Phaolô Nguyễn Văn Bình

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tổng giám mục
 Phaolô Nguyễn Văn Bình
Tổng giám mục chính tòa Tổng giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh (1960 - 1995)
TGM Bình 1990.png
Giáo hội Công giáo Rôma
Giáo tỉnh Giáo tỉnh Sài Gòn
Tổng giáo phận Tổng giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh
Giáo phận Giáo phận Cần Thơ (1955 - 1960)
Tòa Tổng giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh
Bổ nhiệm 24 tháng 11 năm 1960 (Tổng giám mục)
Tựu nhiệm 2 tháng 4 năm 1961
Hết nhiệm 1 tháng 7 năm 1995
Tiền nhiệm Simon Hòa Nguyễn Văn Hiền
Kế nhiệm Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn
Các chức khác Giám mục Đại diện Tông Tòa Giáo phận Cần Thơ
(1955 - 1960)
Truyền chức
Thụ phong 27 tháng 3 năm 1937
Tấn phong 30 tháng 11 năm 1955
Thông tin cá nhân
Tên khai sinh Nguyễn Văn Bình
Sinh 1 tháng 9 năm 1910
Long An, Việt Nam
Mất 1 tháng 7, 1995 (84 tuổi)
Nơi an táng Nguyện đường Đại chủng viện thánh Giuse Sài Gòn
Quốc tịch Việt Nam Việt Nam
Hệ phái Công giáo
Con cái Không
Nghề nghiệp Tu sĩ Công giáo
Alma mater Tiểu chủng viện Sài Gòn (1922 - 1932)
Đại học Truyền giáo Urbaniana, Rôma (1932 - 1937)
Khẩu hiệu "Hãy đi rao giảng"
Cách xưng hô với
Phaolô Nguyễn Văn Bình
Huy hiệu TGM Phaolô Nguyễn Văn Bình.png
Danh hiệu Đức Tổng Giám mục
Trang trọng Đức Tổng, Giám mục
Thân mật Cha
Khẩu hiệu "Hãy đi rao giảng"
Tòa Tổng giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh
Chén thánh, di vật của Giám mục Bình, trưng bày tại Trung tâm mục vụ Tổng giáo phận Tp.Hồ Chí Minh

Phaolô Nguyễn Văn Bình (1910 - 1995) là một Giám mục của Giáo hội Công giáo tại Việt Nam. Ông nguyên là Tổng Giám mục Tổng Giáo phận Sài Gòn. Khẩu hiệu Giám mục của ông là "Hãy đi rao giảng" (Mt 28:19-20).

Ông quê ở Long An, vào Tiểu chủng viện năm 1922, đến năm 1932 thì đi Rôma du học.Ngày 27 tháng 3 năm 1937, ông được thụ phong linh mục tại Rôma. Năm 1943, ông được cử làm giáo sư Đại chủng viện Thánh Giuse Sài Gòn, tuyên úy các sư huynh Sài Gòn. Năm 1948 ra Đà Lạt làm chánh xứ họ Cầu Đất và thực hiện báo Tông Đồ.

Ngày 20 tháng 9 năm 1955, ông được bổ nhiệm chức Giám mục hiệu tòa Agnusiensi, Đại diện Tông Tòa Giáo phận Cần Thơ.[1] Lễ tấn phong được tổ chức tại nhà thờ Đức Bà Sài Gòn ngày 30 tháng 11 cùng năm.

Ngày 24 tháng 11 năm 1960, ông nhận chức Tổng Giám mục chính tòa Tổng Giáo phận Sài Gòn. Trong giai đoạn 1980 - 1989, ông là Phó chủ tịch 3 khóa Hội đồng Giám mục Việt Nam. Ông qua đời ngày 1 tháng 7 năm 1995, thọ 85 tuổi.

Ông đã được Nhà nước Việt Nam trao tặng Huân chương Đại đoàn kết dân tộc[2] "vì những cố gắng trong việc đưa Công giáo vào khối đại đoàn kết toàn dân".

Tu tập[sửa | sửa mã nguồn]

Ông sinh ngày 1 tháng 9 năm 1910 tại Lương Hòa, Long An.[1]

Năm 1922, ông vào học tại Tiểu chủng viện Sài Gòn năm 1922. Năm 1932, Giám mục Dumortier gửi ông qua Rôma theo học trường Truyền giáo.

Linh mục[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày 27 tháng 3 năm 1937, ông thụ phong Linh mục tại Vương cung thánh đường Thánh Gioan Latêranô, Rôma, Italia.[1]

Năm 1943, ông được cử làm giáo sư Đại chủng viện Thánh Giuse Sài Gòn, tuyên úy các sư huynh Sài Gòn.

Đầu năm 1947, Pháp đã khởi sự cuộc chiến tranh tái xâm lược Việt Nam. Lệnh kháng chiến cũng ban hành. Có 4 linh mục ở miền Nam là các linh mục Hiền, Kính, Luật và Sang đã đi chiến khu tham gia kháng chiến và dư luận cho rằng các linh mục này “lạc đàng”. Một tờ truyền đơn phổ biến cho rằng các linh mục này là những người yêu nước. Giám mục Jean Cassaigne Sanh yêu cầu linh mục Nguyễn Văn Bình bày tỏ ý kiến về nội dung của tờ truyền đơn. Linh mục Bình trả lời dù biết ý kiến của mình sẽ không làm vừa lòng giám mục Pháp. Trả lời câu hỏi “Các tác giả truyền đơn viết: 4 linh mục đi chiến khu là không nghịch đức tin linh mục...”, linh mục Bình trả lời: “Ý kiến của con: Con không thể không nhìn nhận là không nghịch”. Linh mục Bình cũng nói thêm với bề trên: "Xin Đức Cha cho phép con thưa thêm điều này: chúng ta nên tìm cách bào chữa cho việc làm của kẻ khác trước khi lên án họ” và hậu quả là ông được lệnh rời khỏi chủng viện để tới làm linh mục quản nhiệm họ đạo Cầu Đất, một họ đạo heo hút tại Đà Lạt. Tuy vậy khi nhận được lệnh, linh mục Nguyễn Văn Bình đã mau mắn vâng lời nhận nhiệm sở mới. Tại đó ngoài công việc mục vụ, ông còn thực hiện tờ báo mang tên "Tông Đồ".[3]

Giám mục Đại diện Tông Toà Cần Thơ[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày 20 tháng 9 năm 1955, ông được bổ nhiệm chức Giám mục hiệu tòa Agnusiensi, Đại diện Tông Tòa Giáo phận Cần Thơ.[1] Lễ tấn phong được tổ chức tại nhà thờ Đức Bà Sài Gòn ngày 30 tháng 11 cùng năm, giám mục chủ phong cho ông là Giám mục Phêrô Máctinô Ngô Đình Thục, Giám mục Tông tòa Giáo phận Vĩnh Long và hai giám mục Phụ phong là Giám mục Jean Cassaigne, Giám mục Tông Tòa Giáo phận Sài Gòn và Giám mục Tađêô Lê Hữu Từ, giám mục Tông tòa Giáo phận Phát Diệm.[4]

Tổng giám mục Sài Gòn[sửa | sửa mã nguồn]

Trước 1975[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày 24 tháng 11 năm 1960, Giáo hoàng Gioan XXIII thiết lập hàng giáo phẩm tại Việt Nam và bổ nhiệm Giám mục Tông Tòa Giáo phận Cần Thơ Phaolô Nguyễn Văn Bình làm Tổng Giám mục chính tòa Tổng Giáo phận Sài Gòn.[5]

Ông nhận giáo phận vào ngày lễ Phục Sinh 2 tháng 4 năm 1961. Vừa về nhận giáo phận, ngài đã được cử làm Chủ tịch Ủy ban Giám mục đặc trách các Phong trào Công giáo Tiến hành – Tông đồ Giáo dân – của cả miền Nam. Ông dành nhiều thời giờ và công sức đi thăm các đoàn thể tu đức như các Dòng Ba, Liên minh Thánh Tâm, Đạo binh Đức Mẹ, các đoàn thể công tác xã hội như Hội Bác Ái Vinh Sơn, Hội Ái hữu các người khuyết tật, các đoàn thể trí thức như Nhóm Pax Romana, Hội Giáo chức Công giáo, các đoàn thể thanh niên như Thanh sinh công, Thanh lao công, Sinh viên Công giáo, các đoàn thể thiếu niên như Thiếu Nhi Thánh Thể, Hùng tâm dũng chí, Hướng đạo sói con Công giáo, các đoàn thể cho người lớn như Hội các bà mẹ Công giáo, Phong trào Gia lao công...[6]

Đầu năm 1962, Giáo hoàng Gioan XXIII thông báo cuối năm sẽ họp Công Đồng Vaticanô II với mục đích canh tân Giáo hội. Cuối năm 1962, cùng với các Giám mục sắp đi dự, ông đã chủ sự một buổi lễ canh thức để cầu nguyện cho Công Đồng và các Nghị phụ Việt Nam và xin các vị chuyển đạt tới Công Đồng “thỉnh nguyện thư của tín hữu Việt Nam” là mong được dùng tiếng Việt trong thánh lễ, mong có những đổi mới trong cơ cấu và sinh hoạt mục vụ ở địa phương. Chính ông là tác giả tinh thần của thỉnh nguyện thư đó.[6]

Nhà truyền giáo Andrej Majcen Quang - SDB (1907 - 1999) và Tổng giám mục Bình dự lễ hội Công giáo tại Trường Trung học Kỹ thuật Don Bosco Gò Vấp năm 1970

Giám mục tiền nhiệm Jean Cassaigne Sanh qua đời ngày 31 tháng 10 năm 1973. Ông chủ sự lễ an táng ngày 5 tháng 11 năm 1973 với sự hiện diện của phụ tá đặc biệt đại diện Tổng thống Việt Nam Cộng hòa, Khâm sứ Tòa Thánh, linh mục Bề Trên miền Hội Thừa Sai Paris, một số giám mục, đông linh mục và tu sỹ và khoảng 3.000 người.[7]

Vì tình hình phân bổ dân cư Tổng giáo phận Sài Gòn khá phức tạp do diện tích quá lớn, dân cư đa dạng nguồn gốc, sắc dân, kinh tế, văn hoá lẫn truyền thống sống đạo nên ông kiến nghị Toà Thánh chia Tổng giáo phận ra làm 3 giáo phận: Giáo phận Xuân Lộc, Giáo phận Phú Cường và Tổng giáo phận Sài Gòn.[6]

Sau 1975[sửa | sửa mã nguồn]

Tổng giám mục Nguyễn Văn Bình và Giám mục Phụ tá Sài Gòn Louis Phạm Văn Nẫm đến thăm tòa soạn báo Công giáo và Dân tộc

Nhật báo Tin Sáng, phát hành tại Sài Gòn ngày 18 tháng 9 năm 1975, loan tin một phái đoàn linh mục gồm các linh mục Hồ Thành Biên, Nguyễn Hữu Lễ, Phêrô Võ Thành Trinh, Lương Minh Ký trong chuyến đi từ Hà Nội về thăm miền Nam Việt Nam, đã tới thăm Tổng giám mục Nguyễn Văn Bình. Theo bản tin, trong cuộc tiếp xúc này, đầu tiên sau ngày 30 tháng 4, Tổng giám mục Bình đã cùng với phái đoàn các linh mục “đề cập đến trách nhiệm và nghĩa vụ của người Công giáo Việt Nam đối với đạo Chúa Kitô và đối với dân tộc”.[3]

Ngày 13 tháng 7 năm 1979, ông cùng Giám mục Phụ tá Louis Phạm Văn Nẫm ra thư ngỏ bày tỏ lập trường của mình về vấn đề người di cư, trong đó cũng xin sự giúp đỡ của các tổ chức nhân đạo quốc tế hỗ trợ người di cư.[8]

Ông đến với Công giáo và Dân tộc, dù tờ báo không phải tiếng nói chính thức của Giáo hội, và có lời ủy lạo: “Tờ báo Công giáo và Dân tộc được ba tuổi, buổi đầu gặp rất nhiều khó khăn trở ngại. Những khó khăn này một phần là do chúng ta vẫn tiếp tục sống trong tình trạng xưa, chưa thích nghi được với thời đại mới trong Giáo hội ngày nay, kể từ Đức giáo chủ Gioan XXIII. Phần khác là vì tờ báo Công giáo và Dân tộc lúc đầu cũng phải mò mẫm tìm đường... Nhưng bây giờ, sau ba năm, tôi thấy tờ báo đã có bộ mặt khá hơn. Chúng ta tất cả phải làm sao cho tờ báo trở thành tờ báo của chúng ta” (Trích báo Công giáo và Dân tộc ngày 9 tháng 7 năm 1978).[3]

Ông hiện diện và phát biểu tại lễ ra mắt Ủy ban Vận đồng người Công giáo xây dựng và bảo vệ Tổ quốc thành phố Hồ Chí Minh, gọi tắt là Ủy ban Vận động Công giáo thành phố, tiền thân của Ủy ban Đoàn kết Công giáo thành phố Hồ Chí Minh, được tổ chức tại Nhà văn hóa Thanh niên ngày 17 tháng 1 năm 1980 và tiếp tục có mặt hầu như trong mọi sinh hoạt lớn do Ủy ban này tổ chức để trực tiếp gặp gỡ, khuyến khích những nỗ lực trong việc sống niềm tin Công giáo.[3]

Trong giai đoạn 1980 - 1989, ông là Phó chủ tịch 3 khóa Hội đồng Giám mục Việt Nam.

TGM Bình dịp Thượng thọ bát tuần 1990

Ngày 22 tháng 6 năm 1980, Phaolô Nguyễn Văn Bình cùng tất cả giám mục Việt Nam đi thăm Ad Lima (bổn phận viếng mộ các Thánh tông đồ theo luật lệ của Giáo hội Công giáo buộc các giám mục của mình cứ mỗi 5 năm phải viếng thăm một lần).[9] Các giám mục chia thành 2 đoàn, phía Nam do ông dẫn đầu, còn phía Bắc do Hồng y - Tổng Giám mục Tổng giáo phận Hà Nội Giuse Maria Trịnh Văn Căn dẫn đầu.[10][11] Đoàn giám mục do Hồng y Căn dẫn đầu khởi hành ngày 17 tháng 6, còn đoàn do Tổng giám mục Bình đi sau, vào ngày 9 tháng 9 cùng năm.[12]

Khi các Giám mục Việt Nam đến Tòa Thánh, với bức Thư Chung mục vụ 1980, một ngày nọ, ông gặp riêng Giám mục Phó Giáo phận Long Xuyên Gioan Baotixita Bùi Tuần và nói: “Tòa Thánh có dự định đưa Đức cha về Sài Gòn làm phụ tá, dự phòng cho tương lai phức tạp. Sau một thời gian cân nhắc, tôi đã trình với Tòa Thánh là theo tôi dự kiến đó không thích hợp. Vì lý do sức khỏe, Đức cha nên ở lại Long Xuyên. Vừa sẽ có lợi cho Hội Thánh, vừa sẽ có lợi cho tất cả Đất Nước. Tòa Thánh đã đồng ý rút lại dự định”. Vì thế Giám mục Tuần cho rằng Tổng giám mục Bình nhắm đến hai cái lợi. Vừa có lợi cho Hội Thánh, vừa có lợi cho đất nước.[13]

Ngày 15 tháng 6 năm 1988, Lễ Ðồng tế an táng Tổng giám mục Tổng giáo phận Huế Philípphê Nguyễn Kim Điền trọng thể do Tổng giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình chủ tế cùng với hầu hết các Giám mục trong Hội đồng Giám mục và rất đông các linh mục các giáo phận của 3 giáo tỉnh và của giáo phận Huế.[14]

Xuân 1995, ông viết thư cảm ơn và tâm tình đầu xuân gửi Giáo hội Công giáo tại thành phố ngày 25 tháng 1 năm 1995, có thể được xem như ước nguyện và lời trăn trối của ông, trong thư có đoạn:[3] “Tôi nguyện chúc cho nền kinh tế của chúng ta năm mới này tiếp tục phát triển, nhưng không phải chỉ dành cho một số người được hưởng và phung phí mà là cho phúc lợi của mọi người, đặc biệt là cho người già và trẻ em; tôi cầu xin cho đất nước chúng ta không chỉ đạt được mức tăng trưởng kinh tế ngày càng cao, mà còn thực sự phát triển ngày càng toàn diện, có nghĩa là làm sao để phẩm giá cao quý của con người, nền đạo đức tinh túy của dân tộc luôn được trân trọng, bảo vệ và không ngừng phát huy”.

Qua đời[sửa | sửa mã nguồn]

Phaolô Nguyễn Văn Bình qua đời ngày 1 tháng 7 năm 1995, hưởng thọ 85 tuổi, được an táng tại nhà nguyện Đại chủng viện Thánh Giuse Sài Gòn.[5]

Linh mục Inhaxiô Hồ Văn Xuân, sau này là Tổng đại diện Tổng giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh kể về lúc ông qua đời:[6]Tôi và cha Giuse Mai Thanh Tùng đưa Đức Tổng Phaolô đang hôn mê rời khỏi bệnh viện Thống Nhất lúc 4g30 và về tới Toà Tổng Giám mục lúc 4g45 sáng ngày 1-7-1995. Một tiếng đồng hồ sau, 5g45, ngài trút hơi thở cuối cùng tại phòng riêng trước sự hiện diện của bà sáu Sanh (nữ tu Mến Thánh Giá Chợ Quán, em gái của ngài), tôi - cha Inhaxiô Hồ Văn Xuân, các cha Giuse Nguyễn Công Đoan, Antôn Nguyễn Đình Thục, dì Consolata Hồ Thị Chính - Tổng phụ trách Dòng Mến Thánh Giá Chợ Quán, dì Anna Nguyễn Thị Thanh - Tổng phụ trách Dòng Mến Thánh Giá Gò Vấp, dì Lucie Năng, nữ tu trực tiếp chăm sóc sức khoẻ cho Đức Tổng, dì Sum, các dì đang phục vụ tại Toà Tổng Giám mục, vài chủng sinh và ông bà bác sĩ Trương Quang Nhơn, phó giám đốc bệnh viện Thống Nhất, bác sĩ riêng của Đức Tổng Phaolô.

Ngày 5 tháng 7, lễ an táng của ông cử hành tại quảng trường trước Nhà thờ chính tòa Đức Bà Sài Gòn với sự tham dự của 23 giám mục, trong đó có Hồng y Tổng giáo phận Hà Nội Phaolô Giuse Phạm Đình Tụng và Sứ thần Tòa Thánh tại Thái Lan, khoảng 30.000 giáo dân, 400 linh mục. Linh cữu ông sau đó đem chôn cất tại Đại chủng viện Thánh Giuse Sài Gòn theo di chúc của ông.[15] Việc tang lễ gặp nhiều khó khăn khi Giám quản Nicôla Huỳnh Văn Nghi không được chính quyền chấp nhận, linh mục Hồ Văn Xuân phải nhờ cậy Giám mục Emmanuel Lê Phong Thuận, giám mục chính tòa giáo phận Cần Thơ - Tổng thư ký Hội đồng Giám mục Việt Nam và Giám mục Batôlômêô Nguyễn Sơn Lâm giúp dàn xếp một số vụ việc trong nội bộ Tổng giáo phận, để việc tổ chức tang lễ dù các lãnh đạo thành phố tạo mọi điều kiện thuận lợi. Linh mục Xuân cũng nhắc nhớ đã cộng tác chặt chẽ với Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khảm, rồi họ cùng linh mục Giuse Đinh Tất Quý thực hiện cuốn băng video “Giã biệt một Người Cha” cho phổ biến rộng rãi.[6]

Tưởng nhớ[sửa | sửa mã nguồn]

Nhân dịp giỗ 100 ngày của ông năm 1995, vào tháng 10, báo Công giáo và Dân tộc ra sách Đức Tổng giám mục Nguyễn Văn Bình.[15]

Hướng đến ngày kỷ niệm 100 năm sinh nhật Tổng giám mục Nguyễn Văn Bình (1 tháng 09 năm 1910 – 1 tháng 09 năm 2010), Tổng giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh đã tổ chức các hoạt động tưởng niệm những chặng đường cuộc đời ông:[5]

Tháng 5 năm 2010, Tòa Tổng giám mục Tổng giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh ra thông cáo “Thực hiện quyển sách về Đức Cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình” và mời gọi “quý cha, quý Bề trên, quý tu sĩ và anh chị em giáo dân cùng đóng góp bài viết về Đức Cố Tổng Phaolô”. Thông cáo nêu rõ nội dung chính của công trình biên soạn này là “Phác thảo chân dung vị Tổng Giám mục tiên khởi nhiều công trạng của Tổng giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh, nêu bật hình ảnh, tính cách của ngài luôn sống tinh thần Công Đồng Vatican II. Tất cả nhằm chứng minh rằng, nơi ngài không có sự đối nghịch giữa niềm tin, lòng yêu mến Giáo hội với lòng yêu quê hương, gắn bó dân tộc. Phân tích tinh thần Phaolô Nguyễn Văn Bình, trên cơ sở tinh thần, đường lối xuyên suốt của Giáo hội”.[5]

Ngày 7 tháng 8 năm 2010, Ban Đối thoại liên tôn của Tổng giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh đã tổ chức chuyến viếng thăm Thánh thất Cao Đài tưởng nhớ cố Tổng giám mục Phaolô Bình, người khởi xướng cuộc đối thoại liên tôn tại TGP. Trong chuyến thăm, phái đoàn Công giáo tặng các chức sắc Cao Đài bức hình chụp cố Tổng giám mục Phaolô và các chức sắc Cao Đài tại Tòa Tổng giám mục vào năm 1963.[5]

Trong hai ngày 27 và 28 tháng 08 năm 2010, tại Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình (Quận 3, Thành phố Hồ Chí Minh), diễn ra cuộc tọa đàm với chủ đề “Chân dung một vị Mục tử” nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Tổng Giám mục Nguyễn Văn Bình.[5]

Vinh danh[sửa | sửa mã nguồn]

Tên của ông được đặt cho một đường phố tại quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh. Đường Nguyễn Văn Bình nằm bên cạnh Nhà thờ Đức Bà Sài GònBưu điện Trung tâm Sài Gòn, kéo dài từ Quảng trường Công xã Pa-ri đến đường Hai Bà Trưng.[16]

Câu nói[sửa | sửa mã nguồn]

Trong một bài viết của mình, cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã trích dẫn lời của ông:

Thứ tự bổ nhiệm - tấn phong giám mục[sửa | sửa mã nguồn]

Tiền nhiệm:
Đợt bổ nhiệm Giám mục người Việt lần X
Giuse Trương Cao Đại
8 tháng 1 năm 1953
Đợt bổ nhiệm Giám mục người Việt lần XI
Phaolô Nguyễn Văn Bình
Simon Hòa Nguyễn Văn Hiền

20 tháng 9 năm 1955
Kế nhiệm:
Đợt bổ nhiệm Giám mục người Việt lần XII
Phêrô Maria Khuất Văn Tạo
7 tháng 5 năm 1955
Tiền nhiệm:
Giám mục người Việt thứ 10 được tấn phong
Giuse Trương Cao Đại
19 tháng 3 năm 1953
Giám mục người Việt thứ 11 được tấn phong
Phaolô Nguyễn Văn Bình
Simon Hòa Nguyễn Văn Hiền

30 tháng 11 năm 1955
Kế nhiệm:
Giám mục người Việt thứ 13 được tấn phong
Phêrô Maria Khuất Văn Tạo
7 tháng 2 năm 1956

Hình ảnh khác[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Nguồn

  1. ^ a ă â b “Obituary: Archbishop Paul Nguyen Van Binh”. Independent. Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2015. 
  2. ^ “Những gương mặt tiêu biểu trong xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc”. Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Thành phố Hồ Chí Minh. Truy cập Ngày 29 tháng 9 năm 2008. 
  3. ^ a ă â b c “Tổng giám mục Nguyễn Văn Bình, tổng giám mục đầu tiên của Sài Gòn”. báo Sài Gòn giải phóng. Truy cập Ngày 18 tháng 4 năm 2016. 
  4. ^ Archbishop Paul Nguyên Van Binh †
  5. ^ a ă â b c d “Sài Gòn: Những hoạt động kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Đức cố TGM Phaolô Nguyễn Văn Bình”. Hội đồng Giám mục Việt Nam. Truy cập Ngày 19 tháng 4 năm 2016. 
  6. ^ a ă â b c ““Nhớ về một người cha” - Nhân lễ giỗ lần thứ 20 của Đức cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình”. Tổng giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh. Truy cập Ngày 21 tháng 5 năm 2016. 
  7. ^ “Ðức Cha Cassaigne Sanh, Giám mục Người Cùi Việt Nam”. Giáo xứ Việt Nam Paris. Truy cập ngày 19 tháng 4 năm 2016. 
  8. ^ Trương Bá Cần 1996, tr. 112
  9. ^ “Viet nam”. MEP. Truy cập Ngày 16 tháng 3 năm 2016. 
  10. ^ “ASIE/VIETNAM - Chronique de l'Eglise catholique au Vietnam”. Agenize Fides news. Ngày 25 tháng 1 năm 2016. 
  11. ^ “Thêm những bước tiến trong tiến trình quan hệ Việt Nam - Vatican”. Ban Tôn giáo nước Cộng Hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Truy cập Ngày 19 tháng 1 năm 2016. 
  12. ^ Trương Bá Cần 1996, tr. 114
  13. ^ “Tâm tình về đức Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình”. Công giáo và Dân tộc. Truy cập Ngày 18 tháng 4 năm 2016. 
  14. ^ “Lời Chứng của Lm Tađêô Nguyễn Văn Lý về Ðức Tổng Giám mục Nguyễn Kim Ðiền”. Catholic. Truy cập Ngày 18 tháng 4 năm 2016. 
  15. ^ a ă Trương Bá Cần 1996, tr. 138
  16. ^ Đường Nguyễn Văn Bình, Bến Nghé, Quận 1
  17. ^ “Nhân mùa Giáng sinh 2005: Người Công giáo "gặp Chúa trong lòng dân tộc". Báo Thanh Niên. Truy cập 22 tháng 1 năm 2016. 

Sách

  • Trương Bá Cần (1996), Công giáo Việt Nam sau quá trình 50 năm (1945 - 1995), Thành phố Hồ Chí Minh: Công giáo và dân tộc 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Tóm tắt chức vụ[sửa | sửa mã nguồn]

Tiền nhiệm:
Tiên khởi
Giám quản Tông Tòa Giáo phận Cần Thơ
1955 - 1960
Kế nhiệm:
Philipphê Nguyễn Kim Điền
(GM chính tòa)
Tiền nhiệm:
Simon Hòa Nguyễn Văn Hiền
(GM Tông tòa)
Tổng Giám mục Tổng giáo phận Sài Gòn (Tgp. TpHCM)
1960 - 1995
Kế nhiệm:
Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn