Juventus F.C.

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Juventus F.C.
Juventus-FC.png
Tên đầy đủ Câu lạc bộ bóng đá Juventus
Biệt danh I Bianconeri
Thành lập 1 tháng 11, 1897; 119 năm trước
Sân vận động Juventus Arena, Torino, Ý
Sức chứa 41,475[1]
Chủ tịch Ý Andrea Agnelli
Huấn luyện viên Ý Massimiliano Allegri
Giải đấu Serie A
2015–16 Vô địch
Web http://www.juventus.com
Sân nhà
Sân khách
Khác

Juventus Football Club, thường gọi ngắn gọn là Juventus (tiếng Latinh: "Tuổi trẻ") hay Juve là một trong những câu lạc bộ bóng đá lâu đời nhất và là câu lạc bộ thành công nhất nước Ý[cần dẫn nguồn]. Juventus là câu lạc bộ đầu tiên giành đủ 3 cúp bóng đá châu Âu C1, C2 và C3 (sau có thêm Ajax Amsterdam, FC Barcelona, FC Bayern MünchenChelsea F.C. đạt được thành tích đó).

Juventus F.C ra đời vào ngày 1 tháng 11 năm 1897. Juventus FC có các biệt danh như "Bà đầm già" (La Vecchia Signora), "Trắng-Đen" (Bianconeri), "Ngựa vằn" (Zebre) và "Gobbi".

Trụ sở chính của Juventus F.C đặt tại thành phố Torino. Sân nhà cũ của Juventus FC là sân Stadio delle Alpi. Hiện nay, đội đã có SVĐ mới mang tên Juventus Arena với 41.000 chỗ ngồi.

Lịch sử

Những năm đầu

Trang phục đầu tiên của Juventus

Juventus F.C được thành lập vào năm 1897 bởi một nhóm học sinh trường Trung học Massimo D'Azeglio tại Turin với tên gọi ban đầu là Câu lạc bộ thể thao Juventus F.C, nhưng sau đó hai năm đã được đổi thành Câu lạc bộ Bóng đá Juventus F.C. Juventus F.C tham gia Giải vô địch bóng đá Ý từ năm 1900. Trong thời gian đầu trang phục thi đấu của Juventus là Hồng-trắng.

Những trải nghiệm đầu tiên của Juve sau khi chính thức góp mặt vào giải vô địch Italia đầy nỗi buồn. Juventus thua 0-2 trong trận chung kết của mùa giải đầu tiên vào năm 1900 và cũng thua tiếp 0-1 trước Genoa vào mùa giải sau đó. Nhưng chức vô địch đầu tiên đã đến với CLB vào năm 1905, dưới sự lãnh đạo của chủ tịch người Thuỵ Sĩ có tên Alfredo Dick, người sau đó đã rời bỏ Juve để thành lập CLB đối địch cùng thành phố với họ là Torino. Juve đã thắng 2 trận và hoà 2 để bước lên nhận chức vô địch đầu tiên trong lịch sử. Khi đó họ chơi trên sân vận động Velodromo Umberto. Sau đó trang phục thi đấu của Juventus được chuyển sang hai màu đen trắng, lấy cảm hứng từ trang phục của Notts County, đội bóng mới đây đã là khách mời danh dự trong trận đấu khánh thành sân vận động mới Juventus Arena (08/09/2011).

Năm 1906 đã xảy ra một số mâu thuẫn trong nội bộ đội bóng khi một số thành viên cân nhắc chuyển Juventus F.C khỏi thành phố Turin. Chủ tịch Alfredo Dick đã rất thất vọng về điều đó và quyết định cùng một số cầu thủ rời khỏi Juventus và thành lập đội bóng FBC Torino. Đó chính là khởi đầu cho một trong những trận Derby nổi tiếng nhất thế giới, Derby della Mole.

Chu kỳ thành công

Bước ngoặt lớn và quan trọng nhất đối với Juventus chính là sự xuất hiện của một tỷ phú có tên Edoardo Agnelli vào một ngày tháng 7 năm 1923. Gia đình Agnelli chính thức trở thành chủ sở hữu của CLB và trở thành người rót vốn chính cho Juve kể từ đó đến nay. Người khổng lồ đầu tiên của Juve là Giampiero Combi, một trong những thủ môn vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá Thế giới. Sau đó là Munerati, Caligaris, Orsi, Borrel và Carcano. Juventus giành liên tiếp 5 Scudetto kể từ năm 1931 đến năm 1935. Hơn thế nữa có tới 9 cầu thủ của Juve có mặt trong đội hình của đội tuyển Italia vô địch TG năm 1934 (Combi, Rosetta, Caligaris, Monti, Bertolini, Cesarini, Borel F.Ferrari, Orsi) và còn rất nhiều cầu thủ của Juve nữa có mặt trong đội hình đổi tuyển Italia VĐ TG năm 1938. Và lúc đó người ta đã nhắc đến Juve chứ không phải là AC Milan và Inter, là đội bóng số 1 của Italia. Từ năm 1933 Juve bắt đầu chơi trên sân Communale huyền thoại, một trong những thánh địa của bóng đá Italia, nơi chứng kiến những chiến công huy hoàng của CLB và cả những người anh hùng từ Combi, Boniperti, Sivori, Chales đến Bettega, Scirea, Rossi và Platini.

Trong những năm Đại chiến TG 2, Juve sa xút một cách đáng kinh ngạc. Họ trở thành đội bóng số 2 của thành phố Torino cho tới khi xảy ra vụ Superga bi thảm năm 1949. Juve trở lại đỉnh cao với những cầu thủ nổi tiếng như Hansen và Praest. Giampiero Boniperti là cầu thủ nổi tiếng nhất của Juve trong những năm 50. Ông là cầu thủ lập kỷ lục về số trận đấu và số bàn thắng cho CLB (444 trận ghi 177 bàn). Ông được coi là cầu thủ vĩ đại và xuất sắc nhất mọi thời đại của Juve, và khi thời kỳ đỉnh cao của ông qua đi thì ở Juve xuất hiện 2 tên tuổi lớn và ảnh hưởng sâu sắc đến lịch sử của Juve. Đó là một bộ đôi "sát thủ" của Serie A trong những năm cuối thập niên 50 đầu những năm 60:John Chales người khổng lồ xứ Wales chuyển tới từ Leeds và Omar Sivori, tài năng nóng tính người Argentina.Trong suốt 5 năm họ là nỗi khiếp sợ của mọi khung thành và trở thành vua phá lưới một mùa giải. Với Chales và Sivori, Juve giành 3 Scudettotrong các năm từ 1958-1961, danh hiệu thứ 9 và 10 trong lịch sử, qua đó thành CLB đầu tiên ở Italia đoạt được 10 chức VĐ và được đính ngôi sao đầu tiên trên ngực áo.

Nhưng thời kỳ vinh quang nhất của CLB diễn ra trong khoảng thời gian từ năm 1972 đến năm 1986, dưới sự lãnh đạo của chủ tịch Giampiero Boniperti. Đó là thời kỳ của những chiến thắng huy hoàng trên tất cả các mặt trận. Boniperti lần lượt đưa về những HLV huyền thoại: Vycpaleck, Parola và cuối cùng là Giovani Trapatoni. Trapatoni biệt danh là || Trap, sản phẩm của thứ bóng đá đổ bê tông khét tiếng, bắt tay vào xây dựng một hàng phòng ngự thép, luôn đề cao sự chặt chẽ trong lối chơi, khả năng bóp chết mọi đợt tấn công của đối phương, một thứ bóng đá áp sát, ít khoảng trống và những pha phản công khiếp đảm đánh vào tử huyệt đã giúp Juve giành tới 6 Scudetto trong vòng 10 năm. Vào bất cứ thời điểm nào của những năm 70 và 80, Juve và cả Squadra Azzura đều có thể tin cậy vào những tài năng mang sắc áo Trắng-Đen, Juve đang có trong đội hình của mình cả một thế hệ vàng của bóng đá Italia,và 6 người trong số họ trở thành những nhà vô địch World Cup Espana'' 82. Đó là Zoff, Spinosi, Marchetti G., Causio, Anastasi, Capello, Furino, Morini, Scirea, Tardelli, Gentille, Cabrini, Boninsegna và tất nhiên cả người hùng Paolo Rossi. Khi thị trường chuyển nhượng cầu thủ nước ngoài mở cửa, Juve ngay lập tức có những viên ngọc quý. Liam Brady đến từ Ireland, người ghi bàn thắng đem lại Scudetto lần thứ 20 (mùa giải 1981/1982) đồng nghĩa với việc được đính ngôi sao thứ 2 trên ngực áo.

Hay có thể kể đến tiền đạo nhanh nhẹn, một huyền thoại của bóng đá Ba Lan nói riêng và bóng đá Đông Âu nói chung Zbignew Boniek và nhất là Michel Platini. Những đóng góp của ông dành cho Juve thật lớn lao. Tiền vệ người Pháp này đã 3 mùa giải liên tiếp trở thành vua phá lưới ở Serie A, cũng 3 lần liên tiếp đoạt Quả bóng vàng châu Âu những năm 1983, 1984 và 1985 và đưa Juve tới những chiến thắng huy hoàng ở các Cúp châu Âu. Có một kỷ niệm mà Platini và những người hâm mộ Juve nhớ mãi. Đó là trận chung kết Cúp C1 năm 1985 với Liverpool tại Heysel. Một bức tường trên SVĐ đổ sập làm cho cả sân vận động chật cứng khán giả, cửa ra lại quá hẹp khiến cho 39 CĐV Juve chết...một trận chung kết đẫm máu. Điều đó khiến cho Platini rất đau khổ và ông đã thề rằng sẽ không bao giờ trở lại sân Heysel một lần nào nữa.

Thời của Marcelo Lippi

Sau khi Platini ra đi tuy rằng Juve vẫn chưa có lại được những năm tháng huy hoàng như thế nhưng Juve vẫn ghi dấu ấn sâu sắc của mình lên nền bóng đá Italia bởi sự chắc chắn và ổn định của mình. Rất nhiều những tên tuổi lớn đã thành danh tại đây trong những năm 90 đầy sôi động và một số trong số họ tiếp tục toả sáng cho đến bây giờ. Những người đi trước có Moeler, Kohler, Marocchi, Platt, Roberto Baggio,Sousa, Vialli, Ravanelli, Zidane...và sau đó là Del Piero, Ferara, Tacchinardi, Thuram, Zambrotta, Davids, Nedved, Trezeguet...Chưa bao giờ Juve thiếu những cầu thủ và HLV giỏi.

Juve bắt đầu chuyển về thi đấu tại Delle Alpi từ năm 1990, một trang sử mới của Juve trên Delle Alpi được mở ra. Ngôi sao lớn đầu tiên của Delle Alpi là Roberto Baggio, chính anh là người đã tạo dựng những huyền thoại lớn lao về mình và Juve trong những năm đầu tiên ở ngôi nhà mới. Anh là ngôi sao dẫn dắt Juve chinh phục cúp UEFA năm 1993 và cũng năm ấy anh nhận được danh hiệu cao quý " Quả bóng vàng châu Âu ".

Những mùa xuân mới vẫn tiếp tục trên Delle Alpi, và tên tuổi lớn nhất trong số đó là Alessandro Del Piero. Tài năng số 1 của bóng đá Italia sau Baggio này được thừa hưởng tất cả những vinh quang mà Baggio để lại sau khi rời Juve. Del Piero đó tạo dựng được cho mình những hình ảnh mới đẹp hơn và vinh quang hơn, trong suốt những năm qua anh cái tên Del Piero được nhắc đến như một biểu tượng của Juve, một cầu thủ được các CĐV hết sức yêu mến vì sự hào hoa và tài năng của mình. Những năm 94-99 dưới sự dẫn dắt của HLV Marcello Lippi Juve đã có những năm tháng huy hoàng. Ngay mùa giải đầu tiên (94-95) sau khi thuyết phục được ngôi sao tấn công Gianluca Vialli ở lại, cùng với sự chói sáng của tài năng trẻ Del Piero, Lippi đã dẫn dắt Juve đoạt Scudetto, Cúp Quốc gia Italia và vào tới trận chung kết Cúp UEFA. Mùa giải năm sau còn tuyệt vời hơn với Lippi và Juve khi đoạt được Scudetto, Siêu cúp Quốc gia và nhất là chiếc Cúp C1 danh giá lần thứ 2 trong lịch sử sau khi đánh bại Ajax Amsterdam trong trận chung kết, món nợ 23 năm với Ajax đã được thanh toán sòng phẳng tại Roma. Juve tiếp tục giành 2 Scudetto (96/97; 97/98), 1 Siêu cúp Quốc gia, Siêu Cúp châu Âu; Cúp Liên Lục Địa và cũng 2 năm liên tiếp đó vào tới trận chung kết cúp C1 lập nên một kỷ lục của một đội bóng 3 năm liên tiếp lọt vào chung kết C1.Với những tài năng như Del Piero, Zidane, Vieri, Tacchinardi, Inzaghi, Toricelli...Juve của Lippi đã chơi một lối đá quyến rũ chắc chắn trong phòng ngự và tấn công đầy màu sắc, một lối đá hiệu quả làm khiếp sợ bất cứ đối thủ nào.

Đã trở thành một huyền thoại, một tượng đài lớn trong trang sử hào hùng của Juve với rất nhiều thành tích nhưng 2 thất bại trong 2 trận CK liên tiếp là nỗi đau khôn cùng với Lippi, các CĐV vẫn gọi vang tên ông như một người anh hùng nhưng ông đã quyết định ra đi và người thay thế ông là Carlo Ancelotti. Giông bão đã nổi lên ngay khi Ancelotti đến Turin, chỉ đơn giản ông là người của Milan và với các CĐV Juve thì sự ra đi của Lippi là mất mát quá lớn, họ vẫn tha thiết nhớ về ông. Sau trận chung kết năm 98 một loạt cầu thủ cũng chia tay Juve còn Del Piero, tài năng và là niềm hi vọng lớn lao nhất của Juve sau chấn thương khủng khiếp năm 98 trong trận gặp Udinese thì anh cũng không còn là chính mình nữa. Mất chức VĐ một cách đáng tiếc về tay Lazio va tiếp tục về nhì tại Serie A mùa giải 2001/2002 và bị loại ngay vòng đấu bảng Champions League như giọt nước làm tràn ly, các CĐV thực sự nổi giận, trên các khán đài Delle Alpi xuất hiện dòng biểu ngữ " Un maiale non puo allenare. Ancelotti vattenne " (Nghĩa là: " Một con lợn không thể làm huấn luyện viên. Ancelotti cút đi ").

Mùa giải 2002/2003 Lippi đã quay trở lại Juve trong sự vui mừng khôn tả của các Bianconeri. Nhưng ngay đầu mùa giải sự ra đi của Zidane là một tổn thất vô cùng lớn lao của Juve. Anh là người có ảnh hưởng sâu sắc đến lối chơi, là trái tim và linh hồn của Juve trong suốt những năm tháng qua và đã có không ít người đặt ra nghi ngờ " Liệu Lippi có thể làm được gì với Juve khi thiếu đi một người không thể thiếu ?". Nhưng Lippi vẫn là Lippi, chính ông đã từng phát hiện ra những tài năng như Vieri, Zidane hay Del Piero, nâng đỡ những ngôi sao sắp tắt như Davids hay mới bừng sáng như Filipo Inzaghi...Bí quyết thành công của ông đó là sự hoà trộn tinh tế giữa lòng kiên nhẫn, tính thực dụng và sự tinh thông về tâm lý đội bóng. Đáp lại tình yêu lớn lao của các cổ động viên và sự tin tưởng của ban lãnh đạo Juve, Lippi đã xây dựng nên một Juve mới, trẻ trung hơn và mạnh mẽ hơn. Với Lippi những cá nhân kiệt xuất là quan trọng nhưng quan trọng hơn đó là một sức mạnh tập thể. Ông dường như hiểu rõ được khả năng của từng cầu thủ và luôn biết tận dụng những khả năng của họ một cách tối đa. Dưới sự dẫn dắt của Lippi người ta được thấy lại một Del Piero tài năng và một Juve của những năm giữa thập niên 90, một Juve khiến cả TG say mê và kính nể Một Juve chơi ổn định, phòng ngự chắc chắn và tấn công đa dạng, hiệu quả với những cá nhân xuất sắc, sự trở lại phong độ đỉnh cao của Del Piero, sự toả sáng của Nedved và sự chói sáng của Trezeguet đã mang về cho Juve Scudetto lần thứ 26 sau 3 năm chờ đợi. Lippi đã làm cho người ta quên đi khoảng trống mà Zidane để lại, còn với các cổ động viên họ có thể tự hào về những gì đội bóng thân yêu với những con người mà họ yêu hết mực đã làm được, họ đã và đang có những tháng ngày tuyệt vời sau những tổn thương đã qua.

Lippi đã mang mùa xuân và sức sống mới đến với Delle Alpi và với những người hâm mộ trên khắp TG. Mùa giải 02/03 vừa qua còn tuyệt vời hơn khi Juve trình diễn một lối chắc chắn, ổn định nhưng cũng đầy quyến rũ. Juve đã tỏ ra không có đối thủ trên đường đua Scudetto khi về đích sớm hai vòng đấu bỏ xa Inter đến 7 điểm. Còn ở đấu trường Champions League Juve là lá cờ đầu của Italia trong cuộc chinh phục châu Âu, một sự hồi sinh kỳ diệu của bóng đá Italia. Juve đã dạy cho những người Tây Ban Nha biết thế nào là đá bóng và bản lĩnh của người Italia. Ba đội bóng con cưng của Tây Ban Nha: Barcelona, Deportivo La Coruna và nhất là Real Madrid với một đội hình gồm những ngôi sao sáng nhất của bóng đá TG và đã lần lượt bị Juve đánh bại và đặt dưới gót giầy. Juventus thể hiện được một lối đá hào hoa nhưng cũng cực kỳ thực dụng và hiệu quả, một tập thể mạnh mẽ. Chính sách quay vòng cầu thủ tuyệt vời của Lippi khiến cho bất cứ ai cũng phải khâm phục, đã có 11 cầu thủ ghi bàn sau khi vào sân thay người và có đến 17 cầu thủ của Juve ghi bàn trong mùa giải vừa qua, một đội bóng mà cầu thủ nào cũng có thể ghi bàn thì chỉ có thể xảy ra ở Juve và cũng chỉ có Lippi mới làm được điều đó. Sẽ là một mùa giải tuyệt vời và trọn vẹn nếu Nedved không vắng mặt trong trận chung kết và nếu như vậy thì chiếc cúp C1 đâu có về Milan...

Vụ Calciopoli và sự trở lại

Sau 109 năm thành lập, Juve phải xuống hạng vì Calciopoli.

Sau thất bại trước AC Milan, Lippi lại ra đi và thay thế ông là một HLV người Italia khác, Fabio Capello đến từ Roma. Dưới bàn tay Capello, Juve trở thành một cỗ xe tăng lì lợm đã cuốn trôi mọi đối thủ tại Serie A trong 2 mùa giải 2004/2005 và 2005/2006 với hàng loạt kỷ lục đã được phá. Nhưng Juventus dưới thới Capello chỉ là đội bóng tý hon tại Champions League, họ bị loại khá sớm ở hai mùa giải đó bởi lần lượt những đối thủ đến từ Anh như Liverpool và Arsenal.

Tại World Cup 2006, Juventus đóng góp nòng cốt cho đội bóng Italia lần thứ 4 bước lên đỉnh vinh quang. Nhưng cùng năm đó, vụ bê bối dàn xếp tỷ số làm rúng động của nước Ý, Calciopoli nổ ra, Juve mất tất cả. Hai danh hiệu Scudetto gần nhất đều bị tước đồng thời đội bóng bị đẩy xuống Serie B, đội ngũ lãnh đạo đều ra đi và bị điều tra. Giraudo, Moggi bị kết án còn Bettega từ chức. Capello và phần đông các ngôi sao nhanh chóng rời đi. Ibrahimovic, Viera sang Inter Milan, Cannavaro và Emerson sang Real Madrid, Zambrotta và Thuram sang Barcelona. Vẫn còn may cho Juve, họ vẫn còn có những chiến binh tận tụy như Alessandro Del Piero, Gianluigi Buffon, David Trezeguet, Mauro Camoranesi và Pavel Nedved đã quyết định ở lại chiến đấu cùng đội bóng.

Với sự xuất hiện của một cựu cầu thủ Juventus, Didiers Deschamps, và sự trưởng thành của các cầu thủ trẻ như Marchisio, Chiellini, Juventus đã mạnh mẽ giành chức vô địch Serie B dù họ bị trừ đến -9 điểm hồi đầu mùa giải. Sau một mùa giải thành công nhưng mâu thuẫn với chiến lược xây dựng đội bóng, Didiers Deschamps ra đi. Người thay thế là Claudio Ranieri. Mùa giải đầu tiên quay lại Serie A, Juve chơi khá hay và cán đích ở vị trí thứ 3, dành vé dự Champions League. Họ cũng chơi rất hay nửa đầu mùa giải sau đó, hạ Real Madrid cả hai lượt trận tại Champions League với sự tỏa sáng của Alex Del Piero. Nhưng khi mùa đông đến, Ranieri mất kiểm soát tình hình và đội bóng rơi không phanh. Hậu quả là HLV người Roma ra đi và Ciro Ferrara, cánh tay thân tín của M. Lippi tại ĐTQG được mời về.

Tình hình vẫn không sáng sủa hơn, Juve chơi khá hay hồi đầu mùa giải nhưng lại nhanh chóng rơi vào vết trượt cũ khi mùa đông về và Ciro Ferrra mất chức. Lần này là Alberto Zaccheroni được mời về, nhưng ông này cũng không trụ được lâu. Juve kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 7 và tình hình rất bất ổn.

Mùa hè 2010 đánh dấu sự thay đổi trọng đại tại Juventus, người nhà Agnelli quay trở lại nắm quyền trực tiếp tại Juventus. Lần này là Andrea Agnelli, cậu con trai của Umberto Agnelli, mới có 36 tuổi nhưng rất được kỳ vọng. Cùng với Andrea Agnelli, Pavel Nedved cũng được mời về và đặc biệt là TGĐ mới G. Marotta cùng cánh tay phải F. Paratici đến từ Sampdoria. Juventus cũng có HLV mới, lại một người nữa từ Sampdoria, L. Del Neri. Ông này đã gây được tiếng tăm cùng Chievo cách đấy vài năm và đang dẫn dắt Sampdoria rất thành công.

Juventus đã không tệ, những vẫn căn bệnh cũ, họ lại tuột dốc không phanh sau kỳ nghỉ mùa đông. Lần này tình hình thậm chí còn bi đát hơn, họ bị loại ngay vòng loại Champions League và sau đó thua đau đớn Fulham tại Europa League và bị loại. Cuối mùa giải, Juventus lại đứng thứ 7 và L. Del Neri ra đi.

Antonio Conte và mốc son chói lọi mới

Mùa giải 2011/2012, lại một người cũ quay lại Juventus. Lần này là cựu đội trưởng Juventus dưới thời M. Lippi, Antonio Conte, được gửi gắm. Juventus cũng nói lời từ biệt sân Olimpico di Torino để chuyển đến ngôi nhà mới, Juventus Arena và Juve trở thành đội bóng đầu tiên tại Serie A có Sân vận động riêng. Andrea Pirlo chia tay Milan để đến Juve, Marotta còn đưa về một gương mặt mới toanh: Arturo Vidal. Và lịch sử bắt đầu từ đó...

Tránh với sự nghi ngờ của nhiều người, Juve của Conte đã tận dụng triệt để hiệu ứng SVD mới và việc không phải thi đấu tại cúp châu Âu để lầm lũi tiến lên. Họ không bị đánh bại lần nào và hùng dũng bước lên đỉnh vinh quang vào cuối mùa giải. Juve dành chức vô địch trước một vòng đấu và đó cũng là mùa giải cuối cùng của Alex Del Piero. Với các cổ động viên Juve, đó là chiếc Scudetto thứ 30 trong lịch sử, cho dù Liên đoàn bóng đá Italia chỉ công nhận con số 28. Nhưng điều đấy đâu có nhiều ý nghĩa, Juve trở lại mới là điều các Juventini quan tâm.

Mùa giải 2012/2013 khởi đầu một cách rất khó khăn, Antonio Conte dính vào cáo buộc không tố giác việc dàn xếp tỉ số ở các đội bóng cũ và bị cấm chỉ đạo 4 tháng. Nhưng dưới sự chỉ đạo của bộ đôi trợ lý Alessio/Carrera, Juve vẫn làm rất tốt. Ở Champions League họ vượt qua vòng loại và đưa Đương kim vô địch Champions League Chelsea xuống Europa League, tại Serie, Juve không có đối thủ. Cho dù sau đó Juve dừng bước tại Tứ kết Champions League trước đội bóng sau này trở thành nhà vô địch Champions League, Bayern Munich thì họ cũng có một mùa giải rất thành công với chiếc Scudetto thứ 2 liên tiếp.

xxxxthumb|upright|left|3 ngôi sao trên logo của Juve.]]

Ở mùa 2013/2014, Juventus vẫn không thay đổi nhiều. Chơi rất hay tại Serie A và chơi rất tệ tại Champions League. Họ bị loại sau trận thua trước Galatasaray và khi xuống Europa League, giải đấu mà trận CK sẽ được tổ chức trên chính sân của họ, họ lại thi đấu không mấy thành công khi bị loại bởi Benfica tại bán kết và cay đắng nhìn đối thủ đoạt lấy chiếc vé vào trận chung kết tổ chức ngay trên sân nhà. Còn tại Serie A, Juve đã lần thứ 3 lên ngôi vô địch với kỷ lục 102 điểm. Đây là danh hiệu Scudetto thứ 3 liên tiếp dưới triều đại Antonio Conte, tiếp tục mốc vàng son của Juve tại Serie A.

Mùa giải 2014/2015, vị trí huấn luyện viên trưởng của Juve có một sự thay đổi, Conte ra đi và thay thế ông là cựu huấn luyện viên của AC Milan, Massimiliano Allegri. Đây được xem là mùa giải thành công nhất của Juventus kể từ sau vụ scandal Calciopoli, câu lạc bộ đã giành được Scudetto thứ tư liên tiếp, giành được cúp quốc gia sau khi đánh bại Lazio 2-1 nhờ bàn thắng muộn của Matri và vào được tới trận chung kết Champions League sau 12 năm chờ đợi. Nhưng rất tiếc, sau 90p thi đấu chính thức, Juventus đã thất bại 1-3 trước Barcelona, với các bàn thắng của Rakitic, Suarez và Neymar và bàn danh dự của Alvaro Morata. Tuy nhiên, mùa giải 2014-15 vẫn là một mùa giải đáng nhớ nhất của Juventus thời hậu Calciopoli, bởi từ khi trở lại Serie A, đây là mùa giải đầu tiên họ giành được 2 chiếc cúp quốc nội là danh hiệu Scudetto và Coppa Italia, nhưng chiến tích lớn nhất vẫn là đánh bại và loại được nhà đương kim vô địch của UEFA Champions League, Real Madrid hùng mạnh.

Mùa hè năm 2015, sau khi để những trụ cột như Andrea Pirlo, Arturo Vidal ra đi, Juve đã kịp bổ sung những tân binh chất lượng như Mario Mandžukić, Sami Khedira, và Juan Cuadrado được mượn từ Chelsea F.C.. Câu lạc bộ đã có danh hiệu đầu tiên khi đánh bại Lazio trong trận tranh Siêu Cúp Italia với tỷ số 2-0 nhờ pha lập công của những người mới Mandžukić, Dybala. Tuy vậy tại vòng 1 giải Serie A 2015-16, Juve đã để thua 0-1 ngay trên sân nhà trước Udinese.

Biểu trưng

Biểu tượng và trang phục

Juventus đã chơi trong màu áo sọc màu đen và trắng, với quần short trắng, đôi khi quần short đen kể từ năm 1903. Ban đầu, họ đã chơi trong áo sơ mi màu hồng với cà vạt đen. Người cha của một trong những cầu thủ đã phàn nàn rằng thiết kế quá xấu đến nỗi vào năm 1903 câu lạc bộ tìm những mẫu thiết kế khác để thay thế chúng. Một thành viên trong đội bóng của họ, cầu thủ người Anh, John Savage, đã đề xuất mẫu áo sọc trắng đen dựa trên cảm hứng từ câu lạc bộ quê nhà Notts County. Từ đó Juve luôn ra sân với trang phục sọc trắng đen mỗi khi thi đấu trên sân nhà.

Logo của Juventus đã trải qua nhiều sự thay đổi khác nhau kể từ năm 1920. Việc sửa đổi cuối cùng của Bà đầm già là diễn ra trước mùa giải 2004-05. Kể từ đó, biểu tượng của câu lạc bộ là một màu đen và trắng với hình bầu dục giống chiếc khiên được sử dụng bởi các giáo sĩ người Ý. Nó được chia trong năm sọc trắng đen thẳng đứng gồm hai sọc trắng và ba sọc màu đen, bên trong đó là chi tiết sau đây; ở phần trên của nó, tên của CLB được đặt lên một màu trắng phần lồi, và một nét liền cong vàng (biểu tượng cho danh dự). Ở dưới là hình một con bò, biểu tượng của thành phố Turin. Ngoài ra còn có một hình bóng đen của một chiếc vương miện bích họa trên logo. Đây là một hồi tưởng đến Augusta Tourinorum, thành phố cổ của thời kỳ La Mã mà hiện tại là thủ phủ của vùng Piedmont, nơi thừa kế văn hoá Thời kỳ La Mã ấy. Juventus là đội đầu tiên trong lịch sử hiệp hội bóng đá được chấp nhận in một ngôi sao ở phía trên logo của họ vào năm 1958 để đại diện cho mười lần Giải vô địch bóng đá quốc gia Ý, Serie A của họ. Kể từ đó, đây được xem là truyền thống và trở nên phổ biến với các câu lạc bộ khác. Trong những năm 1980, biểu tượng câu lạc bộ có in hình bóng của một con ngựa vằn, biểu trưng của đội bóng cùng với hai ngôi sao vàng tượng trưng hơn 20 chức vô địch Serie A.

Juventus đã giành chức vô địch thứ 30 của họ trong mùa giải 2011-12, nhưng chỉ được tính chính thức là 28 bởi những tranh chấp với Liên đoàn bóng đá Ý về vụ bê bối Calciopoli vào năm 2006, khi đó 2 chức vô địch vào các mùa 2004-05 và 2005-06 của Juventus đã bị tước. Và khi Juventus giành danh hiệu chính thức lần thứ 30 của họ trong 2013-14, câu lạc bộ được quyền in ngôi sao thứ ba trên logo của mình, tuy nhiên, chủ tịch câu lạc bộ, Andrea Agnelli nói rằng câu lạc bộ sẽ không sử dụng ngôi sao thứ 3 cho đến khi có một đội bóng khác ngoài Juventus giành chức vô địch Serie A lần thứ 20 nhằm "để nhấn mạnh ưu thế của Juventus". Tuy nhiên, mùa giải 2015-16, Juventus giới thiệu trang phục mới và kèm theo các ngôi sao thứ ba trên áo đấu của mình.

Sở hữu tài chính

Juventus-FC.png
Nhà tài trợ

Trang phục

Quảng cáo

  • 1979-2002: Không rõ
  • 2002-2004: Fastweb
  • 2004-2005: Sky Sport
  • 2005-2007: Tamoil
  • 2007-2010: Fiat Group
  • 2010-2012: BetClic
  • 2012-2020: Jeep

Kể từ ngày 27 Tháng 6 năm 1967, Juventus là một. Vào ngày 31 Tháng 12 2015, các 'cổ đông của Juventus được phân phối cổ phiếu với 63,8% đến EXOR SpA của gia đình Agnelli đang nắm giữ, 5% của Lindsell Train Ltd và 31,2% cho cổ đông khác. Theo như báo cáo vào ngày 05 tháng 7 năm 2016, Lindsell Train Ltd. tăng sở hữu lên 10% và Exor SPA giảm xuống còn 60,0%. Từ năm 2012, Jeep đã trở thành nhà tài trợ mới của Juventus, một thương hiệu xe hơi được mua lại bởi FIAT sau những năm 2000 bị khủng hoảng tài chính.

Cùng với Lazio và Roma, Juventus là một trong ba câu lạc bộ Ý có tên trong danh sách Sàn chứng khoán của Ý. Juventus cũng là câu lạc bộ hiệp hội bóng đá các nước thành viên của STAR một trong những chính thị trường thế giới. Tuy nhiên, do 2011 kết quả tài chính, Juventus đã phải di chuyển từ STAR đến MTA market

Các sân tập của câu lạc bộ được sở hữu bởi Campi di vinovo SpA, với sự kiểm soát của Juventus Football Club SpA khi sở hữu đến 71,3%. Năm 2003 câu lạc bộ mua đất từ các công ty con nhưng sau đó công ty ấy đã giải thể. Kể từ đó, Juventus đã không có bất kỳ chi nhánh.

Từ ngày 01 tháng bảy 2008, câu lạc bộ đã triển khai một hệ thống quản lý an toàn cho nhân viên và các cầu thủ phù hợp với các yêu cầu của quốc tế OHSAS 18001: quy định năm 2007 [156] và một hệ thống quản lý an toàn trong lĩnh vực y tế theo quy định của quốc tế ISO 9001: 2000 có độ phân giải. [157] Các câu lạc bộ là một trong những người sáng lập của Hiệp hội Câu lạc bộ châu Âu (ECA), được thành lập sau sự tan rã của G-14, một nhóm quốc tế của các câu lạc bộ ưu tú nhất của châu Âu mà trong đó Juventus cũng là một thành viên sáng lập.

Thương hiệu

Thương hiệu của Juve.

Theo Deloitte Football Money, một nghiên cứu được xuất bản bởi chuyên gia tư vấn Deloitte Touche Tohmatsu vào ngày17 tháng 1 năm 2014, Juventus là câu lạc bộ bóng đá có thu nhập tài chính cao thứ 9 trong số các đội có doanh thu cao nhất thế giới với tổng doanh thu ước tính 272,4 triẹu euro, nhiều nhất trng số các câu lạc bộ ở Ý. Các câu lạc bộ cũng được xếp hạng thứ chín trên danh sách các câu lạc bộ bóng đá có giá trị nhất theo tạp chí Forbes trên thế giới với giá trị ước tính của Mỹ 850 triệu USD (654 triệu euro), họ chính là câu lạc bộ hiệp hội bóng đá giàu thứ hai ở Ý. Câu lạc bộ được đặt vào danh sách 50 đội thể thao hàng đầu ở cấp trên toàn thế giới về giá trị trong năm 2012.

Juventus có mức vốn vào tăng 104,8 euro sau khi đội bóng phải chịu một khoản lỗ tổng ròng trong mùa giải từ năm 2006: - 927.569 euro (2006-07), - 20.787.469 euro (2007-08), tăng 6.582.489 euro (2008 -09) và giảm 10.967.944 euro (2009-10). Sau một khoản lỗ 43.411.481 euro chưa kiểm toán đã được ghi lại trong chín tháng đầu tiên của mùa giải 2010-11, hội đồng quản trị thông báo rằng nguồn ngân sách cấp vốn 120 triệu euro đã được lên kế hoạch, dự kiến trình đại hội cổ đông bất thường vào tháng Mười. Cuối cùng, mùa 2010-11 lỗ ròng là còn lại 95,5 triệu euro. Trong mùa giải 2012-13, Juventus tiếp tục phục hồi lại doanh thu kể từ những mùa giải gần đây nhờ vào việc giành chiến thắng khi được dự Cup châu Âu, thu về 65,3 triệu euro. Bị loại ở tứ kết, Juventus mất thị phần lớn thu nhập dựa vào sự tài trợ của các thị trường truyền hình quốc gia Ý và phải phân chia doanh thu với đội tuyển Ý khi tham dự khác ở giai đoạn cuối cùng của mùa giải. Tuy vậy khoản lỗ của đội vào cuối mùa giải đã rút xuống còn 15,9 triệu euro. Khẳng định xu hướng rõ rệt về kết quả ròng, năm tài chính 2013-14 khép lại với khoản lỗ chỉ còn 6,7 triệu euro với thu nhập hoạt động tích cực đầu tiên kể từ năm 2006. Trong mùa giải 2014-15, do kết quả thi đấu tuyệt vời khi Juventus đạt năm thứ tư liên tiếp vô địch Serie A, chiếc cúp Coppa Italia lần thứ 10, và chơi ở trận chung kết Champions League, thu nhập tăng đạt 2,3 triệu euro. So với khoản lỗ của 6,7 triệu euro năm ngoái, mùa giải 2014-15 cho thấy một sự thay đổi tích cực về số tiền lợi nhuận 9 triệu euro. Đây là một thành quả tích cực của đội bóng thành Turin dưới bàn tay của chủ tịch Andrea Agnelli từ sau vụ Calciopoli vào năm 2006.

Sân nhà

Bên trong phòng truyển thống.

Trong quá khứ, Juventus đã từng sử dụng sân Stadio Della Alpi làm sân nhà kể từ năm 2006, sân vận động này được xây vào năm 1990 nhằm phục vụ giải đấu World Cup tổ chức tại nước Ý. Đây là một sân vận động bóng đáđiền kinhTorino, Ý, và là sân nhà của 2 câu lạc bộ nổi tiếng của thành phố Juventus và Torino từ năm 1990 đến 2006. Theo tiếng Anh có nghĩa là sân vận động của dãy Alps, sự so sánh như một dãy núi. Được thiết kế bởi kiến trúc sư Studio Hutter, sân delle Alpi được sân vào năm 1990 để phục vụ cho World Cup 1990, như là sự thay thế cho Stadio Comunale, sân hiện nay có tên Stadio Olimpico. Sân ban đầu có sức chứa 69,041 người, tuy nhiên theo luật FIFA về việc tách riêng giữa cổ động viên đội nhà và khách, sức chứa sau đó của sân là 67,229 chỗ ngồi. Sân hiện tại đã được phá huỷ (với việc cả hai câu lạc bộ trên sẽ chơi ở sân Stadio Olimpico di Torino), và một sân mới sẽ được khánh thành vào năm 2011 trên nền sân cũ.

Ngày 18 tháng 3 năm 2008, theo các nghị quyết của Hội đồng quản trị của câu lạc bộ Juventus đã được phê duyệt việc xây dựng sân vận động mới thay cho sân cũ Delle Alpi, tổng mức đầu tư cho việc xây dựng bao gồm cả việc mua lại của bề mặt trong 99 năm bởi các đô thị, ban đầu ước tính vào khoảng 105 triệu và sau đó 120 triệu, cuối cùng đã được ước tính khoảng 155 triệu euro. Vào tháng 11 năm 2008, Juve chính thức thông báo trên trang chủ rằng họ sẽ đầu tư khoảng 155 triệu euro để xây dựng lại sân vận động mới ngay trên nền của sân Della Alpi. Dự án đã được giao phó cho các nhà nghiên cứu xây dựng GAU và Shesa dưới sự điều phối của 2 kiến trúc sư Hernando Suarez và Gino Zavanella và 2 kỹ sư Francesco Ossola và Massimo Majowiecki. Công việc phá dỡ sân cũ Delle Alpi bắt đầu vào tháng 11 năm 2008, kết thúc vào cuối tháng 3 năm 2009.

Bên ngoài sân cỏ.

Việc xây dựng lại sân mới bắt đầu vào mùa xuân năm 2009 và dự kiến sẽ hoàn tất năm 2011 nhằm chuẩn bị phục vụ cho mùa giải 2011-12. Không giống như mặt sân cũ, Juventus Arena sẽ không có đường pitch, thay vào đó khoảng cách của mặt sân đến khán đài sẽ chỉ có 7,5 mét. Sức chứa của sân Juventus Arena là 41.000 chỗ ngồi. Ở AnhĐức, các khán đài trên sân bóng luôn gần với mặt sân, để tạo tính tương tác giữa cầu thủ với người hâm mộ. Nhưng ở Ý, Juventus Arena là sân vận động đầu tiên được thiết kế theo xu hướng này. Khoảng cách từ hàng ghế thấp nhất tới ranh giới mặt cỏ chỉ là 7,5m và hoàn toàn không có những hàng rào kính cao vời vợi ngăn cách như các sân khác ở Ý. Bên cạnh sân vận động là một khu vực kết hợp rộng lớn, bao gồm 4.000 chỗ đậu xe, tám nhà hàng và 20 quầy bar. Phía bên trong cũng có ba phòng thay đồ, một bảo tàng dành riêng dùng để trưng bày chiến tích lịch sử của Juventus. Sân Juventus Arena cũng có khán đài vip VIP được thiết kế bởi Pininfarina Extra có thể nhìn trực tiếp ra sân cỏ, và khoảng 34.000 m² khu vực thương mại. Các cấu trúc bên ngoài của sân vận động là gồm 7.000 tấm nhôm tổng hợp màu xám và trắng theo các nhà thiết kế của Fabrizio Giugiaro.

Sân vận động Juventus Arena đã được khánh thành vào ngày 08 tháng 9 năm 2011 nhân dịp lễ kỷ niệm 150 năm thống nhất nước Ý. Trận đấu khánh thành cho sân vận động của Juve là trận giao hữu với câu lạc bộ Notts County, đội bóng được lấy ý tưởng để thiết kế ra màu áo sọc trắng đen của Juve. Trận đấu đầu tiên tại giải vô địch quốc gia Serie A mùa giải 2011/12 trên sân nhà mới của Juventus là cuộc tiếp đón đối thủ Parma và kết quả là 4-1 nghiên về phía đội bóng thành Turin. Hiện nay sân nhà Juventus Arena của Juve đã được UEFA công nhận là sân vận động đạt tiêu chuẩn 5 sao của châu Âu.

Cổ động viên

CĐV của Juve tại quảng trường Il Caval d'Brons.

Juventus là câu lạc bộ bóng đá có nhiều cổ động viên nhất nước Ý, với hơn 12 triệu người hâm mộ, chiếm khoảng 29% tổng số người hâm mộ bóng đá Italia theo một nghiên cứu được công bố vào tháng 9 năm 2010 của cơ quan nghiên cứu bóng đá Ý, và một trong những câu lạc bộ bóng đá của Ý được yêu thích nhất trên toàn thế giới, với hơn 180 triệu người ủng hộ (43 triệu người chỉ riêng ở châu Âu), đặc biệt là ở các nước ở Địa Trung Hải, nơi sở hữu một lượng lớn của cộng đồng người Ý đã di cư.

Các nhóm cổ động viên Juve bắt đầu tổ chức hoạt động đầu tiên từ giữa những năm 1970. Hai nhóm đầu tiên được gọi là Venceremos và Autonomia Bianconera và cả hai đều trên đối lập trong chính trị. Năm 1976, nhóm Ultras lần đầu tiên đã được thành lập là Fossa dei Campioni và Panthers. Một năm sau đó, nhóm Gruppo Storico được thành lập bởi Beppe Rossi, người đã từng là một nhân vật quan trọng trong số những người ủng hộ Juventus.

Trong những năm đầu của thập niên 1980, các nhóm ủng hộ khác được thành lập tiếp theo, có thể kể đến như Gioventù Bianconera, Area Bianconera. Hai nhóm cổ động viên ultras cũng đã được thành lập trong giai đoạn này là Viking và Nucleo Armato Bianconero (NAB). Năm 1987, nhóm Gruppo Storico bị giải tán là hậu quả của các cuộc xung đột giữa cổ động viên hai đội Juventus và Fiorentina hâm mộ ở Florence. Nhiều thành viên cũ của Fighters cùng với các thành viên từ các nhóm khác như Gioventù Bianconera quyết định thành lập một nhóm mới có tên Arancia Meccanica, lấy cảm hứng từ sự phổ biến của phim Stanley Kubrick, nhưng một thời gian ngắn sau đó, họ đã thay đổi tên thành Drughi. Drughi trở thành nhóm cổ động viên quan trọng nhất của đội bóng và có khoảng 10.000 thành viên từ năm 1988 và năm 1996.

CĐV Juve trên khán đài SVĐ.

Năm 1993 một số các thành viên của nhóm Drughi là thành viên cũ của Fighters nhóm quyết định thành lập nhóm này một lần nữa. Trong bốn năm sau, họ đã đối đầu với nhóm Drughi, những người sau đó đã trở thành lãnh đạo hàng đầu tại La Curva Scirea của sân Stadio delle Alpi. Năm 1997 nhóm lãnh đạo Fighters và Drughi cùng với các nhóm khác trong La Curva Scirea đã quyết định cùng nhau thành lập nên Black and White Fighters Gruppo Storico 1977.

Hiện nay, các Curva Sud của sân vận động Juventus Arena là khu vực chính nơi Bà đầm già ủng hộ tổ chức tham dự trận đấu sân nhà của họ. Họ được cấu tạo bởi các nhóm ủng hộ hiện nay như Drughi, La Curva Sud, Viking Juve, Arditi, Nucleo 1985, 06 Clan. Nhóm La Curva Nord đã thay đổi tên thành Tradizione Bianconera vào năm 2005

Nhu cầu đối với việc bán vé của Juventus trong trận đấu tổ chức trên sân nhà tại Turin là cao, điều đó cho thấy Juventus có sự ủng hộ mạnh mẽ lớn của các nơi khác trên đất nước. Juve được phổ biến khắp vùng lục địa miền Nam nước Ý, Sicily và Malta, và luôn có mặt trong top dẫn đầu nhóm những trận đấu đáng xem nhất tại Turin.

Kình địch và những trận Derby

Tại Serie A

Derby d'Italia

Một trận Derby D'italia năm 1993.

Derby d'Italia là tên được đặt cho các trận bóng đá giữa câu lạc bộ Internazionale của thành phố Milan và Juventus của thành phố Turin. Thuật ngữ này được đặt ra trở lại vào năm 1967 bởi nhà báo thể thao người Ý, Gianni Brera. Các trận đấu giữa Juventus và Inter có lẽ là trận đấu căng thẳng và quyết liệt nhất ở Ý giữa hai đội đến từ các thành phố khác nhau, bởi vì hai đội cũng được xếp hạng nhất nhì trong những trận thắng và bàn thắng tại Serie A.

Khi hai đội bóng đến từ hai thành phố lớn nhất ở vùng Tây Bắc nước Ý, trận Derby d'Italia cũng để đại diện cho một sự cạnh tranh trong khu vực. Sự cố từ trận đấu này có đôi khi có liên quan đến các cuộc tranh luận chính trị giữa Turin và Milan là khu vực thủ đô và khu vực tương ứng của họ là Piedmont và Lombardy chủ yếu được cai trị bởi đảng đối lập khác nhau.

Trong mùa giải 1997-98, một trận đấu trên sân Stadio delle Alpi, đã có tranh cãi về quyết định của trọng tài Piero Ceccarini khi ông không đưa ra một hình phạt cho Mark Iuliano khi anh này đã phạm lỗi thô bạo với 1 cầu thủ bên phía Inter là Ronaldo. Juventus khi ấy đang dẫn 1-0 sau đó lại được hưởng quả penalty nhưng Alessandro Del Piero đã đá hỏng, tuy nhiên Juventus vẫn giành chiến thắng 1-0 và đoạt Scudetto mùa giải đó. Vụ việc gây tranh cãi nảy lửa trong quốc hội Ý trong một phiên tòa vào tháng 4 năm 1998. Khi ấy Juventus đã bị coi là "những tên trộm" khi đã được hưởng lợi từ những quyết định của trọng tài.

Tại thời gian diễn ra trận Derby d'Italia vào ngày 05 tháng 12 năm 2009 tại Turin, đã có những lo ngại về các ultras Juventus đe dọa tiền đạo của Inter là Mario Balotelli (người gốc Ghana) và hành động phân biệt chủng tộc từ những người hâm mộ không thích những cầu thủ châu Phi. Chủ tịch Juventus khi ấy là Jean-Claude Blanc và Mirella Scirea, vợ của huyền thoại Juventus, Gaetano Scirea, đã viết thư cho các nhóm cổ động viên cực đoạn công khai kêu gọi người hâm mộ không được phân biệt chủng tộc. Khi các cầu thủ Inter đã đến Turin, xe bus của đội đã ném trứng của một số người hâm mộ Juventus. Trận đấu ấy đã chứng kiến một chiếc thẻ đỏ và một số va chạm nóng trên sân, đặc biệt giữa thủ môn Juve, Gianluigi Buffon và tiền vệ của Inter, Thiago Motta.

Derby della Mole

Derby della Mole năm 1977.

Những cuộc đối đầu giữa Juventus và Torino được gọi là Derby della Mole, là một trong những trận derby hấp dẫn nhất thế giới. Đó là cuộc chiến của hai người anh em từng cùng chung nguồn gốc nhưng lại khác nhau về mọi thứ tại thành phố Torino, Ý. Nếu như Juventus là biểu tượng “truyền giáo” của một đế chế công nghiệp hùng mạnh thuộc quyền sở hữu gia đình Agnelli thì Torino lại là biểu tượng của giới công nhân vùng Piemont. Đó là lý do tại sao ở Torino, Juve chỉ được xem là đội bóng nổi tiếng…thứ 2.

Torino đã từng là một đội bóng lớn, rất lớn so với Juventus. Đó là giai đoạn mà Grande Torino huyền thoại đã đặt dấu ấn của họ trong mọi trang sử của bóng đá Italia. Giai đoạn huyền thoại này đã bị chấm dứt trong thương đau cùng tham họa Superga. Kể từ đó Torino không còn là một đối thủ của Juve. Nhưng mỗi trận đấu Derby della Mole luôn rất nóng bỏng và cuồng nhiệt.

Trong thời kì hậu Chiến tranh Thế giới II, sự cạnh tranh giữa 2 câu lạc bộ ngày càng rộng lớn, 2 câu lạc bộ đối đầu nhau trong các trận Derby della Mole để đại diện cho sự phân chia giai cấp trong khu vực Piedmont. Các fan của Torino thường đại diện cho giai cấp vô sản, trong khi các cổ động viên của Juventus đại diện cho giai cấp tư sản.

Vào những năm bảy mươi chứng kiến sự hồi sinh của Torino, khi Juventus vẫn không có một chiến thắng nào trong các trận derby gần sáu năm từ năm 1973 đến năm 1979 và Torino đã thiết lập một kỷ lục của 4 chiến thắng liên tiếp cùng một chức vô địch duy nhất trong mùa giải 1975-1976. Tuy nhiên sau đó cùng với kinh tế khó khăn của Torino đặc biệt là vào cuối những năm chín mươi, Juventus lại trở nên hùng mạnh, và dễ dàng mang lại thất bại nặng nề khi đè bẹp đối thủ Torino đến 5-0 vào năm 1995. Lịch sử gần đây đã chứng kiến sự thống trị rõ rệt của Juventus, vì vậy mà chiến thắng 2-1 của Torino vào năm 2015 là trận thắng derby đầu tiên của họ trong hai mươi năm.

AC Milan

Juve gặp Milan năm 2014.

Ở Ý có câu nói "Milan sinh ra để thống trị châu Âu, Juve sinh ra để thống trị Serie A", cho nên đây cũng là trận đấu giữa 1 đội bóng giàu truyền thống ở Serie A và 1 đội bóng có bề dày lịch sử châu Âu nhất ở Ý. Đó cũng là cuộc đối đầu giữa 2 gia đình Agnelli và Berlusconi, đồng thời cũng chủ sở hữu của 2 đội trong thời gian dài.

Trong quá khứ, Juve đã đối đầu Milan 163 trận tính riêng ở Serie A, họ đã thắng 50 và hòa 53 trận. Lần gần nhất Juve để mất 3 điểm trước Milan là tại mùa giải 2016-17 trong trận lượt đi tại sân vận động San Siro, cầu thủ trẻ Manuel Locatelli đã ghi bàn thắng duy nhất vào lưới của Buffon, qua đó giúp Milan giành chiến thắng 1-0. Ở giải cup quốc gia, lần gần nhất là trận chung kết Coppa Italia mùa 2015-16, Milan và Juve đã đối đầu nhau trên Sân vận động Olimpico, trận đấu kết thúc với chiến thắng của Juve. Tại một đấu trường khác dành cho các câu lạc bộ của Ý là Siêu Cúp Quốc gia, lần gần nhất Milan gặp Juve là vào cuối năm 2016, trận tranh Siêu Cúp diễn ra trên đất Qatar, Giorgio Chiellini là người đánh đầu mở tỉ số cho Juve trước khi Bonaventura cân bằng tỉ số 1-1 cho Milan. Sau 120 phút hòa 1-1, Milan đã đánh bại Juve 4-3 trận chấm luân lưu nhờ công của thủ môn bên phía Milan là Gianluigi Donnarumma cản phá thành công lượt sút của Paulo Dybala bên phía Juve.

Còn ở Cup châu Âu, năm 2003 Milan và Juve đã gặp nhau ở trận chung kết, trải qua 120 phút với tỷ số hòa 0-0, 2 đội đã phải phân định thắng thua trên loạt sút luân lưu. Lần lượt 3 cầu thủ David Trezeguet, Paolo Montero và Marcelo Zalayeta bên phía Juve sút hỏng, tiền đạo Andriy Shevchenko đã tận dụng thành công lượt sút của mình đánh bại thủ môn Gianluigi Buffon phía đối diện để giúp AC Milan giành chiến thắng, qua đó đoạt được danh hiệu vô địch châu Âu lần thứ 6. Đó cũng là lần duy nhất mà Juve gặp Milan tại một trận chung kết Cúp châu Âu tính đến thời điểm này.

Fiorentina

Theo lẽ thường, hầu hết các câu lạc bộ kình địch trong bóng đá đều có sự gần gũi về mặt địa lý, như cùng chung một vùng hay thành phố. Tụy vậy, ở Ý cũng có một sự kình địch kèm theo những thái độ thù địch giữa Fiorentina và Juventus khi hai đội bóng này cách nhau tới 416 km. Thời điểm bắt đầu vào năm 1982, thời điểm cả La Viola và Bianconeri cùng cạnh tranh ngôi vô địch.

Trong mùa giải đó, hai đội đã bám đuổi nhau quyết liệt và cho đến trước vòng đấu cuối, họ cùng có 44 điểm. Chiều ngày 16/5, Fiorentina hành quân đến Cagliari. Thật không may, đây lại là nơi giấc mơ của họ bị bóp nghẹt một cách thô bạo. La Viola lẽ ra đã giành chiến thắng nếu bàn thắng hợp lệ của Francesco Graziani không bị trọng tài từ chối. Nhiều CĐV Fio đã trông đợi 1 trận play-off tranh chức vô địch, theo thể lệ của Serie A khi có 2 đội bằng điểm, nhưng viễn cảnh đó không xảy ra. Bởi cùng lúc ấy trên sân của Catanzaro, Juve thắng 1-0 nhờ quả phạt đền ở phút 75 của Liam Brady, điều trớ trêu là ngôi sao người Ireland đã biết trước đó là trận cuối cùng của anh ở Juve, trước khi phải nhường chỗ cho Michel Platini. Bianconeri giành chức vô địch và gắn ngôi sao thứ hai lên ngực áo (tượng trưng cho 20 Scudetto) trong sự nguyền rủa và khinh miệt của những người Florence. Bầu không khí quyết liệt luôn xuất hiện mỗi khi hai đội gặp nhau kể từ đó.

8 năm sau, Juve một lần nữa đưa mối thù lên cấp độ mới. Họ đã lấy đi Roberto Baggio, người hùng của Fio với mức phí chuyển nhượng kỷ lục khi ấy là 8 triệu euro chỉ 2 ngày sau thất bại của Fiorentina trước chính Juventus ở trận chung kết UEFA Cup. Mùa giải đầu tiên khi Roberto Baggio trong màu áo Juventus khi gặp lại câu lạc bộ cũ Fiorentina, Juve khi ấy được hưởng một quả phạt đền nhưng Baggio đã từ chối lên nhận đá phạt, khi anh rời sân, một chiếc khăn quàng màu tím của CĐV Fio đã ném xuống, anh nhẹ nhàng nhặt lấy và quàng lên cổ mình, đó được xem là một trong những khoảnh khắc đẹp nhất ở Serie A, đằng sau những sự quyết liệt và thù hằn.

Tại châu Âu

Real Madrid

Juve gặp Real năm 2013.

Tại Cúp châu Âu, đối thủ truyền thống của Juventus là câu lạc bộ đến từ Tây Ban Nha, Real Madrid. Đây được xem là một trong những trận đấu đáng xem nhất ở châu Âu giữa một đội bóng giàu truyền thống nhất Italia và một đội giàu truyền thống của Tây Ban Nha. Hai đội đã gặp nhau tổng cộng 18 lần và thành tích cân bằng cho cả 2 với 8 chiến thắng cho mỗi đội và 2 trận hòa. Lần đầu tiên hai đội gặp nhau là tại vòng tứ kết Champions League mùa giải 1961/1962. Khi ấy tại trận lượt đi, Real Madrid đã đánh bại Juventus với tỉ số 1-0, còn trận lượt về kết quả ngược lại, 1-0 cho Juventus. Lúc ấy chưa có khái niệm hiệp phụ, hai đội buộc phải đá lại 1 trận để phân định thắng thua, kết quả đội bóng đến từ Madrid giành chiến thắng với tỉ số 3-1 để vào vòng bán kết.

Cả hai đội còn gặp nhau nhiều lần sau đó. Tại mùa giải 2013/14, Juventus và Real Madrid nằm chung vòng bảng tại UEFA Champions League, tại trận lượt đi các cầu thủ Juve đã để thua trên sân của Real với tỉ số 1-2, và lượt về hai đội hòa 2-2. Chính thành tích đối đầu không tốt trước Real khiến Juventus mùa giải năm ấy bị loại khỏi Cúp châu Âu ngay từ vòng bảng. Một năm sau đó, hai đội cũng chạm trán nhau tại bán kết UEFA Champions League mùa giải 2014/15. Ở trận lượt đi, cựu cầu thủ của Real đang thi đấu cho Juventus là tiền đạo Álvaro Morata ghi bàn mở tỉ số, Real có 1 bàn gỡ hòa nhờ công của Cristiano Ronaldo trước khi Carlos Tévez ấn định chiến thắng 2-1 cho Juve, tạo ra lợi thế nhỏ trước trận lượt về. Trận lượt về trên Sân vận động Santiago Bernabéu ở hiệp 1 Real Madrid đã có bàn thằng nhờ pha đá phạt đền của Ronaldo, tuy nhiên hiệp 2 Juventus có bàn thắng cân bằng tỉ số 1-1 của Morata, đó là pha làm bàn cuối cùng của trận đấu. Kết quả hòa 1-1 và chiến thắng với tổng tỉ số 3-2, Juventus biến Real Madrid trở thành cựu vương, và tiến vào trận chung kết.

Mặc dù là kình địch tại các giải Cúp châu Âu, tuy nhiên giữa Juventus và Real Madrid luôn có mối quan hệ tốt trong các vụ chuyển nhượng mà điển hình là trường hợp của tiền đạo Álvaro Morata, tiền vệ Zinédine Zidane hay trung vệ Fabio Cannavaro.

Đội hình hiện tại

Số liệu thống kê chính xác tới 17 tháng 1 năm 2016.[2]

Ghi chú: Quốc kỳ chỉ đội tuyển quốc gia được xác định rõ trong điều lệ tư cách FIFA. Các cầu thủ có thể giữ hơn một quốc tịch ngoài FIFA.

Số áo Vị trí Cầu thủ
1 Ý TM Gianluigi Buffon (đội trưởng)
3 Ý HV Giorgio Chiellini (đội phó)
4 Maroc HV Medhi Benatia
5 Bosna và Hercegovina TV Miralem Pjanić
6 Đức TV Sami Khedira
7 Colombia TV Juan Cuadrado (mượn từ Chelsea)
8 Ý TV Claudio Marchisio (đội phó hai)
9 Argentina Gonzalo Higuain
11 Brasil TV Hernanes
12 Brasil HV Alex Sandro
15 Ý HV Andrea Barzagli
17 Croatia Mario Mandžukić
Số áo Vị trí Cầu thủ
18 Gabon TV Mario Lemina (mượn từ Marseille)
19 Ý HV Leonardo Bonucci
20 Ý TV Simone Padoin
21 Argentina Paulo Dybala
22 Ghana TV Kwadwo Asamoah
23 Brasil HV Daniel Alves
24 Ý HV Daniele Rugani
25 Brasil TM Neto
26 Thụy Sĩ HV Stephan Lichtsteiner
27 Ý TV Stefano Sturaro
28 Venezuela TV Tomás Rincón
33 Pháp HV Patrice Evra

Danh sách cho mượn

Ghi chú: Quốc kỳ chỉ đội tuyển quốc gia được xác định rõ trong điều lệ tư cách FIFA. Các cầu thủ có thể giữ hơn một quốc tịch ngoài FIFA.

Số áo Vị trí Cầu thủ
România TM Laurențiu Brănescu (tại Omonia Nicosia)
Ý TM Alberto Brignoli (tại Sampdoria)
Ý TM Leonardo Citti (tại Pontedera)
Ý TM Vincenzo Fiorillo (tại Pescara)
Ý TM Alberto Gallinetta (tại Naxxar Lions)
Ý TM Nicola Leali (tại Frosinone)
Ý TM Timothy Nocchi (tại Carrarese)
Ý TM Carlo Pinsoglio (tại Livorno)
Ý TM Francesco Anacoura (tại Rimini)
Ý HV Luca Barlocco (tại Carrarese)
Ý HV Matteo Liviero (tại Lecce)
Ý HV Nazzareno Belfasti (tại FeralpiSalò)
Ý HV Nicolò Curti (tại Pontedera)
Ý HV Paolo De Ceglie (tại Olympique de Marseille)
Tây Ban Nha HV Pol García (tại Como)
Ý HV Alessandro Degrassi (tại Delta Rovigo)
Ý HV Federico Giovanni (tại Delta Rovigo)
Chile HV Mauricio Isla (tại Olympique de Marseille)
Iceland HV Hörður Magnússon (tại Cesena)
Tây Ban Nha HV Marcelo (tại Girona)
România HV Vladut Nicolae Marin (tại Rimini)
Ý HV Federico Mattiello (tại Chievo Verona)
Ý HV Christian Tavanti (tại Carrarese)
Thụy Sĩ HV Joel Untersee (tại Vaduz)
Brasil TV Gabriel Appelt (tại Leganés)
Hà Lan TV Ouasim Bouy (tại Zwolle)
Liechtenstein TV Marcel Büchel (tại Empoli)
Ý TV Matteo Gerbaudo (tại Carrarese)
Ý TV Michele Cavion (tại Carrarese)
Ý TV Carlo Ilari (tại Santarcangelo)
Số áo Vị trí Cầu thủ
Albania TV Elvis Kabashi (tại Pontedera)
Ý TV Luca Marrone (tại Hellas Verona)
Ý TV Fausto Rossi (tại Pro Vercelli)
Ý TV Gregorio Luperini (tại Pro Vercelli)
Ý TV Andrea Schiavone (tại Livorno)
Litva TV Vykintas Slivka (tại Den Bosch)
Ý TV Leonardo Spinazzola (tại Perugia)
Colombia TV Andrés Tello (tại Cagliari)
Ý TV Rolando Mandragora (tại Pescara)
Ý TV Lorenzo Benucci (tại Prato)
Na Uy TV Vajebah Sakor (tại Vålerenga)
Ý TV Andrea Giannarelli (tại Pisa)
Ý Davide Arras (tại Cagliari)
Ý Stefano Beltrame (tại Pro Vercelli)
Ý Davide Cais (tại Carrarese)
Ý Alberto Cerri (tại Cagliari)
Pháp Kingsley Coman (tại Bayern München)
Bờ Biển Ngà Mbaye Diagne (tại Újpest)
Hy Lạp Anastasios Donis (tại Lugano)
Thụy Sĩ Zoran Josipovic (tại Lugano)
Ý Eric Lanini (tại Lanciano)
Ý Francesco Margiotta (tại Santarcangelo)
Ý Stefano Padovan (tại Lanciano)
Ý Cristian Pasquato (tại Livorno)
Ý Cristian Bunino (tại Livorno)
Ý Lorenzo Rosseti (tại Cesena)
Guinée Alhassane Soumah (tại Videoton)
Sénégal Mame Baba Thiam (tại Zulte Waregem)
Maroc Younes Bnou Marzouk (tại Westerlo)

Các hợp đồng mượn đáo hạn vào ngày 30 tháng 6 năm 2016.

Danh hiệu

Chuyển nhượng

Phong cách chuyển nhượng

Với phong cách vận hành theo đường lối tư bản, Juventus luôn quán triệt phương châm đặt hiệu quả kinh doanh lên hàng đầu. Điều đó có nghĩa là những mục tiêu họ hướng tới phần lớn là các cầu thủ được các chuyên gia chuyển nhượng của Juve đánh giá là có tài nhưng với điều kiện là cầu thủ đó chưa thu hút quá nhiều sự chú ý từ các CLB khác để giá chuyển nhượng của cầu thủ đó không bị “đội” giá lên quá cao. Một nguyên tắc “bất thành văn” khác của Juve là họ thường mua những cầu thủ mang quốc tịch Ý, hay những cầu thủ ở giải Serie A nói riêng cũng như các giải khác ngoài nước Ý nói chung đang ở vào độ chín trong sự nghiệp nhưng vẫn có thể cống hiến cho CLB một khoảng thời gian đủ dài ở phong độ cao. Juve chỉ mua những cầu thủ đã thành danh trong trường hợp họ cầm chắc là cầu thủ đó sẽ hoà nhập tức thì và chơi hiệu quả ngay khi về với CLB hoặc trong trường hợp Juve vừa trải qua nhiều mùa giải trắng tay và cần phải trở lại con đường chiến thắng tức thì như các thương vụ trong quá khứ với Gianluigi Buffon, Pavel Nedvěd, Lilian Thuram là minh chứng tiêu biểu.

Về chuyên môn, Juve ưa thích hai típ cầu thủ: nếu chỉ chơi chuyên biệt một vị trí thì anh ta phải xuất sắc ở vị trí đó như David Trezeguet chỉ chuyên săn bàn chẳng hạn, còn không thì anh ta phải đa năng như Gianluca Zambrotta hay Mauro Camoranesi. Như vậy, với Juve, việc chờ đợi họ bỏ ra một khoản tiền lớn để mua một ngôi sao cỡ bự là điều khó xảy ra. Thời nào cũng vậy. Điều này cũng một phần bắt nguồn từ triết lý bóng đá của Juve: luôn lấy lối chơi đồng đội làm nền tảng cho chiến thắng và thành công chứ không bao giờ tôn sùng chủ nghĩa cá nhân.

Tuy nhiên trong những năm gần đây, với sự hậu thuẫn tài chính từ gia đình Agnelli, cộng thêm việc liên tiếp giành Scudetto, Juventus càng có tham vọng tiến xa tại châu Âu. Câu lạc bộ đã có sự mạnh tay trên thị trường chuyển nhượng nhằm đem về cầu thủ tốt nhất để phục vụ cho lối chơi cũng như tham vọng vô địch châu Âu. Mùa hè năm 2015, Juventus đã chi ra đến hơn 125 triệu euro để mua sắm bổ sung lực lượng. Những tân binh được kể đến như Paulo Dybala từ Palermo với giá 32 triệu euro, tiền đạo Mario Mandžukić của Atlético Madrid với mức phí 19 triệu euro để thay thế Carlos Tévez đã ra đi, và hậu vệ trái Alex Sandro từ Bồ Đào Nha sau khi bỏ ra 26 triệu euro. Một năm sau đó, câu lạc bộ cũng đã ký hợp đồng với tiền vệ Miralem Pjanić, người được xem là linh hồn của AS Roma sau khi đã bỏ ra 32 triệu euro để thuyết phục đội bóng thủ đô bán người. Ngoài ra Juventus còn có trong tay một bản hợp đồng đắt giá nhất trong lịch sử câu lạc bộ cũng như tại Serie A, tiền đạo Gonzalo Higuaín với mức phí chuyển nhượng 90 triệu euro từ Napoli. Tổng chi phí cho kì chuyển nhượng mùa hè của Juventus có thể lên đến hơn 160 triệu euro. Như vậy sau 2 mùa giải liên tiếp 2015-16 và 2016-17, Juventus đã đầu tư gần 300 triệu euro cho việc mua bán cầu thủ, có thể thấy triết lý chuyển nhượng đã được Bà đầm già thay đổi nhằm cụ thể hóa việc chinh phục Cúp châu Âu.

Còn về việc bán cầu thủ, ngoại trừ những trường hợp đặc biệt thì Juve đều xem các cầu thủ như những món hàng thực sự. Nghĩa là có thể bán đi bất kỳ lúc nào miễn là được giá. Với những tifosi quen nhìn nhận vấn đề dưới góc độ tình cảm thì chính sách này của Juve làm cho họ cảm thấy tàn nhẫn và thiếu tình người. Juve là hiện thân của chủ nghĩa tư bản trong bóng đá nên lợi nhuận là vấn đề sống còn đối với hoạt động của đội bóng này. Trong bóng đá hiện đại thì một đội bóng không thể phát triển tốt về mặt thành tích thể thao nếu không có một nền tảng tài chính vững vàng vì hai vấn đề đó có mối quan hệ hữu cơ với nhau. Nó ràng buộc nhau và ảnh hưởng tới sự tồn vong cũng như phát triển của một CLB.

Chính sách mà Juve đã, đang và sẽ đi, là một sự lựa chọn đúng đắn, thông minh. Với triết lý “bóng đá song hành cùng kinh doanh”, Juve thường bán cầu thủ khi họ đang còn ở phong độ cao để thu lợi nhuận. Những trường hợp ra đi của Christian Vieri, Roberto Baggio, Zinédine Zidane, Filippo Inzaghi hay mới đây thương vụ kỷ lục Paul Pogba là kết quả của một vài ví dụ tiêu biểu minh chứng cho chính sách này. Thực ra, vấn đề không hoàn toàn giống như các tifosi thường hình dung.

Trước khi bán một cầu thủ, các chuyên gia chuyển nhượng của Juve đã tính rằng cầu thủ đó đã bước bước vào giai đoạn cuối của chu kỳ đỉnh cao trong sự nghiệp của anh ta rồi nên bán anh ta bây giờ là thích hợp nhất. Nếu không bán ngay mà để một thời gian sau nữa mới bán, chắc chắn giá thị trường của cầu thủ đó sẽ giảm xuống nhiều hơn nữa. Juve luôn biết được rằng dù sao thì họ cũng đã khai thác được một phần đáng kể tiềm năng của cầu thủ mà họ định bán qua khoảng thời gian anh ta cống hiến cho Juve nên bán anh ta đi để thu về một khoản tiền và lại dùng khoản tiền đó để tái đầu tư vào một cầu thủ mới trẻ hơn, có thời gian cống hiến lâu dài hơn. Đó cũng là chiến lược chuyển nhượng thông minh và hợp lý.

Những kỷ lục

10 cầu thủ có giá chuyển nhượng về cao nhất

# Tên Mức phí Từ
1 Argentina Gonzalo Higuaín €90,000,000 SSC Napoli
2 Ý Gianluigi Buffon €52,000,000 Parma
3 Cộng hòa Séc Pavel Nedvěd €41,000,000 SS Lazio
4 Pháp Lilian Thuram €41,000,000 Parma
5 Bosna và Hercegovina Miralem Pjanić €32,000,000 AS Roma
6 Argentina Paulo Dybala €32,000,000 Palermo
7 Brasil Emerson Ferreira €28,000,000 AS Roma
8 Brasil Diego Ribas €27,000,000 Bremen
9 Brasil Alex Sandro €26,000,000 Porto
10 Brasil Felipe Melo €25,000,000 Fiorentina

10 cầu thủ có giá chuyển nhượng đi cao nhất

# Tên Mức phí Đến
1 Pháp Paul Pogba €105,000,000 Man United
2 Pháp Zinédine Zidane €72,000,000 Real Madrid
3 Chile Arturo Vidal €37,000,000 Bayern Munich
4 Tây Ban Nha Álvaro Morata €30,000,000 Parma
5 Ý Filippo Inzaghi €28,000,000 AC Milan
6 Thụy Điển Zlatan Ibrahimović €26,000,000 Inter Milan
7 Brasil Emerson Ferreira €16,000,000 Real Madrid
8 Brasil Diego Ribas €15,500,000 Wolfsburg
9 Ý Christian Vieri €15,000,000 Atlético
10 Ý Gianluca Zambrotta €14,000,000 Barcelona

Thống kê

Danh sách 10 cầu thủ ra sân nhiều nhất

# Tên Giai đoạn Số trận
1 Ý Alessandro Del Piero 1993-2012 705
2 Ý Gianluigi Buffon 2001-nay 600
3 Ý Gaetano Scirea 1974-1988 552
4 Ý Giuseppe Furino 1969-1984 528
5 Ý Roberto Bettega 1970-1983 482
6 Ý Dino Zoff 1972-1983 476
7 Ý Giampiero Boniperti 1946-1961 459
8 Ý Sandro Salvadore 1962-1974 450
9 Ý Franco Causio 1969-1981 447
10 Ý Antonio Cabrini 1976-1989 440

Danh sách 10 cầu thủ ghi bàn nhiều nhất

# Tên Giai đoạn Số bàn
1 Ý Alessandro Del Piero 1993-2012 290
2 Ý Giampiero Boniperti 1946-1961 179
3 Ý Roberto Bettega 1970-1983 178
4 Pháp David Trezeguet 2000-2010 171
5 Argentina Ý Omar Sívori 1957-1965 167
6 Ý Felice Placido Borel II 1932-1946 158
7 Ý Pietro Anastasi 1968-1976 130
8 Đan Mạch John Hansen 1948-1954 124
9 Ý Roberto Baggio 1990-1995 115
10 Ý Federico Munerati 1922-1933 114

Huấn luyện viên

Giovanni Trapattoni.

Trong lịch sử, Juventus đã trải qua 44 đời huấn luyện viên, 10 trong số họ đã từng là huấn luyện viên tạm quyền.

Cho đến nửa đầu của năm 1920, vai trò huấn luyện viên không tồn tại trong bóng đá Ý, đó là một thiếu sót trong chi tiết hệ thống đào tạo để chuẩn bị của các giải đấu. Thực tế, các cầu thủ đều là những sinh viên và công nhân có thói quen gặp một vài lần một tuần trong các dịp khác nhau bao gồm các trò chơi giải trí, đua xe và luôn luôn nằm dưới sự phối hợp của đội trưởng đội bóng.

Huấn luyện viên đầu tiên của lịch sử Juventus là một người Hungary, ông Jenő Károly. Ông là người đã được chủ tịch vừa đắc cử Edoardo Agnelli vào năm 1923 giới thiệu nhằm đổi mới về quan điểm chiến thuật và chiến lược trong lối chơi của đội. Károly dẫn dắt đội cho đến khi ông qua đời vào năm 1926.

Huấn luyện viên có thời gian dẫn dắt đội bóng dài nhất là Giovanni Trapattoni, người đã dẫn đầu danh sách với mười ba mùa bóng, bao gồm mười mùa giải trong nhiệm kỳ đầu tiên của ông từ mùa giải 1976-77 đến 1985-86 và sau đó là nhiệm kỳ thứ hai từ mùa 1991-92 đến 1993-94. Ngoài ra Trapattoni cũng là huấn luyện viên thành công nhất của Juventus khi giúp Bà Đầm Già giành được tổng cộng 14 danh hiệu. Huấn luyện viên giàu thành tích thứ hai phía sau ông là Marcello Lippi. Từ năm 2014 đến nay, Juventus hiện đang được dẫn dắt bởi Massimiliano Allegri.

Juventus-FC.png
Các đời huấn luyện viên
  • 1923-1926: Hungary Jenő Károly
  • 1926-1928: Hungary József Viola
  • 1928-1930: Scotland William Aitken
  • 1930-1935: Ý Carlo Carcano
  • 1935-1935: Ý Carlo Bigatto
  • 1935-1939: Ý Virginio Rosetta
  • 1939-1941: Ý Umberto Caligaris
  • 1941-1941: Ý Federico Munerati
  • 1941-1942: Ý Giovanni Ferrari
  • 1943-1943: Ý Luis Monti
  • 1943-1946: Ý Felice Placido Borel
  • 1946-1948: Ý Renato Cesarini
  • 1948-1949: Scotland William Chalmers
  • 1949-1951: Anh Jesse Carver
  • 1951-1951: Ý Luigi Bertolini
  • 1951-1953: Hungary György Sárosi
  • 1953-1955: Ý Aldo Olivieri
  • 1955-1957: Ý Sandro Puppo
  • 1957-1959: Cộng hòa Liên bang Xã hội chủ nghĩa Nam Tư Ljubiša Broćić
  • 1959-1959: Ý Teobaldo Depetrini
  • 1959-1961: Ý Renato Cesarini
  • 1961-1961: Ý Carlo Parola
  • 1961-1961: Thụy Điển Gunnar Gren
  • 1961-1962: Ý Carlo Parola
  • 1962-1964: Brasil Paulo Lima Amaral
  • 1964-1964: Ý Eraldo Monzeglio
  • 1964-1969: Paraguay Heriberto Herrera
  • 1969-1970: Argentina Luis Carniglia
  • 1970-1970: Ý Ercole Rabitti
  • 1970-1971: Ý Armando Picchi
  • 1971-1974: Cộng hòa Séc Čestmír Vycpálek
  • 1974-1976: Ý Carlo Parola
  • 1976-1986: Ý Giovanni Trapattoni
  • 1986-1988: Ý Rino Marchesi
  • 1988-1990: Ý Dino Zoff
  • 1990-1991: Ý Luigi Maifredi
  • 1991-1994: Ý Giovanni Trapattoni
  • 1994-1999: Ý Marcello Lippi
  • 1999-2001: Ý Carlo Ancelotti
  • 2001-2004: Ý Marcello Lippi
  • 2004-2006: Ý Fabio Capello
  • 2006-2007: Pháp Didier Deschamps
  • 2007-2007: Ý Giancarlo Corradini
  • 2007-2009: Ý Claudio Ranieri
  • 2009-2010: Ý Ciro Ferrara
  • 2010-2010: Ý Alberto Zaccheroni
  • 2010-2011: Ý Luigi Delneri
  • 2011-2014: Ý Antonio Conte
  • 2014-2017: Ý Massimiliano Allegri

Chủ tịch

Umberto Agnelli.

Trong hơn 110 năm lịch sử của câu lạc bộ, đã có tổng cộng 23 Chủ tịch và hai ủy ban quản lý điều hành câu lạc bộ Juventus.

Vị chủ tịch đầu tiên trong lịch sử của Juventus là ông Eugenio Canfari, một trong những nhà đồng thành lập nên câu lạc bộ. Vị chủ tịch có thời gian tại vị dài nhất là Giampiero Boniperti dưới việc lèo lái câu lạc bộ Juventus trong 19 năm từ 1971 đến năm 1990, Boniperti cùng với người kế nhiệm sau đó của ông là Caissotti Vittorio Chiusano, người làm chủ tịch câu lạc bộ trong giai đoạn 1990-2003 đều tự hào vì giúp câu lạc bộ có được 2 chiếc cúp lớn nhất trong lịch sử của câu lạc bộ, là danh hiệu vô địch châu Âu. [123]

Doanh nhân Umberto Agnelli người trở thành chủ tịch của Juventus vào năm 1956 là người trẻ nhất nắm giữ chức vụ đó. Cũng đáng chú ý là hai vị chủ tịch khác của Juventus là ông Alfred Dick quốc tịch Thụy Sĩ và Jean-Claude Blanc quốc tịch Pháp là 2 chủ tịch duy nhất trong lịch sử câu lạc bộ không phải là người Ý đã đảm nhận chức vụ cao nhất này. Đặc biệt, Dick là chủ tịch đầu tiên mang về danh hiệu Scudetto cho Juventus vào năm 1905. Từ năm 2010, chủ tịch Juventus được đảm nhiệm bởi doanh nhân Andrea Agnelli, người thứ tư của nhà Agnelli sau Eduardo Agnelli, Gianni Agnelli và Umberto Agnelli.

Còn lại hầu hết các đời chủ tịch của Juventus đều là người Italia.

Juventus-FC.png
Các đời chủ tịch
  • 1897–1998: Ý Eugenio Canfari
  • 1898–1901: Ý Enrico Canfari
  • 1901–1902: Ý Carlo Favale
  • 1903–1904: Ý Giacomo Parvopassu
  • 1905–1906: Thụy Sĩ Alfred Dick
  • 1907–1910: Ý Carlo Vittorio Varetti
  • 1911–1912: Ý Attilio Ubertalli
  • 1913–1915: Ý Giuseppe Hess
  • 1915–1918: Ý Gioacchino Armano
  • 1919–1920: Ý Corrado Corradini
  • 1920–1923: Ý Gino Olivetti
  • 1923–1935: Ý Edoardo Agnelli
  • 1935–1936: Ý Giovanni Mazzonis
  • 1936–1941: Ý Emilio de la Forest de Divonne
  • 1941–1947: Ý Pietro Dusio
  • 1947–1954: Ý Giovanni Agnelli
  • 1954–1955: Ý Enrico Craveri
  • 1955–1962: Ý Umberto Agnelli
  • 1962–1971: Ý Vittore Catella
  • 1971–1990: Ý Giampiero Boniperti
  • 1990–2003: Ý Vittorio Caissotti di Chiusano
  • 2003–2006: Ý Franzo Grande Stevens
  • 2006–2009: Ý Giovanni Cobolli Gigli
  • 2009–2010: Pháp Jean-Claude Blanc
  • 2010–2020: Ý Andrea Agnelli

Những cầu thủ nổi tiếng

Arturo Vidal

Chú thích

  1. ^ “I numeri” (bằng tiếng Ý). ilnuovostadiodellajuventus.com. Truy cập 23 tháng 7 năm 2011. 
  2. ^ “First Team”. juventus.com. Truy cập ngày 4 tháng 4 năm 2016. 

Tham khảo

Liên kết ngoài

Calciopoli 2006