhưng lại đập vào người của hậu vệ Jose Bosingwa bên phía Chelsea khiến bóng đổi hướng, đi thẳng vào khung thành trong khi thủ môn Petr Cech đã đổ người sang bên phải. Bàn thắng có phần may mắn đó đã chấm dứt kỉ lục đáng tự hào 86 trận bất bại trên sân nhà của Chelsea. Cho đến nay, ở Premier League, vẫn chưa có một đội bóng nào có thể xô đổ được kỉ lục đó.

Thành tích

Trong nước

Châu Âu

  • Vô địch (1): 1998

Đội hình

Đội hình hiện tại

Tính đến ngày 16 tháng 7 năm 2014[17]

 Số áo   Vị trí Tên cầu thủ
1 Cờ của Cộng hòa Séc TM Petr Čech (Đội phó 1)
2 Cờ của Serbia HV Branislav Ivanović
3 Cờ của Brasil HV Filipe Luís
4 Cờ của Tây Ban Nha TV Cesc Fàbregas
5 Cờ của Pháp HV Kurt Zouma
7 Cờ của Brasil TV Ramires
9 Cờ của Tây Ban Nha Fernando Torres
10 Cờ của Bỉ TV Eden Hazard
11 Cờ của Brasil TV Oscar
12 Cờ của Nigeria TV John Obi Mikel
13 Cờ của Nigeria Victor Moses
14 Cờ của Đức André Schürrle
15 Cờ của Côte d'Ivoire Didier Drogba
16 Flag of the Netherlands TV Marco van Ginkel
17 Cờ của Ai Cập TV Mohamed Salah
 Số áo   Vị trí Tên cầu thủ
18 Cờ của Bỉ Romelu Lukaku
19 Cờ của Tây Ban Nha Diego Costa
20 Cờ của Anh TV Josh McEachran
21 Cờ của Serbia TV Nemanja Matić
22 Cờ của Brasil TV Willian
23 Cờ của Úc TM Mark Schwarzer
24 Cờ của Anh HV Gary Cahill
26 Cờ của Anh HV John Terry (Đội trưởng)
27 Flag of the Netherlands HV Nathan Aké
28 Cờ của Tây Ban Nha HV César Azpilicueta
34 Cờ của Anh HV Ryan Bertrand
46 Cờ của Anh TM Jamal Blackman
- Cờ của Bỉ TM Thibaut Courtois
- Cờ của Đức TV Marko Marin

Các cầu thủ cho mượn

 Số áo   Vị trí Tên cầu thủ
  Cờ của Cộng hòa Séc HV Tomáš Kalas (Cho 1. FC Köln mượn)
  Cờ của Bỉ TV Thorgan Hazard (Cho Borussia Mönchengladbach mượn)
  Cờ của Brasil HV Wallace (Cho Vitesse mượn)
 Số áo   Vị trí Tên cầu thủ
37 Cờ của Burkina Faso TV Bertrand Traoré (cho Vitesse mượn)
  Cờ của Chile HV Cristian Cuevas (Cho Universidad de Chile mượn)

Đội dự bị (Đội trẻ)

Tính đến ngày 30 tháng 10 năm 2013[17]

 Số áo   Vị trí Tên cầu thủ
- Cờ của Anh TM Mitchell Beeney
- Cờ của Anh TM Ben Killip
- Flag of the Netherlands HV Nathan Aké
- Cờ của Nigeria HV Kenneth Omeruo
- Cờ của Đan Mạch HV Andreas Christensen
- Cờ của Anh HV Fankaty Dabo
- Cờ của Anh HV Dion Conroy
- Cờ của Anh HV Alex Davey
- Cờ của Tanzania HV Adam Nditi
- Cờ của Anh TV Ruben Loftus-Cheek
- Cờ của Anh TV Billy Clifford
 Số áo   Vị trí Tên cầu thủ
- Cờ của Anh TV Kevin Wright
- Cờ của Anh TV John Swift
- Cờ của Anh TV Lewis Baker
- Cờ của Anh TV Isaiah Brown
- Cờ của Bỉ TV Tika Musonda
- Cờ của Bỉ TV Lamisha Musonda
- Cờ của Pháp TV Jeremie Boga
- Cờ của Thụy Điển TV Isak Ssewankambo
- Cờ của Anh Alex Kiwomya
- Cờ của Scotland Islam Feruz

Ban huấn luyện

Tên Công việc
Cờ của Bồ Đào Nha José Mourinho huấn luyện viên trưởng
Cờ của Bồ Đào Nha Rui Faria Trợ lý huấn luyện viên đội một
Cờ của Anh Steve Holland Trợ lý huấn luyện viên đội một
Cờ của Bồ Đào Nha Silvino Louro Trợ lý huấn luyện viên đội một
Cờ của Bồ Đào Nha Jose Morais Trợ lý huấn luyện viên đội một
Cờ của Nigeria Michael Emenalo Giám đốc kỹ thuật
Cờ của Pháp Christophe Lollichon huấn luyện viên thủ môn
Cờ của Anh Chris Jones Trợ lý huấn luyện viên thể lực đội một
Cờ của Anh Mick McGiven Tuyển trạch viên do thám cấp cao
Cờ của Tây Ban Nha Bác sĩ Paco Biosca Giám đốc y khoa
Cờ của Gibraltar Bác sĩ Eva Carneiro Bác sĩ đội 1
Cờ của Anh Dermot Drummy huấn luyện viên đội dự bị
Cờ của Anh Adrian Viveash huấn luyện viên đội trẻ
Cờ của Anh Neil Bath huấn luyện viên đội học viện
Cờ của Anh James Melbourne Nhà phân tích

Cá nhân

Các đời huấn luyện viên trưởng

Chelsea crest.svg
Các huấn luyện viên trưởng của Chelsea

Cầu thủ xuất sắc nhất trong năm (1967-nay)

Chelsea crest.svg
Cầu thủ Chelsea xuất sắc nhất năm

Thành tựu các huấn luyện viên giành cho đội bóng

Huấn luyện viên Năm tại vị Các cúp giành được
Cờ của Anh Ted Drake 1952–1961 Premier League, Charity Shield
Cờ của Scotland Tommy Docherty 1962–1967 League Cup
Cờ của Anh Dave Sexton 1967–1974 FA Cup, UEFA Cup Winners' Cup
Cờ của Anh John Neal 1981–1985 Hạng nhì Anh (hạng nhất bây giờ)
Cờ của Anh John Hollins 1985–1988 Full Members Cup
Cờ của Anh Bobby Campbell 1988–1991 Hạng nhì Anh (hạng nhất bây giờ), Full Members Cup
Flag of the Netherlands Ruud Gullit 1996–1998 FA Cup
Cờ của Ý Gianluca Vialli 1998–2000 FA Cup, League Cup, Charity Shield, UEFA Cup Winners' Cup, UEFA Super Cup
Cờ của Bồ Đào Nha José Mourinho 2004–2007 2 Premier Leagues, 2 League Cups, FA Cup, Community Shield
Flag of the Netherlands Guus Hiddink 2009 FA Cup
Cờ của Ý Carlo Ancelotti 2009–2011 Premier League, FA Cup, Community Shield
Cờ của Ý Roberto Di Matteo 2012 FA Cup, UEFA Champions League
Cờ của Tây Ban Nha Rafael Benítez 2012-2013 UEFA Europa League

Tài trợ

Nhà tài trợ chính các năm

  • 1905-1982: (Chưa có)
  • 1983-1984: Gulf Air
  • 1984-1986: (Không có tài trợ)
  • 1986-1987: Grange Farms, Bai Lin Tea, SIMOD
  • 1987-1993: Commodore
  • 1993-1994: Amiga
  • 1994-1997: Coors
  • 1997-2001: Autoglass
  • 2001-2005: Fly Emirates
  • 2005-2008: Samsung (mobile)
  • 2008- nay: Samsung

Nhà tài trợ trang phục các năm

  • 1905 - 1972: Chưa có
  • 1973 - 1981: Umbro
  • 1981 - 1986: Le Coq Sportif
  • 1986 - 1987: The Chelsea Collection
  • 1987 - 2006: Umbro
  • 2006 - nay: Adidas

Ghi chú

  1. ^ Bản mẫu:Chú thích web web
  2. ^ “Chelsea win breaks London duck”. Union of European Football Associations. 20 tháng 5 năm 2012. Truy cập ngày 20 tháng 5 năm 2012. 
  3. ^ “Chelsea vô địch Europa League nhờ cú đánh đầu của Ivanovic”. Giáo dục Việt Nam. 16 tháng 5, 2013. 
  4. ^ “2 chức vô địch châu Âu - 2 người hùng đóng thế”. http://ceoconstruction.com.vn/. Truy cập 4 tháng 10, 2013. 
  5. ^ “Home attendance”. Soccerstats.com. Truy cập ngày 19 tháng 6 năm 2013. 
  6. ^ “Russian businessman buys Chelsea”. BBC Sport (British Broadcasting Corporation). 2 tháng 7 năm 2003. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2007. 
  7. ^ Schwartz, Peter J. (18 tháng 4 năm 2012). “Manchester United Again The World's Most Valuable Soccer Team”. Forbes Magazine. Truy cập ngày 5 tháng 5 năm 2012. 
  8. ^ “Manchester United still the world's richest football club – Forbes”. BBC News (British Broadcasting Corporation). 19 tháng 4 năm 2012. Truy cập ngày 5 tháng 5 năm 2012. 
  9. ^ CK Cúp FA, Chelsea - Everton 2-1: Vinh quang của Hiddink
  10. ^ “Ancelotti appointed Chelsea boss”. BBC Sport. 1 tháng 6 năm 2009. Truy cập ngày 3 tháng 6 năm 2009. 
  11. ^ Hiddink làm cố vấn kỹ thuật cho Chelsea
  12. ^ “Villas-Boas: His Chelsea time” (Thông cáo báo chí). Chelsea FC. 3 tháng 4 năm 2012. Truy cập ngày 3 tháng 5 năm 2012. 
  13. ^ Chelsea vô địch Europa League 2013 Bongda +
  14. ^ RAFAEL BENITEZ | News Article | News | Official Site | Chelsea Football Club
  15. ^ MOURINHO APPOINTED | News Article | News | Official Site | Chelsea Football Club
  16. ^ “Chelsea – Lịch sử áo đấu”. Lịch sử áo đấu. Truy cập ngày 26 tháng 6 năm 2012. 
  17. ^ a ă (tiếng Anh) “First Team Squad List”. Chelsea FC. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2010. 

Liên kết ngoài