Nguyễn Xuân Phúc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Nguyễn Xuân Phúc
Nguyen Xuan Phuc.jpg
Chức vụ
Nhiệm kỳ 7 tháng 4, 2016 – nay
0 năm, 239 ngày
Tiền nhiệm Nguyễn Tấn Dũng
Phó Thủ tướng Trương Hòa Bình (2016-nay)
Vương Đình Huệ (2016-nay)
Phạm Bình Minh (2013-nay)
Vũ Đức Đam (2013-nay)
Trịnh Đình Dũng (2016-nay)
Nhiệm kỳ 3 tháng 8, 2011 – 7 tháng 4, 2016
4 năm, 248 ngày
Tiền nhiệm Nguyễn Sinh Hùng
Kế nhiệm Trương Hòa Bình
Nhiệm kỳ 19 tháng 1, 2011 – nay
5 năm, 318 ngày
Nhiệm kỳ 2007 – 3 tháng 8, 2011
Tiền nhiệm Đoàn Mạnh Giao
Kế nhiệm Vũ Đức Đam
Chủ tịch Ủy ban An toàn Giao thông Quốc gia
Nhiệm kỳ 3 tháng 8, 2011 – 13 tháng 6, 2016
5 năm, 121 ngày
Kế nhiệm Trương Hòa Bình
Phó Chủ tịch Đinh La Thăng
Nguyễn Hoàng Hiệp
Chủ tịch Ủy ban Phòng chống HIV/AIDS
Nhiệm kỳ 3 tháng 8, 2011 – 2 tháng 4,2014
2 năm, 242 ngày
Tiền nhiệm Trương Vĩnh Trọng
Kế nhiệm Vũ Đức Đam
Phó Chủ tịch Trần Đại Quang
Nguyễn Thị Kim Tiến
Phạm Thị Hải Chuyền
Hà Thị Liên
Thông tin chung
Đảng phái Đảng Cộng sản Việt Nam
Sinh 20 tháng 7, 1954 (62 tuổi)
Quế Sơn, Quảng Nam
Nơi ở Hà Nội
Alma mater Trường Đại học Kinh tế Quốc dân
Học viện Hành chính Quốc gia
Đại học Quốc gia Singapore
Dân tộc Kinh
Trang web nguyenxuanphuc.chinhphu.vn

Nguyễn Xuân Phúc (sinh 1954) là một chính khách Việt Nam. Ông là đương kim Thủ tướng Chính phủ nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam kể từ ngày 7 tháng 4 năm 2016, Thủ tướng thứ 9 của Việt Nam (2016-nay). Ông cũng là Ủy viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam khóa XI, XII, Đại biểu Quốc hội khoá XI, XII, XIII.

Thân thế sự nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Ông sinh ngày 20 tháng 7 năm 1954, tại xã Quế Phú, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam. Ông được gọi theo thông lệ miền Nam là Bảy do là người con thứ 6 và là con út trong gia đình.

Cha ông (Nguyễn Hiền) hoạt động cho chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa trước năm 1954, tập kết ra Bắc theo Hiệp định Genève. Ông cùng mẹ và các anh chị ở lại quê nhà, thuở nhỏ theo học ở trường làng. Mẹ và các anh chị của ông hoạt động bí mật cho Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, một người chị của ông bị quân đội Hoa Kỳ và chính quyền Việt Nam Cộng hòa giết sau một trận đánh vào năm 1965. Năm 1966, mẹ ông cũng bị giết. Ông sống cùng người chị gái tại quê nhà một thời gian, sau đó được những người đồng chí của cha mẹ ông bí mật đưa ra Bắc học theo chế độ của học sinh miền Nam (năm 1967).[1].

Từ năm 1973, ông theo học tại Đại học Kinh tế Quốc dân, tham gia hoạt động trong phong trào Đoàn thanh niên, từng làm Bí thư Chi đoàn.

Sau khi tốt nghiệp năm 1978, ông trở về và được nhận vào làm việc tại tỉnh nhà (bấy giờ là Quảng Nam - Đà Nẵng). Từ năm 1980 đến 1993, ông thăng dần từ các chức vụ Cán bộ Ban Quản lý kinh tế tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, lên đến Chuyên viên, Phó Văn phòng rồi Chánh Văn phòng UBND tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng. Ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam ngày 12 tháng 5 năm 1982, chính thức là ngày 12 tháng 11 năm 1983[2]; lên đến chức vụ Bí thư Đảng ủy cơ quan, Đảng ủy viên Đảng ủy khối Dân Chính Đảng Quảng Nam – Đà Nẵng khóa 1, 2. Thời gian này, ông có theo học ngành Quản lý hành chính nhà nước tại Học viện Hành chính Quốc gia.

Từ năm 1993 đến 1996, ông lần lượt giữ các chức vụ Giám đốc Sở Du lịch, Giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, Tỉnh ủy viên khóa 15, 16 tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng. Ông được cử theo học ngành Quản lý Kinh tế tại Đại học Quốc gia Singapore.

Từ năm 1997 đến 2001, ông là Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy khóa 17, 18; Phó Chủ tịch rồi Phó Chủ tịch Thường trực UBND tỉnh Quảng Nam kiêm Trưởng ban Quản lý các Khu công nghiệp tỉnh Quảng Nam, đại biểu Hội đồng nhân dân tỉnh khóa 6.

Năm 2001, ông được bầu làm Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Quảng Nam. Ông cũng được bầu làm Đại biểu Quốc hội khóa XI, Trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội tỉnh Quảng Nam, Ủy viên Ủy ban Kinh tế – Ngân sách của Quốc hội khóa XI.

2004 – 2006: Phó Bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam khoá 19; Chủ tịch UBND tỉnh, Bí thư Ban Cán sự Đảng UBND tỉnh Quảng Nam khoá 7; Đại biểu Hội đồng nhân dân tỉnh Quảng Nam khoá 7; Đại biểu Quốc hội, Ủy viên Ủy ban Kinh tế – Ngân sách Quốc hội khoá XI.

Tháng 3 năm 2006, ông được bổ nhiệm làm Phó Tổng Thanh tra Chính phủ. Tại Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ X của Đảng được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng. Tháng 6 năm 2006, ông được điều động sang giữ chức vụ Phó Bí thư Đảng ủy, Phó Chủ nhiệm Thường trực Văn phòng Chính phủ. Tháng 8 năm 2007, ông được Quốc hội phê chuẩn giữ chức vụ Bộ trưởng Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Việt Nam.[3]

Tại Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XI của Đảng, ông được tái cử vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng, được bầu vào Bộ Chính trị. Ông cũng tái cử Đại biểu Quốc hội khóa XIII. Ngày 3 tháng 8 năm 2011, tại Kỳ họp thứ nhất Quốc hội Khóa XIII, ông được Quốc hội phê chuẩn làm Phó Thủ tướng Chính phủ.

Tại Hội nghị lần thứ 14 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI, ông được đề cử là một trong các ứng viên cho chức vụ Thủ tướng Chính phủ nhiệm kỳ 2016 - 2021 [4].

Tại Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng, ông được bầu lại vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng, tái đắc cử Ủy viên Bộ Chính trị.

Ngày 7 tháng 4 năm 2016, với số phiếu tán thành là 446 phiếu, chiếm 90% đại biểu, ông Nguyễn Xuân Phúc trúng cử chức vụ Thủ tướng, thay thế cho ông Nguyễn Tấn Dũng điều hành Chính phủ.[5]

Ngày 13 tháng 6 năm 2016, ông Nguyễn Xuân Phúc thôi giữ chức Chủ tịch Ủy ban An toàn Giao thông Quốc gia, kế nhiệm ông là Phó Thủ tướng Trương Hòa Bình[6]

Phát biểu[sửa | sửa mã nguồn]

  • Tại cuộc họp thứ nhất Ban chỉ đạo Đề án đẩy mạnh cải cách chế độ công vụ, công chức ngày 26.01.2013 với tư cách là Phó Thủ tướng:
  • Trả lời chất vấn đại biểu Quốc hội ngày 12/6/2014:
  • Đối thoại về phòng chống tham nhũng lần thứ 13 với chủ đề "Các giải pháp phòng chống tham nhũng và thu hồi tài sản tham nhũng" do Thanh tra Chính phủ phối hợp với Bộ Tư pháp và Đại sứ quán Vương quốc Anh tổ chức tại Hà Nội sáng 26/11/2014:
  • Phát biểu tại hội nghị "Doanh nghiệp Việt Nam - Động lực phát triển kinh tế của đất nước" ngày 29/4/2016 ở Sài Gòn:
  • Phát biểu tại buổi gặp mặt kỷ niệm 91 năm Ngày báo chí cách mạng VN ở trụ sở Bộ Thông tin - truyền thông chiều 21-6:
  • Ngày 1/8/2016, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, chủ trì phiên họp thường kỳ đầu tiên của Chính phủ khoá mới nhiệm kỳ 2016-2021, nói về chủ nghĩa gia đình trị: “Việc tuyển chọn, bổ nhiệm là để tìm ra người tài chứ không phải tìm người nhà”.[11]. Tại buổi tiếp xúc cử tri TP Hải Phòng hai ngày hôm sau, cử tri Nguyễn Trọng Lô (84 tuổi, lão thành cách mạng) bày tỏ: " Thưa đồng chí, trên toàn quốc có hiện tượng tìm người nhà, TP Hải Phòng của chúng tôi cũng có hiện tượng tìm người nhà. Tôi có thể dẫn ra đây hàng chục trường hợp." [12]
  • Đổi mới về tư duy Kinh tế thị trường theo hướng xã hội chủ nghĩa so với thời Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc khẳng định về quan điểm của Chính phủ đối với quá trình cổ phần hóa một số doanh nghiệp Nhà nước lớn hiện nay, trước mắt là hai doanh nghiệp thuộc Bộ Công Thương là Tổng công ty Bia - Rượu - Nước giải khát Hà Nội (Habeco) và Tổng công ty Bia - Rượu - Nước giải khát Sài Gòn (Sabeco): “Chính phủ không đi bán bia, bán sữa. Những lĩnh vực ấy Chính phủ và ngân sách Nhà nước không cần nắm giữ. Tư nhân làm tốt hơn, thì để cho tư nhân làm!”. [13]

Chú dẫn[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]