Tập Cận Bình

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tập Cận Bình
习近平
Xi Jinping October 2013 (cropped).jpg
Tổng Bí thư Trung Quốc
Tập Cận Bình
Chức vụ
Nhiệm kỳ 15 tháng 11 năm 2012 – nay
5 năm, 6 ngày
Tiền nhiệm Hồ Cẩm Đào
Kế nhiệm đương nhiệm
Vị trí Cờ Trung Quốc Trung Quốc
Nhiệm kỳ 15 tháng 11 năm 2012 – nay
5 năm, 6 ngày
Tiền nhiệm Hồ Cẩm Đào
Kế nhiệm đương nhiệm
Phó Chủ tịch Thượng tướng Hứa Kì Lượng
Thượng tướng Phạm Trường Long
Nhiệm kỳ 14 tháng 03 năm 2013 – nay
4 năm, 252 ngày
Tiền nhiệm Hồ Cẩm Đào
Kế nhiệm đương nhiệm
Phó Chủ tịch Lý Nguyên Triều
Nhiệm kỳ 22 tháng 10 năm 2007 – nay
10 năm, 30 ngày
Kế nhiệm đương nhiệm
Thông tin chung
Đảng phái Danghui.svg Đảng Cộng sản Trung Quốc
Sinh 1 tháng 6, 1953 (64 tuổi)
Bắc Kinh, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa
Dân tộc Hán
Tôn giáo Không
Vợ Bành Lệ Viện
Tập Cận Bình
Phồn thể 習近平
Giản thể 习近平

Tập Cận Bình (giản thể: 习近平; phồn thể: 習近平; bính âm: Xí Jìnpíng; phát âm: [ɕǐ tɕînpʰǐŋ], sinh ngày 1 tháng 6 năm 1953) là nhà lãnh đạo quốc gia tối cao của Trung Quốc. Ông hiện là Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc khóa 18, Chủ tịch Ủy ban Quân sự Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Chủ tịch Ủy ban Quân sự Trung ương Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và là nhân vật số một trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc,[1] cơ quan thực quyền cao nhất Trung Quốc. Ông Tập Cận Bình thuộc thế hệ lãnh đạo thứ 5, thế hệ Tập-Lý sau thế hệ Hồ-Ôn của Trung Quốc.

Sự nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Tập Cận Bình sinh ngày 1 tháng 6 năm 1953 tại Bắc Kinh, là con trai cựu Phó Thủ tướng Trung Quốc Tập Trọng Huân, gia đình gốc ở Phú Bình, tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc. Khi Bình được 10 tuổi, cha ông bị cách chức và gửi đi làm việc tại một hãng xưởng ở Lạc Dương, Hà Nam.[2] Vào năm 1968 khi ông được 15 tuổi thì cha ông bị giam tù trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa. Tháng 1 năm 1969, ông tham gia đại đội thanh niên lao động tại thôn Lương Gia Hà, xã Văn An Dịch, huyện Diên Xuyên, tỉnh Thiểm Tây.[3] Tháng 1 năm 1974, ông gia nhập Đảng Cộng sản Trung Quốc, sau đó được phong làm Bí thư Chi bộ Đảng của nhóm sản xuất (1969-1975).

Từ năm 1975 đến 1979, ông là sinh viên học tập tại Trường Đại học Thanh Hoa, Bắc Kinh.

Từ năm 1979 đến 1982, làm Thư ký Văn phòng Quốc vụ viện và Thư ký Văn phòng Quân ủy Trung ương.

Năm 1982-1983, Phó Bí thư Huyện ủy huyện Chính Định, tỉnh Hà Bắc.

Từ năm 1983 đến năm 2007, ông đã trải qua các chức vụ như:

  • Bí thư Huyện ủy huyện Chính Định, tỉnh Hà Bắc (1983-1985).
  • Ủy viên Thường vụ Thành ủy, Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố Hạ Môn, tỉnh Phúc Kiến (1985-1988).
  • Bí thư Thị ủy Ninh Đức, tỉnh Phúc Kiến (1988-1990).
  • Ủy viên Thường vụ Thành ủy thành phố Phúc Châu, Chủ tịch Hội đồng Nhân dân Thành phố Phúc Châu, tỉnh Phúc Kiến (1990-1993).
  • Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy tỉnh Phúc Kiến, Bí thư thành phố Phúc Châu, Chủ tịch Hội đồng Nhân dân thành phố Phúc Châu (1993-1995).
  • Phó Bí thư Tỉnh ủy Phúc Kiến, Bí thư thành phố Phúc Châu, Chủ tịch HĐND Thành phố Phúc Châu (1995-1996).
  • Phó Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Phúc Kiến (1996-1999); Chủ tịch lâm thời tỉnh Phúc Kiến (1999-2000).
  • Phó Bí thư Tỉnh ủy, Tỉnh trưởng Phúc Kiến (2000-2002).
  • Phó Bí thư Tỉnh ủy, Tỉnh trưởng Chiết Giang (2002-2003).
  • Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh Triết Giang (2003-2007)
  • Bí thư Thành ủy Thành phố Thượng Hải (2007).

Từ năm 19982002, ông tiếp tục học tại Đại học Thanh Hoa và lấy bằng Tiến sĩ Luật.

Ông là Ủy viên Dự khuyết Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc khóa 15, Ủy viên Chính thức Trung ương Đảng các khoá 16, 17. Tháng 10 năm 2007, tại Đại hội 17 Đảng Cộng sản Trung Quốc, được bầu làm Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, Bí thư Ban Bí thư Trung ương; được phân công kiêm nhiệm Hiệu trưởng Trường Đảng Trung ương.[4]

Ngày 15 tháng 3 năm 2008, được Đại hội Đại biểu nhân dân toàn quốc bầu làm Phó Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Ông được phân công làm Tổng Chỉ huy công tác tổ chức Olympic Bắc Kinh khai mạc lúc 8 giờ 8 phút tối ngày 8 tháng 8 năm 2008.

Ngày 18 tháng 10 năm 2010, Hội nghị Toàn thể Ban Chấp hành Trung ương lần thứ 5, khóa 17, Đảng Cộng sản Trung Quốc tại Bắc Kinh đã bầu Tập Cận Bình giữ chức Phó Chủ tịch Quân Ủy Trung ương - đây là cơ quan chỉ đạo và quyết định mọi hướng đi của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc.[5]

Ngày 15 tháng 11 năm 2012, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc khóa 18 đã tiến hành phiên họp đầu tiên sau Đại hội Đảng Cộng sản lần thứ 18 và quyết định bầu ông làm Tổng Bí thư Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch Ủy ban Quân sự Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Ngày 14 tháng 3 năm 2013, ông được bầu làm Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Chủ tịch Ủy ban Quân sự Trung ương Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa kết thúc quá trình chuyển giao quyền lực ở quốc gia đông dân nhất thế giới.

Quan điểm lãnh đạo[sửa | sửa mã nguồn]

Tập Cận Bình là người ủng hộ phát triển kinh tế thị trường, nhưng khá thận trọng về cải cách chính trị; phát triển Trung Quốc với việc duy trì sự lãnh đạo của đảng cộng sản và việc cần thiết duy trì ổn định xã hội.[6]

Quan điểm chung của Tập Cận Bình về người làm "quan" là: "Mỗi cán bộ chính quyền cần phải luôn luôn ghi nhớ: quyền lực của chính quyền nhân dân bắt nguồn từ nhân dân, phải đại biểu cho lợi ích của nhân dân, phải vì nhân dân mưu lợi ích".[7]

Bảo vệ đạo đức, văn hóa xã hội[sửa | sửa mã nguồn]

Ông Tập Cận Bình là người ngưỡng mộ văn hóa truyền thống Trung Quốc. Tại Đại hội ngày 30/11/2016, ông đã có bài phát biểu dài ca ngợi văn hóa truyền thống và đưa ra 4 yêu cầu đối với giới văn nghệ, rằng dân tộc Trung Hoa muốn thực hiện cuộc phục hưng vĩ đại, không chỉ cần phát triển mạnh về vật chất mà còn cần phát triển về sức mạnh tinh thần tương xứng, và "một dân tộc vứt bỏ hoặc quay lưng với lịch sử văn hóa của mình thì không chỉ không thể phát triển được mà rất có thể còn thường xuyên hứng chịu bi kịch lịch sử". Theo ông Tập, giới văn nghệ "tuyệt đối không thể khinh nhờn tổ tiên, xem nhẹ kinh điển, không tôn trọng các bậc anh hùng". Ông cũng lên án '"8 hiện tượng quái dị" trong giới văn nghệ, đề nghị họ phải khắc phục tâm lý vụ lợi, tự giác chống chủ nghĩa sùng bái kim tiền, chủ nghĩa hưởng lạc, chủ nghĩa cá nhân cực đoan[8].

Dưới thời Tập Cận Bình, chính phủ Trung Quốc có nhiều chính sách cổ vũ các giá trị văn hóa truyền thống, đồng thời ngăn chặn các ảnh hưởng xấu từ văn hóa ngoại lai.

Về mặt văn hóa - xã hội, từ sau khi Tập Cận Bình nắm quyền lãnh đạo năm 2012, Chính phủ Trung Quốc đẩy mạnh kiểm duyệt chặt chẽ mọi nội dung được cho là sẽ gây tác động xấu, làm băng hoại văn hóa truyền thống và đạo đức của đất nước. Ủy ban về Báo chí, Xuất bản, Phát thanh, Điện ảnh và Truyền hình Trung Quốc hoạt động rất mạnh tay trong lĩnh vực an ninh văn hóa. Tất cả những bộ phim Trung Quốc không bao giờ được phép xuất hiện những cảnh quay mô tả hoạt động quan hệ tình dục, khỏa thân. Các mối quan hệ và hành vi tình dục bất thường như loạn luân, ấu dâm,đồng tính luyến ái cũng bị cấm đưa lên phim hoặc phải cắt bỏ mọi cảnh quay liên quan.[9][10] Chính phủ Trung Quốc cũng cấm tất cả các nội dung về đồng tính luyến ái được xuất hiện trên sóng phát thanh truyền hình, như là một phần của chính sách chống lại những nội dung "thô tục, vô đạo đức và không lành mạnh"[9].

Cảnh sát Trung Quốc giám sát chặt những hoạt động của các tổ chức phi chính phủ, và họ sẽ giải tán những hoạt động đó nếu phát hiện ra chúng có ý đồ cổ vũ đồng tính luyến áihôn nhân đồng tính[11]

Trung Quốc cũng kiểm soát chặt chẽ và hiệu quả các nội dung trên internet. Hiệp hội dịch vụ Netcast Trung Quốc có thẩm quyền kiểm duyệt các nội dung trực tuyến tại mọi website. Các quy định nêu rõ nội dung sẽ bị xóa bỏ nếu khuyến khích "lối sống xa hoa thác loạn", đăng "chi tiết cảnh bạo lực và tội ác" hoặc "hành vi khiêu dâm". Mọi nội dung hiển thị những hành vi tình dục, giới tính bất thường, bao gồm loạn luân, lạm dụng tình dục, đồng tính luyến ái, chuyển đổi giới tính... đều bị cấm. Tất cả những phim ảnh, bài báo vi phạm quy định này đều sẽ bị gỡ bỏ khỏi Internet. Quy định này đã được ban hành năm 2017, sau khi chính phủ Trung Quốc nhận định sự xuất hiện dày đặc của các bộ phim về đồng tính luyến ái trên Internet đã làm băng hoại giới trẻ Trung Quốc bởi nội dung gây suy đồi đạo đức, làm tha hóa lối sống thanh niên và văn hóa gia đình[10].

Chống tham nhũng[sửa | sửa mã nguồn]

Tập Cận Bình trước và ngay sau năm 2013 đã nhanh chóng ra tay chiến dịch “đả hổ, diệt ruồi, săn sói, quét muỗi”, nhằm “chống tham nhũng không màng sống chết cá nhân”. Đây là một tâm điểm trong sự nghiệp chính trị của ông.

Trong 5 năm, từ 2012 tới 2017, khoảng 1,34 triệu quan chức cấp thấp đã bị trừng phạt trong nỗ lực chống tham nhũng của Tập Cận Bình. Khoảng 200 quan chức từ cấp thứ trưởng trở lên bị bắt giữ. Trung Quốc cũng làm việc với nước khác để truy lùng nghi phạm tham nhũng bỏ trốn ra nước ngoài trong chiến dịch "Lưới Trời". Đến tháng 8/2017, Trung Quốc đã bắt được 3.339 nghi phạm lẩn trốn tại hơn 90 nước và khu vực, trong đó 628 người là cựu quan chức.[12].

Ông cũng đề ra khẩu hiệu “Tứ Toàn” (Bốn toàn diện): “Xây dựng kinh tế xã hội thịnh vượng toàn diện; Cải tổ xã hội sâu sắc toàn diện; Thực hiện Nhà nước pháp quyền toàn diện; Thực thi kỷ cương Đảng toàn diện”. Những chính sách quyết liệt và mang tính độc đoán của Tập Cận Bình nhằm thắt chặt kỷ luật Đảng, kỷ luật xã hội được một số nhà phân tích coi là sự "theo Mao và mãi mãi theo Mao"[13] Cũng giống như với Mao Trạch Đông, những người phản đối và phương Tây luôn cáo buộc đó là các hành động nhằm củng cố quyền lực cá nhân của Tập Cận Bình, nhưng rõ ràng các chính sách đó đã thực sự nâng cao vị thế của Trung Quốc, cải thiện uy tín của Đảng Cộng sản Trung Quốc, nâng cao hiệu quả hoạt động của bộ máy nhà nước và thể hiện tham vọng đưa Trung Quốc thành một siêu cường hàng đầu thế giới phát triển về mọi mặt.

Tăng cường sức mạnh Trung Hoa[sửa | sửa mã nguồn]

Chủ tịch Trung Quốc đầu thế kỷ 21 là Tập Cận Bình được xem là có quyết tâm cao độ theo đuổi chủ thuyết “nắm vững Trung, hướng về Nam, mở rộng Hải” của Mao Trạch Đông, nhằm khôi phục vị thế và địa giới lịch sử Trung Quốc vào thời kỳ rộng lớn nhất, huy hoàng nhất thế giới. Văn minh Trung Hoa từng giữ vị thế số 1 thế giới cả về trình độ và tầm ảnh hưởng trong suốt gần 3.000 năm từ thời nhà Chu, vị thế này đã mất đi do sự trì trệ vào cuối thế kỷ 18, và sau 200 năm thì nhiệm vụ của dân tộc Trung Hoa là giành lại vị thế này.

Năm 2013, Tập Cận Bình đã nêu ra học thuyết Giấc mộng Trung Quốc tại kỳ họp Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn Quốc.[14] Sau đó được sử dụng rộng rãi trên các phương tiện truyền thông Trung Quốc, Tập Cận Bình mô tả rằng "Sự phục hưng vĩ đại của dân tộc Trung Hoa là giấc mơ lớn nhất của Trung Quốc". Ông cũng tuyên bố rằng những người trẻ tuổi nên "dám ước mơ, làm việc cần mẫn để thực hiện những ước mơ và đóng góp vào sự phục hồi của quốc gia". Mục tiêu phấn đấu của Trung Quốc là trở thành siêu cường số 1 thế giới vào giữa thế kỷ 21. Theo tạp chí lý luận của đảng Cầu Thị, giấc mộng Trung Quốc là sự thịnh vượng của Trung Quốc với nỗ lực tập thể, chủ nghĩa xã hội và vinh quang quốc gia.[15][16]

Tại Đại hội toàn quốc của đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 19 vào tháng 10/2017, Tập Cận Bình tuyên bố mục tiêu đưa Trung Quốc trở thành xã hội tương đối thịnh vượng vào năm 2020, hiện đại hoá về cơ bản đến năm 2035 với phần lớn dân số có thu nhập trung bình khá, khoảng cách giàu nghèo được thu hẹp, và đến năm 2050 sẽ trở thành một nước xã hội chủ nghĩa giàu có và hùng mạnh, có tầm ảnh hưởng hàng đầu thế giới [17].

Ngày 25/10/2017, trong một phiên thảo luận tại Hội đồng Quan hệ quốc tế, trả lời câu hỏi về việc liệu ông Tập Cận Bình sẽ thể hiện sức mạnh của Trung Quốc thế nào, Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long nói: "Nếu nhìn vào khác biệt trong việc nhấn mạnh tầm quan trọng, đó là điều tự thân Trung Quốc đã nói lên rồi. Với ông Mao Trạch Đông, Trung Quốc đứng dậy. Với ông Đặng Tiểu Bình, họ đạt được sự giàu có và bây giờ với ông Tập Cận Bình, họ mạnh mẽ"[18].

Đánh giá[sửa | sửa mã nguồn]

Tuyên bố[sửa | sửa mã nguồn]

  • Về đối ngoại, khi sang thăm México, ông có bình luận về việc một số người nước ngoài chỉ trích chính sách đối ngoại của Trung Quốc: "Có một số người nước ngoài buồn tẻ, với cái bụng căng tròn, những người chẳng có gì hay ho hơn là chỉ ngón tay vào chúng tôi Trung Quốc. Thứ nhất, Trung Quốc không xuất khẩu Cách mạng; thứ 2 Trung Quốc cũng không xuất khẩu đói nghèo; và thứ 3, Trung Quốc không đến để gây ra những cơn nhức đầu, có gì phải nói thêm hay không?".[7]
  • Về tinh thần yêu chuộng hòa bình của người Trung Quốc (ngày 15 tháng 5 năm 2014):
  • Về chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa, ông Tập nói trong bài phát biểu tại Đại học Quốc gia Singapore, nhân chuyến thăm Singapore ngày 7.11.2015, theo AFP [21]:

Gia đình[sửa | sửa mã nguồn]

Cha và mẹ của Tập Cận Bình

Ông Tập Cận Bình là con trai cựu Phó Thủ tướng Trung Quốc Tập Trọng Huân (1913-2002). Ông Bình là con của vợ hai. Tuy nhiên, cha ông đã bị cách chức và bắt giam từ khi ông còn nhỏ, bản thân ông trải qua nhiều năm lao động chân tay ở nông thôn khi còn là thanh niên.

Phu nhân là ca sĩ Bành Lệ Viện, một ca sĩ, mang hàm thiếu tướng của lực lượng văn công Quân Giải phóng Nhân dân Trung Hoa. Hai ông bà có một con gái là Tập Minh Trạch.[22]

Tháng 6 năm 2012 cơ quan báo chí kinh tế Bloomberg cho phổ biến, gia đình Tập Cận Bình có những thu nhập rất lớn, tuy nhiên không có gì liên quan giữa chúng và chức vụ hiện nay của ông.[23] Trang mạng của Bloomberg sau khi công bố tin này không còn truy cập được ở Trung Quốc nữa.[24][25]

Khi Tập Cận Bình chuẩn bị mở chiến dịch chống tham nhũng, báo New York Times cho là có bằng chứng cho thấy Tập Cận Bình hối thúc gia đình bán bớt cổ phiếu và bất động sản của chính họ đã có được từ năm 2012 nhằm giảm đi điều tiếng cho ông.[26]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Ra mắt ban lãnh đạo mới Đảng CSTQ BBC Tiếng Việt
  2. ^ Bouée, Charles-Edouard, China's Management Revolution: Spirit, Land, Energy, (Palgrave Macmillan, ngày 15 tháng 12 năm 2010), p. 93; via Googlebooks. Truy cập ngày 15 tháng 2 năm 2012.
  3. ^ Watts, Jonathan (ngày 26 tháng 10 năm 2007). “Most corrupt officials are from poor families but Chinese royals have a spirit that is not dominated by money”. The Guardian (London). Truy cập ngày 11 tháng 6 năm 2008. 
  4. ^ “Bế mạc Đại hội 17 Đảng Cộng sản Trung Quốc”. Vnexpress.net. Ngày 22 tháng 10 năm 2007. Truy cập ngày 7 tháng 7 năm 2017. 
  5. ^ Trà Giang (19 tháng 10 năm 2010). “Phó Chủ tịch Trung Quốc được bổ nhiệm vào chức vụ quan trọng”. Báo điện tử Dân trí. Truy cập ngày 19 tháng 10 năm 2010. Theo Xinhua, AP 
  6. ^ a ă Thái An (tổng hợp) (18 tháng 10 năm 2010). “Ông Tập Cận Bình làm Phó Chủ tịch Quân ủy Trung Quốc”. Báo VietNamNet. Truy cập ngày 19 tháng 10 năm 2010. 
  7. ^ a ă â Mỹ Hòa (tổng hợp) (20 tháng 10 năm 2010). 20 tháng 10 năm 2010-tap-can-binh-vi-thai-tu-giau-minh- “Tập Cận Bình: vị "Thái tử" giấu mình?”. TUANVIETNAM.NET. 20 tháng 10 năm 2010-tap-can-binh-vi-thai-tu-giau-minh- Bản gốc lưu trữ ngày 20 tháng 10 năm 2010. Truy cập ngày 20 tháng 10 năm 2010. 
  8. ^ http://trithucvn.net/trung-quoc/tap-can-binh-nguong-mo-van-hoa-truyen-thong-trung-quoc.html
  9. ^ a ă https://www.theguardian.com/tv-and-radio/2016/mar/04/china-bans-gay-people-television-clampdown-xi-jinping-censorship
  10. ^ a ă http://viettimes.vn/bi-cam-tai-trung-quoc-phim-dong-tinh-nham-nhi-van-nhap-khau-viet-nam-43547.html
  11. ^ http://www.newnownext.com/china-gay-crackdown/05/2017/
  12. ^ https://vnexpress.net/tin-tuc/the-gioi/1-3-trieu-quan-chuc-trung-quoc-tham-nhung-bi-trung-phat-3652566.html
  13. ^ https://www.foreignaffairs.com/articles/china/2014-06-03/mao-and-forever
  14. ^ "Xi Jinping and the Chinese Dream," The Economist ngày 4 tháng 5 năm 2013, p 11 (editorial)
  15. ^ Yang Yi, "Youth urged to contribute to realization of 'Chinese dream'", Xinhuanet English.news.cn 2013-05-04
  16. ^ Shi, Yuzhi (ngày 20 tháng 5 năm 2013). “中国梦区别于美国梦的七大特征” [Seven reasons why the Chinese Dream is different from the American Dream]. Qiushi (bằng tiếng Trung). Central Party School/Central Committee of the Communist Party of China. Truy cập ngày 9 tháng 6 năm 2013. 
  17. ^ TQ mong thành cường quốc hàng đầu thế giới, 18/10/2017, Vietnamnet
  18. ^ https://tuoitre.vn/trung-quoc-se-manh-me-theo-huong-nao-20171026164210705.htm
  19. ^ “Gen trội và gen lặn của "người Trung Quốc". giaoduc.net. 15/06/14. Truy cập 15/06/14.  Kiểm tra giá trị ngày tháng trong: |date=, |accessdate= (trợ giúp)
  20. ^ “Chiếc mặt nạ "trỗi dậy hòa bình" đã rơi”. Tuổi trẻ. 31/05/2014. Truy cập 15/06/14.  Kiểm tra giá trị ngày tháng trong: |date=, |accessdate= (trợ giúp)
  21. ^ Sang Singapore, ông Tập Cận Bình: 'Các đảo ở Biển Đông là của Trung Quốc từ thời cổ đại', thanhnien, 7.11.2015
  22. ^ Hà Khoa (Tổng hợp) (20 tháng 10 năm 2010). “Tập Cận Bình - ngôi sao đang lên trên chính trường Trung Quốc”. Báo điện tử Dân trí. Bản gốc lưu trữ ngày 20 tháng 10 năm 2010. Truy cập ngày 21 tháng 10 năm 2010. 
  23. ^ 29 tháng 6 năm 2012/xi-jinping-millionaire-relations-reveal-fortunes-of-elite.html “Xi Jinping Millionaire Relations Reveal Fortunes of Elite”. Bloomberg. Ngày 29 tháng 6 năm 2012. 
  24. ^ Benedikt Voigt: China: Die korrupte Kaste der Staatsfunktionäre. In: Der Tagesspiegel, Online-Archiv 15. September 2012. Abgerufen am 23. Oktober 2013.
  25. ^ Xi Jinping - Chinas neuer starker Mann. In: Tagesschau (ARD), 8. November 2012. Abgerufen am 23. Oktober 2013
  26. ^ Forsythe, Michael (ngày 17 tháng 6 năm 2012). “As China’s Leader Fights Graft, His Relatives Shed Assets”. New York Times. Truy cập ngày 16 tháng 7 năm 2014. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Tiền nhiệm:
Hồ Cẩm Đào
Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc
2012
Kế nhiệm:
đương nhiệm


Flag of the Chinese Communist Party.svgBan Thường vụ Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc
Tập Cận Bình | Lý Khắc Cường | Trương Đức Giang | Du Chính Thanh | Lưu Vân Sơn | Vương Kỳ Sơn | Trương Cao Lệ